“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”,
Ai đi ngang xin đừng làm xáo động,
Dòng suy tư của một người lặng lẽ,
Như lang thang cô độc giữa muôn người.

Dòng suy tư của một người lặng lẽ, / Như lang thang cô độc giữa muôn người.
Dòng suy tư của một người lặng lẽ, / Như lang thang cô độc giữa muôn người.

Cây ven đường, lá xao xác mùa rơi,
Lá con tim có theo mùa không nhỉ?
Khi màu xanh đợi chờ, chung thuỷ,
Ngả màu vàng theo nắng gió bay.

Khi màu xanh đợi chờ, chung thuỷ, / Ngả màu vàng theo nắng gió bay.
Khi màu xanh đợi chờ, chung thuỷ, / Ngả màu vàng theo nắng gió bay.

Ai trải qua lần chia ly đắng cay,
Mới thấm cô đơn giữa đời sôi động.
Người càng vui, càng thấy mình lạc lõng,
Như mọi nỗi buồn dành hết cho ta.

Người càng vui, càng thấy mình lạc lõng, / Như mọi nỗi buồn dành hết cho ta.
Người càng vui, càng thấy mình lạc lõng, / Như mọi nỗi buồn dành hết cho ta.

Đi lang thang như kẻ không nhà,
Tránh cảm thương, tránh ân cần hiền dịu.
Gió ơi, đừng vuốt ve lá Thu vàng héo,
Đừng chạm nỗi đau, dù chỉ vô tình.

Gió ơi, đừng vuốt ve lá Thu vàng héo, / Đừng chạm nỗi đau, dù chỉ vô tình.
Gió ơi, đừng vuốt ve lá Thu vàng héo, / Đừng chạm nỗi đau, dù chỉ vô tình.

Lương Bảo


Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan