Trên con đường học Phật tu Đạo, con người cần phải có cái tâm thành kính, kiên định thì mới có thể lĩnh ngộ được Phật Pháp, mới có thể trải nghiệm những điều huyền diệu siêu xuất khỏi thế gian…

(Ảnh: Internet)
(Ảnh: Internet)

Cách đây rất lâu, có một cặp vợ chồng già cả đời thắp hương bái Phật, tuyên giảng điều thiện, tàn hương tích lại đã được một bao tải đầy rồi.

Hai vợ chồng tuổi tác ngày một cao, một hôm họ bàn với nhau rằng: “Chúng ta thành tâm kính Phật đến như vậy, tàn hương đã tích được một bao tải rồi. Chúng ta hãy đi sang Tây Thiên gặp Phật tổ, vác theo bao tàn hương này để bày tỏ lòng thành, nhất định sẽ được gặp Phật tổ”.

Thế là hai vợ chồng thu xếp lên đường, mang theo bao tàn hương. Đi được vài ngày, hai vợ chồng nhìn thấy một kẻ đồ tể đang chuẩn bị giết heo, hai vợ chồng liền nói với anh ta rằng giết heo không tốt, sẽ tạo nghiệp sát sinh.

Kẻ đồ tể liếc nhìn họ hỏi: “Ông bà đi đâu vậy, trong túi kia đựng gì?”.

Hai vợ chồng đáp: “Chúng tôi là những người thành tâm kính Phật, cả đời thắp hương bái Phật, tàn hương đã tích được một bao tải đầy, vậy nên chúng tôi muốn đem theo bao tàn hương này để đi gặp Phật tổ”.

Kẻ đồ tể nghe xong liền vứt ngay dao đi, cung kính chắp tay hợp thập nói: “Nếu gặp được Phật tổ thì quá may phước, xin ông bà hãy cho tôi đi cùng, tôi cũng muốn được gặp Phật tổ”.

Hai vợ chồng già nói: “Cậu muốn đi gặp Phật tổ, nhưng Phật tổ không nhất định là muốn gặp cậu đâu, vì cậu chỉ là tên đồ tể giết heo mà thôi”.

Kẻ đồ tể khẩn nài nói: “Tôi sẽ không giết heo nữa, tôi chỉ muốn được gặp Phật tổ thôi, tôi không sợ gian nan vất vả, tôi có thể vác bao tàn hương giúp ông bà, chỉ cần ông bà chịu dẫn tôi đi cùng thì có sai bảo gì tôi cũng làm”.

Hai vợ chồng bàn với nhau một lúc rồi nói: “Vậy thì cậu hãy vác bao tàn hương giúp chúng tôi, dù sao đến lúc đó nếu mà Phật tổ không chịu thu nhận cậu thì cậu cũng đừng oán trách chúng tôi”.

Kẻ đồ tể nói: “Tôi đã thành tâm hướng thiện rồi, ông bà là những người đại thiện đã tín phụng Phật cả đời, chỉ cần đi theo ông bà thì nhất định tôi sẽ gặp được Phật tổ”.

Thế là ba người cùng tiếp tục đi về hướng Tây. Đi mãi, đi mãi, cuối cùng đã đến được chân trời, một con sông lớn chắn ngang đường đi. Nghe người ta nói bên kia sông chính là thế giới thiên quốc, qua được sông là có thể gặp được chư Phật và chư vị Bồ tát rồi.

Nhưng con sông này ngay cả lông ngỗng cũng không nổi lên được, không biết được nó rộng bao nhiêu, sâu bao nhiêu, làm thế nào để qua sông đây? Ba người bắt đầu quỳ xuống thắp hương cầu khẩn, xin Bồ tát hãy dẫn đường chỉ lối.

Một hồi lâu, trên không trung xuất hiện một vầng hào quang sáng chói, Bồ tát hiện ra nói: “Các ngươi thành tâm hướng Phật, Phật tổ đều biết hết”.

Bồ tát vẫy nhẹ bàn tay, một trái cà lấp lánh ánh vàng kim từ trên không trung rơi xuống trước mặt ba người, Bồ tát nói: “Ai có thể nấu chín quả cà này, ta sẽ độ người đó đến thế giới thiên quốc, vĩnh viễn hưởng phúc lành”, nói xong liền biến mất.

Ba người bái lạy rồi cầm quả cà lên xem thử, trong lòng thấy hơi thất vọng, quả cà này bằng vàng ròng, sao có thể nấu chín được chứ?

(Ảnh: Internet)
(Ảnh: Internet)

Hai vợ chồng vừa khóc vừa nói: “Vàng tất nhiên rất có giá trị, nhưng làm sao nấu chín được đây, mà không nấu chín được thì không gặp được Phật tổ, chao ôi, chúng tôi cả đời thắp hương bái Phật, tích đức hành thiện, lại còn dầm mưa dãi nắng, ăn gió nằm sương không quản nghìn dặm xa xôi để đến đây, lẽ nào chỉ vì một quả cà bằng vàng hay sao?”.

Hai vợ chồng khóc lóc mỗi lúc một thương tâm, lúc này, anh đồ tể đứng dậy an ủi rằng: “Hai lão nhân gia đừng khóc nữa, Bồ tát đã bảo chúng ta nấu chín thì nhất định có thể nấu chín được, chúng ta hãy mau mau bắc nồi lên, rồi kiếm thêm nhiều củi để nấu”.

Hai vợ chồng gật gù: “Cũng đúng đấy, Bồ tát đã nói vậy rồi thì chúng ta hãy cùng nấu đi”.

Thế là ba người đi nhặt củi bắc bếp nấu cà, nấu suốt ba ngày hai đêm, không ngừng nhặt củi thêm nước, nhặt củi thêm lửa, ba người đều đã mệt hết hơi hết sức. Đến đêm ngày thứ ba, thấy quả cà vẫn chưa chín, hai vợ chồng già bắt đầu nản lòng, quay ra oán thán rằng: “Chúng ta bao năm nay thành tâm tín Phật, nếu Phật không muốn gặp chúng ta thì hãy trực tiếp bảo chúng ta trở về là được rồi, cớ sao lại giễu cợt chúng ta thế này? Quả cà bằng vàng sao có thể nấu chín được chứ?”.

Rồi bảo anh đồ tể rằng: “Tôi thấy quả cà này không nấu chín được đâu, chúng tôi cũng không làm nổi nữa rồi, chúng tôi nghỉ ngơi một chút rồi trở về nhà thôi”.

Anh đổ tể vừa cho thêm nước vào nồi vừa nói: “Có thể nấu chín được mà, có thể nấu chín được mà, cần phải tiếp tục kiên trì, có khi nấu thêm chút nữa sẽ được thì sao”.

Hai vợ chồng cười nhạt rồi tức giận nói: “Vậy thì cậu nấu một mình đi, chúng tôi đã sống đến từng tuổi này rồi chưa từng nghe nói ai đã nấu chín vàng bao giờ, nếu cậu nấu chín được thì cậu đi mà gặp Phật tổ đi, chúng tôi không làm được.

Chúng tôi đã tích góp được một bao tải tàn hương, vậy mà lại không bằng một tên đồ tể giết heo như cậu hay sao? Chúng tôi còn không nấu chín được, vậy mà cậu còn muốn nấu chín nó sao, thật không biết lượng sức mình”.

Anh đồ tể không chút dao động nói: “Bồ tát đã nói là nấu chín được thì nhất định có thể nấu chín được, tôi sẽ nấu chín quả cà này”. Rồi anh tiếp tục miệt mài cho thêm củi vào bếp.

Chẳng bao lâu hai vợ chồng già lăn ra ngủ mất, khi trời vừa sáng, anh đồ tể la to: “Mau đến đây xem này, quả cà đã chín rồi, lần này có thể gặp được Phật tổ rồi”.

Hai vợ chồng bò dậy đến xem thử, quả cà bằng vàng quả nhiên đã chín mềm rồi, nhìn thấy bộ dạng vui mừng của anh đồ tể, hai vợ chồng vừa tức giận vừa oán trách, lại vừa tiếc nuối, liền cầm quả cà ném thẳng xuống sông, căm tức nói rằng: “Một bao tải tàn hương của chúng tôi mà còn không gặp được Phật tổ, vậy mà tên đồ tể này còn muốn gặp Phật tổ sao? Không còn quả cà nữa, xem ngươi lấy gì để đi gặp?”.

Anh đồ tể vừa nhìn thấy quả cà bị ném xuống sông, hét lên một tiếng: “Mau vớt lấy quả cà!”, rồi lao xuống dòng sông sâu không thấy đáy, hai vợ chồng già kinh ngạc đến ngây người trước hành động của anh đồ tể, vì quả cà mà ngay cả tính mạng anh cũng chẳng thiết, dám lao cả xuống sông.

Hai người quan sát hồi lâu không thấy anh đồ tể nổi lên, đoán chắc là bị chết đuối rồi, họ còn đang nghĩ như vậy thì bỗng nghe thấy trên không trung có tiếng nhạc trời vang lên, Bồ tát hiện ra chỉ tay về phía con sông, nước sông lập tức tản ra, trông thấy anh đồ tể trong nháy mắt biến thành Kim Thân Đại La Hán, Pháp tướng trang nghiêm, theo Bồ tát cưỡi mây lành bay đi.

Theo Chanhkien.org

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan