Lại một mình cà phê đắng chiều đông
Ta ngồi với nỗi buồn không có tuổi
Cứ khuấy mãi những đam mê trôi nổi
Cạn lòng rồi mà đã lắng lại đâu.

Cứ khuấy mãi những đam mê trôi nổi / Cạn lòng rồi mà đã lắng lại đâu.
Cứ khuấy mãi những đam mê trôi nổi / Cạn lòng rồi mà đã lắng lại đâu.

Ơi vị thơm đắng đót màu nâu
Sao lại cứ phải là đắng đót
Ta mải miết đi tìm cái ngọt
Mà vẫn chỉ là cái ngọt đầu môi!

Ta mải miết đi tìm cái ngọt / Mà vẫn chỉ là cái ngọt đầu môi!
Ta mải miết đi tìm cái ngọt / Mà vẫn chỉ là cái ngọt đầu môi!

Ta đợi chờ, ta chờ đợi chơi vơi
Đợi chờ gì chính ta không biết nữa
Cà phê đắng như một lời nức nở
Trái tim trở mình qua giá rét mùa đông.

Cà phê đắng như một lời nức nở / Trái tim trở mình qua giá rét mùa đông.
Cà phê đắng như một lời nức nở / Trái tim trở mình qua giá rét mùa đông.

Hồng Oanh


Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan