Miền Bắc Ấn Độ có một ngôi làng tên là Cách Y Mã. Nơi này đất đai cằn cỗi, cuộc sống của người dân khốn khổ, ngay cả việc làm sao để được ăn no cũng là một vấn đề. Người dân trong thôn cũng muốn thay đổi hiện trạng này nhưng khổ nỗi tìm không được kế sinh nhai nào cả.

Cách thôn Cách Y Mã không xa là một con đường quốc lộ thô sơ, giao thông đi lại khó khăn, xe cộ đi qua đây thường hay phát sinh sự cố. Có một lần, một chiếc xe hàng vận chuyển thức ăn gặp phải mương sâu nên bị lật nhào, các chum vại đựng đồ ăn đổ ra trên mặt đất.

Lái xe bị thương, đành đi nhờ một chiếc xe thuận đường tới bệnh viện, hàng hóa không ai trông giữ. Người dân thôn Cách Y Mã thấy thế, bèn trộm lấy những chum vại đồ ăn đó về nhà, liên tiếp mấy ngày liền, nhà nào cũng có thức ăn.

Sự tình này đã khơi dậy trong đầu người dân thôn Cách Y Mã một cách kiếm ăn. Tục ngữ nói: “Ở gần núi thì nhờ núi mà có cái ăn, ở gần nước thì nhờ nước mà có cái ăn”, thôn dân hoàn toàn có thể kiếm lợi từ con đường gần nhà họ. Thế là, bọn họ thường xuyên loanh quanh ở gần đoạn đường ấy, hy vọng lại gặp những chuyến xe vận chuyển đồ ăn gặp chuyện không may. Như thế, họ có thể thừa cơ thu hoạch.

Nhưng tai nạn xe cộ thì không thể thường xuyên xảy ra. Mỗi lần nhìn thấy những chiếc xe vận chuyển đồ ăn đi qua đi lại mà hoàn toàn không thu lượm được gì khiến họ rất không cam lòng. Vì thế, họ bèn nghĩ ra một chủ ý, đêm đến, thừa lúc con đường không có ai, họ dùng công cụ đào khoét mặt đường tạo ra nhiều hầm hố khiến đường trở nên gồ ghề, lồi lõm. Và thế là, tỷ lệ xe cộ đi qua đây thường xảy ra tai nạn tăng lên. Dù cho không bị sự cố đi nữa, thì cũng bởi tình hình giao thông quá kém, tất cả xe đều đi rất chậm, thôn dân đi theo sau xe, thừa dịp lái xe không để ý liền ăn trộm những thứ mà họ cần.

Ban đầu, thôn dân chỉ trộm đi một ít đồ ăn, về sau, những thứ hàng hóa khác họ cũng trộm rồi mang đến chợ bán lấy tiền. Về sau này, họ cũng không còn ăn trộm lén lút nữa, mà ăn trộm một cách trắng trợn, không kiêng nể gì. Cứ như thế, con đường thô sơ bên cạnh ngôi làng Cách Y Mã đã trở thành đoạn đường hết sức không an toàn. Cục cảnh sát mỗi tháng đều nhận được báo cáo về mấy vụ xe chở hàng hóa bị cướp bóc. Cảnh sát bèn điều động lực lượng để phá án và bắt quả tang tại hiện trường hai người dân thôn Cách Y Mã đang cướp hàng hóa rồi nhốt vào tù.

Nhưng làm như thế cũng không răn đe được những người khác mà ngược lại, còn khiến họ càng thêm bí mật và lanh lợi trong lúc làm việc xấu. Họ bắt đầu phạm tội một cách có tổ chức, có người chuyên phụ trách canh chừng báo động, còn hàng hóa cướp được thì đem về nhà cất giấu, hoặc là thay đổi bao bì hàng hóa để cảnh sát đến tìm kiếm lục soát không ra vật chứng.

Chính quyền địa phương cũng suy nghĩ rất nhiều biện pháp, để người dân thôn Cách Y Mã bỏ thói trộm cướp hàng hóa vô đạo đức và phi pháp ấy, hướng dẫn cho họ đi theo chính đạo. Tiếc rằng, người dân Cách Y Mã dấn thân vào con đường trộm cướp thường thu được lợi lộc, nên đã quen với phương thức kiếm ăn không nhọc sức này rồi. Vậy là nạn trộm cướp hàng hóa xung quanh khu vực thôn Cách Y Mã vẫn liên tục xảy ra.

Mùa đông năm đó, bởi vì đoạn đường qua thôn Cách Y Mã thường xuyên bị mất trộm hàng hóa, cho nên rất nhiều lái xe đã lựa chọn đi đường vòng tránh đoạn đường này. Như thế, suốt mấy ngày liền người dân không thu hoạch được gì.

Rôt cuộc cũng đến một hôm, có một chiếc xe hàng đi qua nơi ấy. Trên xe chở toàn những bao đựng tinh bột a-xít-phốt-pho-ríc, là loại dùng trong công nghiệp. Người dân Cách Y Mã đều không ai có học vấn nên trong mắt họ tinh bột chính là lương thực, có thể chế biến thành những món ăn ngon. Lập tức, mọi người ùa ra, cướp đi hơn 20 bao đựng tinh bột a-xít-phốt-pho-ríc.

Lái xe là một chàng thanh niên trẻ tuổi. Anh ta thấy có người cướp hàng hóa của mình, liền dừng lại, đi theo dấu những kẻ cướp tìm đến thôn Cách Y Mã. Những dân khác nhân cơ hội không có ai trên xe liền tự do lấy hết những bao tinh bột ấy và bỏ lại chiếc xe trống không.

Chàng trai tìm đến thôn, thỉnh cầu dân thôn trả hàng hóa lại cho mình. Nhưng người dân làm sao dễ dàng trả lại đồ ăn đã cướp được nên ai nấy đều không thừa nhận đã lấy hàng của anh.

Chàng trai tìm mọi cách để khẩn cầu nhưng đều không được. Anh bèn nói cho người dân biết rằng tinh bột đó không phải là thứ tinh bột làm thức ăn thông thường, mà là tinh bột cho công nghiệp. Nó có độc, ăn vào sẽ chết người, mọi người có lấy nó cũng không có tác dụng gì.

Chàng trai nói những lời chân thật, nhưng dân làng đều không tin, bởi vì loại bột a-xít-phốt-pho-ríc này từ màu sắc hay là sờ vào thì đều giống hệt loại tinh bột bình thường làm thức ăn hàng ngày của họ.

Chàng trai trẻ thấy dân làng không tin, sợ hãi mà không biết phải làm sao. Anh vốn muốn đi báo cảnh sát, nhưng lại lo sợ rằng một khi anh rời đi, thật sự sẽ có người nhân lúc ấy lấy bột này chế thành đồ ăn, khi đó sẽ có chết người.

Tuy rằng, có chết người cũng không phải là trách nhiệm của anh, nhưng anh không thể trơ mắt mà nhìn những người này phải chịu chết! Anh bèn đến tận nhà những người dân, nói rõ tình hình, thậm chí còn quỳ xuống trước mặt họ thỉnh cầu: “Số tinh bột ấy các vị không giao trả cho tôi cũng không sao cả, nhiều lắm tôi cũng chỉ bị tổn thất chút ít, nhưng tôi van xin các vị, ngàn vạn lần không được ăn thứ tinh bột này, như vậy sẽ gây chết người”.

Sự cố gắng của chàng trai đã khiến người dân từ chỗ không tin đến chỗ nửa tin nửa ngờ. Có người đã đem thứ tinh bột ấy cho gà ăn thử, để kiểm nghiệm xem chàng trai có nói thật hay không. Kết quả, con gà sau khi ăn loại tinh bột này chỉ trong chốc lát đã lăn ra chết. Lập tức, người dân ai nấy đều kinh hãi, rồi chuyển sang vô cùng cảm động vô cùng.

Họ cướp hàng hóa của chàng trai kia, anh lẽ ra phải oán hận bọn họ. Cho dù là họ có ăn thứ tinh bột đó mà trúng độc chết, thì cũng là trừng phạt đáng tội. Nhưng chàng trai vì để cứu mạng họ, đã không ngại quỳ xuống thỉnh cầu họ đừng ăn. Lòng nhân từ, thiện lương và tấm lòng tốt đẹp nhường ấy khiến họ xấu hổ vô cùng, cảm động mãi không thôi.

Thôn dân ai nấy đều tự nguyện mang trả lại những bao tinh bột mà họ đã lấy lên xe. Từ đó trở đi, người dân thôn Cách Y Mã không còn trộm cướp hàng hóa của xe cộ qua lại đoạn đường này nữa. Nếu có người chủ ý làm vậy, lập tức có người đứng ra nói chuyện: “Ngẫm lại người hảo tâm kia mà xem, chúng ta làm hại anh ta, anh ta lại cứu mạng toàn bộ dân thôn. Nghĩ đến anh ấy, chúng ta còn mặt mũi nào tiếp tục thứ thủ đoạn hại người này nữa đây? Chẳng lẽ chúng ta thực sự là ma quỷ hay sao?”.

Vùng xung quanh con đường quốc lộ qua thôn Cách Y Mã đã thanh bình trở lại. Dưới sự cai quản của cảnh sát, sự hướng dẫn của chính quyền đều chưa từng có hiệu quả, nhưng tấm lòng thiện lương của người lái xe lại thay đổi được tất cả.

Thói quen của con người là có thể thay đổi được, thiện niệm của con người là có thể thức tỉnh được, chỉ là xem thử làm cách nào chúng ta mới có thể thức tỉnh được họ mà thôi. Bất luận là ai đi nữa, trong lòng kỳ thực đều có một mầm thiện tâm, chỉ lòng nhân từ, nhân ái mới có thể khơi dậy nó thôi. Muốn người ta lương thiện, đầu tiên cần phải có lòng thương, đối với người ác, ta dùng tình thương, thì đều có thể thức tỉnh được thiện tâm của họ, khiến họ trừ bỏ được ác niệm. Chúng ta tin tưởng rằng, chỉ cần mọi người đều có một tấm lòng lương thiện, đều cho đi một chút tình yêu thương thì xã hội sẽ tốt đẹp hơn lên!

Mai Trà dựa theo Minghui.org

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan