Vào triều đại nhà Minh có một vị phú ông rất giàu có. Trong nhà ông ta có rất nhiều tỳ nữ, thê thiếp nhưng lại không có con cái. Vì vậy, mà vị phú ông này thường thường đều cảm thấy không được vui vẻ, trong lòng luôn bất an.

Sau này, ông ta còn thuê một thanh niên trẻ tên là Vương Hoa tới dạy học. Sau một thời gian ngắn tiếp xúc, phú ông phát hiện Vương Hoa là người có nhân phẩm tốt, học vấn cao nên đem lòng yêu mến.

Một đêm, một người vợ trẻ của phú ông đi vào phòng ngủ của Vương Hoa và muốn được quan hệ bất chính với anh ta. Vương Hoa dùng lời lẽ nghiêm khắc mà cự tuyệt.

Người vợ trẻ kia bất đắc dĩ đành lấy ra một tờ giấy và nói: ‘Đây là ý của chủ nhân”. Vương Hoa nhìn thấy dòng chữ “Mong muốn tìm một người con” được ghi trên tờ giấy, liền lập tức cầm chiếc bút và viết lên bên cạnh dòng chữ: “Sợ kinh động Thần linh, trời đất”. Đồng thời Vương Hoa cũng nhất quyết cự tuyệt người phụ nữ này. Ngày hôm sau, Vương Hoa cáo từ và rời khỏi gia đình phú ông.

Về sau, vị phú ông cho mời một đạo sĩ đến cầu phúc. Khi đó, vị đạo sĩ có khả năng câu thông với thượng thiên. Lúc đạo sĩ quỳ gối và trình lên tấu chương, ông ta phủ phục trên mặt đất rất lâu mà không dậy. Thấy kỳ lạ, phú ông đi đến hỏi nguyên nhân thì được vị đạo sĩ trả lời: “Vừa rồi ta dâng tấu chương lên đến nam thiên môn, thì gặp đúng lúc dân chúng trên thượng thiên đang nghênh đón một vị trạng nguyên cho nên phải mất một lúc thật lâu mới câu thông được”.

Phú ông lại hỏi: ‘Trạng nguyên là ai vậy?”

Vị đạo sĩ trả lời: “Tôi không biết tên họ, nhưng mà trước ngựa của trạng nguyên có một lá cờ hai mặt. Trên đó ghi đôi câu đối là: “Muốn tìm một người con, sợ kinh thiên thượng thần .”

Không lâu sau, quả nhiên Vương Hoa thi đỗ trạng nguyên. Sau được làm quan đến chức lại bộ thượng thư và cưới vợ là Trịnh Thị. Hai vợ chồng họ sống cuộc sống vợ chồng đầm ấm thuận hòa.

Thời điểm Trịnh Thị sinh con, mẹ của Vương Hoa đang ngủ, bà mơ thấy cảnh tượng tiếng trống vang lên và cờ bay phấp phới, đồng thời một số vị thần tiên điều khiển một đám mây đưa một đứa trẻ đến nhà. Bà còn nghe thấy một thiên thần nói: “Quý nhân tới!” Sau đó, các vị thần tiên lại kéo đám mây rời đi. Đây là cảnh tượng kỳ lạ khi con trai của Vương Hoa là Vương Dương Minh chào đời.

Bà lão bừng tỉnh thì cũng nghe thấy tiếng trẻ con khóc, cũng đúng lúc có một hầu gái đến báo là con dâu bà đã sinh. Cậu bé này chính là Vương Dương Minh, nhà tư tưởng, nhà giáo dục của triều đại nhà Minh.

Vương Dương Minh sau này đã để lại rất nhiều câu châm ngôn ý nghĩa, một câu trong số đó là: “Thiên địa tuy đại, đãn hữu nhất niệm hướng thiện, tâm tồn lương tri, tuy phàm phu tục tử, giai khả vi thánh hiền.” (Tạm dịch: Trời đất tuy lớn, nhưng có một niệm hướng thiện, trong lòng còn có lương tri thì dù là người thường cũng có thể làm thánh hiền.”

Phúc họa của một người, hay đến cả phúc phận của đời sau rốt cuộc là được xác định như thế. Nguyên lai là người làm việc tốt hay việc xấu đều được ghi lại, ở trong sâu thẳm là đều có sổ sách ghi chép của ông trời.

Theo Secretchina
Mai Trà biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan