Một đoạn video được đăng tải từ ngày 14/8/2014 trên Facebook…

Tức giận. Đau lòng. Xót xa. Là cảm xúc của hầu hết người xem đoạn video bình luận lại. Họ tức giận những đứa trẻ đánh người. Họ đau lòng nhìn cô bé bị đánh chịu đựng mà không thể can thiệp. Họ xót xa cho một thế hệ trẻ nít không còn ngây thơ, trong sáng. Họ cười khảy vì khâu quản lý giáo dục còn quá lỏng lẻo và muốn chia sẻ đoạn video thật nhiều, mong đưa bọn trẻ hư hỏng ra công lý.

Nhưng đoạn video không chỉ có thế. Cá nhân tôi thấy trong đoạn video này ngoài cô bé bị đánh ra, những cô bé đánh người, cũng đáng thương không kém. Các em không những không học thực chất về kiến thức, thậm chí ngay đến làm thế nào trở thành một người tốt, hay đơn giản trở thành một con người có đạo đức cũng không biết. Vì không biết, nên cứ ngang nhiên làm điều sai quấy, còn cảm thấy hồ hởi vì chính hành động của mình. Tôi sẽ dẫn ra một vài ví dụ:

  1. Kéo thành nhóm đi đánh một người: có lẽ các em nghĩ nhiều người sẽ tốt hơn, một cá nhân đơn lẻ đôi khi không đủ dũng khí làm loại chuyện này, hoặc thậm chí có nguy cơ bị đối phương phản kháng thành công, hoặc tệ hơn nữa, là không có ai cảnh giới. Đi thành nhóm, có người canh chừng, còn phô trương thanh thế, hù dọa đối phương. Ở đây, các em nghĩ được đến nhứ thế, có lẽ cũng là hệ quả từ phim ảnh, game online, hệ lụy của phương pháp quản lý con cái còn chưa đúng cách.
  2. Đánh người còn ghi hình lại: việc tiếp xúc quá sớm với internet, Facebook dễ khiến người ta lạc trong suy nghĩ về việc thu hút sự quan tâm của nhiều người khác. Ghi hình lại, em học sinh ghi hình còn chỉ đạo những em đánh để có cảnh kích thích hơn, hay hơn. Còn cố tình lột trần người khác, rồi ghi lại. Các em biết rằng làm vậy là đòn nặng nề nhất đối với nạn nhân, nhưng lại quên rằng hành động đó cũng cho thấy cách suy nghĩ lệch lạc, đam mê nổi tiếng, lấy ác làm hay, đánh mất lương tâm. Ai là người chịu trách nhiệm cho những hướng đi lệch lạc kia?
  3. Nữ sinh nhưng hành động như phái mạnh: cách các em ăn nói, chửi rủa và đánh người, hoàn toàn không phải là hình tượng người phụ nữ Việt Nam thuần chân lương thiện. Tam tòng tứ đức không phải tự nhiên mà có, đều phải trải qua trui rèn từ nhỏ. Thay vào đó, các em lại như thế này. Phải chăng giá trị truyền thống bây giờ không còn thật sự được quan tâm vun đắp?
  4. “Yêu đương sớm”: giới 8x hoặc đầu 9x có lẽ không lạ gì quan niệm này. Vâng, các em yêu đương sớm. Hay ít nhất tưởng rằng mình đang yêu đương và như thế là đúng. Còn mang khăn quàng đỏ, thì chắc chưa qua khỏi lớp 9 đâu, mà đã gọi nhau “chồng”, “vợ”. Cách sống phóng túng chệch hướng này có lẽ không phải một sớm một chiều. Liệu cha mẹ đã thật sự quan tâm đến con cái mình đúng cách?

LỜI KẾT:

Đương nhiên nhà trường phải chịu trách nhiệm hơn cả vì để tình trạng này diễn ra tràn lan mà gần như bàng quan, không giải quyết. Cứ thử hỏi bất cứ thế hệ học sinh dù lớn hay nhỏ, khái niệm “đánh hội đồng”, “chặn đường đánh”, “dọa đánh” … hoàn toàn không hề xa lạ. Nếu nói nhà trường không hề biết, thì cá nhân tôi không tin. Nếu họ biết mà không giải quyết được, thì là lỗi của những nhà quản lý. Nếu họ biết và không giải quyết, thì xin thưa, đây không phải là chuyện trẻ con, vì hậu quả mà chúng để lại có lẽ cũng không cần nhắc nữa.

Gia đình hay cụ thể là cha mẹ, nên nghiêm túc xem lại cách sinh hoạt hiện thời và cách dạy dỗ, quản lý con cái. Chỉ một giọt mực đen cũng đủ làm lem tờ giấy trắng. Đừng tạo ra những hối tiếc về sau cho chính mình và người khác. Hơn nữa, ai mà không biết câu ác giả ác báo; lưới trời tuy rộng, tuy thưa khó thoát đâu?

Để ngăn người ta hành ác, không phải chỉ dùng hành động hay lời nói, mà cần phải quản được tâm của họ. Nếu từ trong tâm họ sợ làm sai quấy, thì đương nhiên cá nhân đó không thể làm bậy được. Đây hoàn toàn là vấn đề đáng để suy ngẫm.

Hoàng Yến

Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan điểm của Đại Kỷ Nguyên

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan