Quà tặng tâm hồn là những món quà do ban biên tập chuyên mục Văn hóa Đại Kỷ Nguyên tiếng Việt biên soạn tặng độc giả – những món quà ấm áp mong giúp các bạn luôn vững bước trong cuộc sống và trên con đường mình đã lựa chọn.

Gia đình chúng tôi may mắn có được ba cậu con trai tuyệt vời và trải qua những tháng ngày bên nhau thật êm đềm trong những tiếng cười hạnh phúc. Cậu con trai thứ hai của tôi, Bin, có biệt danh là “cậu bé lạc quan”. Cậu luôn là người thức dậy sớm nhất nhà, chạy vào giường bố mẹ từ lúc 5h sáng. Dù chúng tôi nhắc nhở rằng phải giữ yên lặng, và đi ngủ trở lại, nhưng cậu luôn thì thầm với đôi mắt sáng long lanh: “Sáng hôm nay trời sẽ rất đẹp bố mẹ ạ. Con nghe được cả tiếng chim đang hót ngoài kia!”

Khi chúng tôi bảo Bin im lặng, cậu bé lại trả lời: “Con có nói với bố mẹ đâu, con đang nói với chính con mà.”

Ở nhà trẻ, cô giáo cho cả lớp vẽ hình một chú hổ. Bin không có năng khiếu vẽ tranh lắm, và con hổ của cậu có một mắt nhắm, một mắt hé mở. Khi cô giáo hỏi tại sao hổ con lại nhắm một mắt, Bin trả lời: “Bởi vì hổ đang nói với con: ‘Ta đang nhìn cậu đấy, cậu bé ạ!’”

Có một lần, cậu tranh cãi với anh cả của mình về việc người đàn ông trên truyền hình có phải bị hói thật không. Bin nói rằng: “Ông ta đâu có hói. Ông ta chỉ hói khi nhìn anh thôi. Khi đi khỏi, ông ta lại có nhiều tóc lắm!

(Ảnh: Pixabay)
(Ảnh: Pixabay)

Rồi một ngày, sóng gió ập tới gia đình đầy ắp tiếng cười của chúng tôi. Cậu con trai út của chúng tôi đột nhiên mắc phải căn bệnh suy thận trầm trọng và đã ra đi đột ngột vào một ngày thứ 6 mưa lạnh. Buổi tối sau đám tang của con, tôi nằm cạnh Bin để gắng trò chuyện như thường lệ, cố giữ một thói quen thường ngày để nâng đỡ tinh thần cậu bé và nâng đỡ chính mình. Đêm ấy, hai mẹ con nằm trong bóng tối trong im lặng. Tôi cảm nhận nỗi đau thấu tim gan. Đột nhiên, Bin xòe bàn tay nhỏ, rờ lên khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi và nói khẽ: “Mẹ ạ, con rất đau buồn vì những gì xảy đến cho gia đình chúng ta, nhưng con còn buồn hơn cho nhiều người khác nữa.” Tôi ngạc nhiên. Những người khác nào mà cậu bé nói đến?

(Ảnh: Pixabay)
(Ảnh: Pixabay)

Đó là những người chưa bao giờ biết em, mẹ ạ. Chẳng phải cả nhà mình thật may mắn vì đã có em trong suốt 20 tháng sao? Mẹ xem, có rất nhiều người chẳng bao giờ có được may mắn để nhìn thấy em cả. Gia đình mình thật là những người may mắn.”

Tôi lặng đi và thấm thía:

Cái chết chỉ là sự thử thách đối với những người đang sống. Nó nhắc nhở chúng ta đừng lãng phí thời gian mà hãy bày tỏ tình yêu thương với nhau ngay từ bây giờ. Nếu luôn nhìn thấy ánh sáng trong những điều chúng ta đang có, chúng ta sẽ nhận được rất nhiều hơn thế.

Giống như cậu bé, sự lạc quan của cậu khiến tôi ngỡ ngàng, tựa như cảnh hai người cùng nhìn bầu trời đêm qua những chấn song: một người chỉ thấy toàn một màu đen, còn người kia thì trông thấy những vì sao lấp lánh…

Theo Beth Dalton
Hà Phương biên soạn

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan