Trong xã hội hiện đại của chúng ta ngày nay, hầu hết mọi người đều chịu áp lực về tiền bạc vật chất, công danh sự nghiệp, tình cảm… Chịu quá nhiều áp lực nhưng không tin vào luân hồi chuyển thế, thần linh mà lại cho rằng “chết là hết,” “chết là hết tội,” “chết để được giải thoát”…

Một số câu chuyện được chép lại dưới đây sẽ cho mỗi người câu trả lời về vấn đề này. Người xưa cho rằng tự sát là một tội nghiệp vô cùng nặng, người tự sát thậm chí còn bị đày xuống địa ngục. 

Phải hoàn trả hết nợ mới được rời đi

Lúc trước có một vị tăng nhân sau khi cứu được mạng sống của một người thanh niên tự sát. Người thanh niên sau khi tỉnh dậy, nói với vị tăng nhân: “Cảm ơn đại sư, nhưng xin ngài đừng phí sức cứu tôi bởi vì tôi đã quyết định không sống nữa rồi. Hôm nay cho dù không chết thì ngày mai tôi cũng vẫn chết.”

Vị tăng nhân thở dài nói: “Ta thực sự không ngăn cản được ngươi tìm đến cái chết, nhưng ta muốn hỏi ngươi là, các khoản nợ của mình, ngươi đã trả hết chưa?”

Người thanh niên cảm thấy rất kỳ quái: “Tôi mặc dù gia cảnh bần hàn, nhưng cũng vẫn còn được ăn no mặc ấm chứ chưa từng vay mượn của ai cái gì.”

Vị tăng nhân chậm rãi nói: “Thân thể của ngươi là mượn từ cha mẹ ngươi cho nên ngươi thiếu cha mẹ ngươi một khoản nợ. Cái mà ngươi ăn, mặc là mượn từ trời đất núi sông cho nên ngươi thiếu trời đất núi sông một khoản nợ. Tri thức và trí tuệ của ngươi là đến từ thầy cô giáo cho nên ngươi thiếu họ một khoản nợ. Kỳ thực, đời người ai cũng thiếu nợ nhiều lắm, ngươi đã hoàn trả hết chưa?”

Người thanh niên hoảng sợ nói: “Nếu nói như ngài thì quả thực tôi còn thiếu nợ nhiều người lắm. Nhưng làm thế nào tôi mới trả hết được?”

Vị tăng nhân cười cười rồi nói: “Điều này nào có khó khăn gì, chỉ cần hai chữ là đủ.”

Người thanh niên vội vàng nói: “Xin đại sư chỉ điểm giúp ạ!”

Vị tăng nhân nhẹ nhàng nói: “Chỉ cần hiểu hai chữ “quý trọng” mà thôi.”

Người thanh niên trầm tư một lát rồi bái lạy vị tăng nhân và vui vẻ bước đi.

Người tự tử sau khi chết phải xuống địa ngục

Trong cuốn “quả báo” quyển hạ có ghi chép lại một câu chuyện như thế này:

Tháng 5 năm Khang Hy thứ 7, Trương Đại ở Trấn Giang bị bệnh mà chết. Sau khi xuống gặp Diêm Vương, Diêm Vương nói: “Bắt nhầm người rồi. Ngươi đã đến đây rồi thì hãy mang hộ ta một lá thư về dương gian.” Nói xong, Diêm Vương lệnh cho một quỷ binh dẫn Trương Đại đi tham quan một tòa thành. Trên cửa thành có viết hai chữ “chết oan.” Trương Đại nhìn thấy rất nhiều quỷ hồn, đầu lưỡi kéo dài đến mấy chục cm và tự xưng mình là “quỷ thắt cổ.” Mỗi ngày khi đến giờ này lại phải trải nghiệm sự đau đớn của thắt cổ một lần nữa.

Sau đó, Trương Đại lại nhìn thấy rất nhiều quỷ hồn khác, thân thể sưng phù, áo quần ướt sũng, tự xưng là quỷ nhảy sông tự vẫn. Một lát sau anh ta lại gặp một số quỷ hồn, kẻ thì không đầu, kẻ thì đứt họng, kẻ thì thất khiếu chảy máu, tự nhận mình là những người đời trước tự sát, uống thuốc độc mà chết. Mỗi ngày vào giờ quy định, họ phải dựa theo cách chết của đời trước mà làm lại một lần, thật là thống khổ vạn phần. Những quỷ hồn đó trăm miệng một lời, nói rằng: “Chúng tôi lúc còn sống đều cho rằng chết là hết, nhưng không ngờ rằng sau khi chết lại thống khổ đến thế này, thật sự có hối hận cũng không kịp nữa rồi.

Trương Đại hỏi: “Những quỷ hồn đó đến khi nào mới có thể được đầu thai làm người đây?”

Quỷ binh nói: “Không thể nữa rồi. Nói chung quỷ hồn của người tự sát được chuyển sinh làm người trước điện Diêm La Vương là vô cùng ít ỏi. Thân người khó được, vậy mà họ đã không biết trân quý lại còn tìm đến cái chết. Những người này, ở âm gian là đã cô phụ tấm lòng của Diêm Vương vì Diêm Vương lúc nào cũng khích lệ họ làm người tốt tại nhân gian. Còn ở trên thế gian là đã cô phụ công dưỡng dục to lớn của cha mẹ. Huống hồ ở trên dương gian, một người tự sát thường thường sẽ khiến người nhà phải gặp cảnh tố tụng tư pháp, thật sự là hại người rất nặng. Vì vậy, Diêm Vương giận nhất là loại người này, phán họ vào đường súc sinh, không được dễ dàng chuyển sinh làm người…

Sau khi xem xong những cảnh này, Trương Đại trở về báo lại với Diêm Vương, Diêm Vương nói: “Khi ngươi về đến nhân gian, hãy đem những lời này mà nói rõ với người đời.”

Sau đó Diêm Vương lớn tiếng vỗ mạnh lên mặt bàn, Trương Đại mới giật mình tỉnh lại!

Người phí hoài mạng sống của mình dễ chiêu mời quỷ chết oan đến làm người thay thế

Tại một thôn trang nọ, có một cặp vợ chồng nông dân họ Triệu sống với nhau rất hòa thuận và thương yêu nhau rất nhiều.

Một hôm, người vợ nghe được tin rằng chồng mình ở bên ngoài có gặp gỡ với một cô gái trẻ khác. Nhưng vì tính tình hiền hòa nên người vợ không cãi lộn với chồng, chỉ nói đùa với chồng một câu: “Nếu như chàng không còn yêu thiếp mà đi yêu người đàn bà kia thì thiếp sẽ tự sát mà chết.”

Ngày hôm sau người vợ đi ra đồng làm việc, gặp một vị thầy đồng trong vùng. Ông thầy đồng này có mắt âm dương nhìn thấy cô liền hoảng hốt kêu lên: “Sao phía sau của cô lại có một con quỷ thắt cổ bám theo vậy?”

Lúc này người phụ nữ mới biết được rằng chỉ một lời nói đùa giỡn, quỷ hồn cũng đã nghe được. Người chết do tự tử nhất định phải tìm được người thay thế thì mới có thể được đầu thai chuyển thế. Đây là chế định dưới âm phủ, trừng phạt những người không biết quý trọng sinh mệnh của mình mà tự tử, phí hoài mạng sống. Cho nên, không để cho họ có cơ hội được đầu thai sớm làm người, cũng là để cho con người thế gian sau khi biết được điều này thì không còn dám tùy tiện tự sát nữa.

Người tự tử chết phải tìm được người thay thế mới được đầu thai

Trong tập “Duyệt thảo đường bút ký” của Kỷ Hiểu Lam có một câu chuyện như thế này:

Ngày nọ, một người họ Nhiếp đi vào núi sâu để tảo mộ, trên đường về nhà, vì là mùa đông đêm dài ngày ngắn, trời chẳng mấy chốc thì đã tối. Ông sợ trong núi có hổ qua lại nên chạy thục mạng xuống núi.

Sau đó, ông nhìn thấy ở lưng chừng núi có một ngôi miếu hoang nên vội vàng chạy vào trong miếu. Lúc này trời cũng đã hoàn toàn tối hẳn rồi nên ông liền nghĩ ở tạm nơi này một đêm.

Chợt ông nghe thấy trong góc tường có tiếng người nói: “Đây không phải là nơi dành cho người ở, ông hãy mau chóng rời khỏi đây ngay đi.” Họ Nhiếp hỏi ông ta cớ sao lại ở nơi tối tăm như vậy thì người kia trả lời: “Ta là con quỷ thắt cổ, ở đây để đợi người thay thế.” Họ Nhiếp nghe xong, liền rợn cả tóc gáy, vô cùng kinh sợ.

Sau đó liền nói: “Nếu như bây giờ tôi ra ngoài thì có khi cũng bị hổ ăn thịt mà chết, thà rằng bị quỷ hại chết, vậy tôi ở đây cùng với ông vậy.

Quỷ hồn nói: “Không đi cũng được, nhưng mà âm dương vốn dĩ không chung đường lối, ông không chịu được sự xâm nhập của âm khí. Ta cũng không chịu được dương khí, cả hai đều sẽ không được an định. Cho nên chúng ta mỗi người ở một góc, không đến ở gần nhau là được rồi.

Một lát sau, họ Nhiếp hỏi quỷ hồn rằng tại sao lại cần phải tìm người thay thế. Quỷ hồn nói: “Thượng thiên có đức hiếu sinh, không mong muốn con người tự sát. Nếu như là trung thần chết vì đất nước, liệt nữ chết vì chồng (liệt nữ là người phụ nữ chết để bảo vệ trinh tiết), tuy đều là tự sát, nhưng không cần phải tìm người thế thân. Còn những người bị hoàn cảnh bức bách đến đường cùng, đã không còn đường để sống nữa, ông trời cũng sẽ niệm tình họ rơi vào cảnh bất đắc dĩ, thế là dựa vào những việc thiện ác của họ làm lúc còn sống mà để họ đi đầu thai, cũng không cần phải tìm người thay thế. Nhưng nếu như vẫn còn có một con đường sống, hoặc vì chút chuyện bất bình liền chịu không nổi, hoặc muốn mượn cách này để làm liên lụy đến người khác, liền tùy tiện mà tìm đến cái chết, thì đây chính là làm trái với tấm lòng sinh dưỡng vạn vật của đất trời. Cho nên nhất định sẽ bị trừng phạt, đợi đến khi tìm được người thay thế mới thôi. Thời gian bị giam cầm trong nơi tăm tối này thường thường phải kéo dài trên cả trăm năm hoặc hơn nghìn năm.”

Họ Nhiếp lại hỏi: “Chẳng phải là có chuyện dẫn dụ người khác làm người thay thế hay sao?”

Quỷ hồn đáp: “Loại việc như vậy, tôi thật sự không đành lòng để làm! Phàm là những ai thắt cổ chết, nếu như là vì để bảo toàn tiết nghĩa thì linh hồn sẽ từ đỉnh đầu thăng lên trên, quá trình tử vong diễn ra vô cùng mau chóng. Nhưng nếu như là vì phẫn nộ, đố kỵ mà chết, thì linh hồn sẽ từ con tim trở xuống mà đi ra ngoài, quá trình tử vong sẽ tương đối chậm chạp. Ngay tại thời khắc còn chưa tắt thở, hết thảy huyết mạch sẽ chảy ngược trở lại, da thịt như muốn nứt ra, đau như dao cắt, lồng ngực dạ dày tựa như bị ngọn lửa thiêu đốt, khó có thể chịu được. Trải qua mười mấy khắc thì linh hồn mới thoát ra khỏi thân thể. Nghĩ đến thời khắc ấy, mỗi khi ta nhìn thấy có người treo cổ, thì sẽ lập tức ngăn cản, sao lại nỡ lòng dẫn dụ người ta làm thế thân được?”

Họ Nhiếp nói với quỷ hồn: “Ông còn có được thiện niệm như vậy, nhất định sẽ tìm được con đường sống.”

Quỷ hồn nói: “Điều này thì ta thật không dám mơ xa, chỉ nguyện một lòng niệm Phật để sám hối nghiệp tội khi xưa mà thôi.”

Chẳng mấy lúc sau thì trời đã sáng, người đàn ông họ Nhiếp hỏi nữa thì cũng không nghe thấy tiếng trả lời, nhìn kỹ một lát đã không thấy quỷ hồn đâu nữa.

Sau này, họ Nhiếp mỗi lần lên mộ cúng tế, cũng đều sẽ mang theo một phần đồ cúng và tiền giấy để tế bái quỷ hồn kia. Những lúc như vậy sẽ luôn có những cơn gió xoáy nhè nhẹ quanh quẩn hai bên. Một năm sau đó, họ Nhiếp không còn thấy gió xoáy đâu nữa, trong lòng thầm nghĩ: “Chắc chắn là thiện niệm kia đã giúp quỷ hồn thoát khỏi đường quỷ rồi.”

Theo Secretchina
Mai Trà biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan