Con lui cui
cùng bóng mình mỗi tối
Nén đơn côi,
nghẹn lòng bức bối
Hình ảnh mẹ…
thoảng khói sương
Lãng đãng những con đường…

Hình ảnh mẹ… thoảng khói sương / Lãng đãng những con đường…
Hình ảnh mẹ… thoảng khói sương / Lãng đãng những con đường…

Bóng tre già
Bên bến nước
Chiều về
Tổ cò con
ngong ngóng Mẹ.
Mà thương…

Tổ cò con ngong ngóng Mẹ. / Mà thương...
Tổ cò con ngong ngóng Mẹ. / Mà thương…

Sông La ơi,
Những con hến ngậm trăng xanh đâu rồi?
Sóng sánh bước chân người
Lầy lội đường trơn
Tiếng ai gọi đò, ai bán hến, đường thôn…

Lầy lội đường trơn / Tiếng ai gọi đò, ai bán hến, đường thôn...
Lầy lội đường trơn / Tiếng ai gọi đò, ai bán hến, đường thôn…

Nhìn ảnh Mẹ
Nhớ nhớ thời thơ dại
Gương mặt hồng
Khe khẽ dấu chân chim..
Ôm mặt người
Xoa vết sẹo thái dương
Giận mãi mẹ sao qua thời thiếu nữ
Nụ cười rạng rỡ
Xao mặt nuớc sông La
Lãng đãng xa xăm những ánh sao sa…
Cha ở chiến trường xa
Mẹ con mình côi cút
Mẹ gánh mãi cô đơn mà trở nên già

Mẹ con mình côi cút / Mẹ gánh mãi cô đơn mà trở nên già
Mẹ con mình côi cút / Mẹ gánh mãi cô đơn mà trở nên già

Bông tuyết trắng trẻ tươi
Mơ sa mạc già
Đường trơn nhép tối Ba Mươi
Mơ xác pháo son môi
Mình mơ mãi mẹ mình trẻ lại
Thiếu nữ kiêu sa của một thời..
Sóng sông La
Mơ sao xóa dấu cát cồn gió qua
Mong mãi một người nhanh đi thời son trẻ
Để cho ai, ai đó bớt mặn mà
Ấu thơ ơi
Mới mấy bận bắt cào cào châu chấu
Ôm vết sẹo mẹ mà hôn
Sao tất cả đã già
Tất cả đã cô đơn.

Sao tất cả đã già / Tất cả đã cô đơn.
Sao tất cả đã già / Tất cả đã cô đơn.

Đêm khuya thửa nào mẹ thức
Nhớ con khắp mình đau nhức
Dầu gió xanh
xừng xực
gió Đông vào

Đêm khuya thửa nào mẹ thức / Nhớ con khắp mình đau nhức
Đêm khuya thửa nào mẹ thức / Nhớ con khắp mình đau nhức

Bây chừ đêm nào con cũng thức
Cô đơn vây bủa thét gào..
Mẹ ở đâu đó trên cao
Một thời thiếu phụ
Bàn tay ấm mềm
Dắt con đi…
Sóng nước xôn xao

Dắt con đi... / Sóng nước xôn xao
Dắt con đi… / Sóng nước xôn xao

La Vinh

Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...
Từ Khóa: Thể Loại: Văn hóa Văn thơ

Các Bài Viết Liên Quan