Trường cũ vẫn đây,
Gió xào xạc vòm cây,
Kể tôi nghe chuyện từ ngày xa vắng.
Con đường nhỏ hiền lành phơi nắng,
Ngói sẫm màu kể chuyện thời gian.
Bầu trời vẫn xanh mênh mang,
Như khoảng trời xưa sau ô cửa sổ.
Cỏ khô rối vương tiếng cười trẻ nhỏ,
Tháng năm nào lũn chũn bước chân ta.

Cỏ khô rối vương tiếng cười trẻ nhỏ, / Tháng năm nào lũn chũn bước chân ta.
Cỏ khô rối vương tiếng cười trẻ nhỏ, / Tháng năm nào lũn chũn bước chân ta.

Đi khắp các miền xa,
Tôi lại về đây thăm ngôi trường cũ.
Bâng khuâng đầu không mũ,
Nghe lá phượng rắc đầy.

Bâng khuâng đầu không mũ, / Nghe lá phượng rắc đầy.
Bâng khuâng đầu không mũ, / Nghe lá phượng rắc đầy.

Lương Bảo


Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan