Đường đi dưới chân ta, đi tiếp hay bỏ cuộc là hoàn toàn tùy thuộc vào bạn

Con đường đẹp nhất, hạnh phúc nhất, đáng đi nhất là con đường do chính bạn đã lựa chọn. Nếu bạn dang tay đón nó, quyết tâm đi tới đích bằng sức mạnh tự thân, chính là bạn đã tin tưởng và trân quý sự lựa chọn của mình. Đường đi ở dưới chân bạn, cho dù đó chỉ là một trong những ngã ba, ngã 5 hay ngã 7 của cuộc hành trình. Chẳng ai hiểu bạn bằng bạn cả, vì vậy, hãy tin tưởng vào bản thân mình, thay đổi cách nhìn và luôn tâm niệm “tốt xấu từ một niệm của con người ta”, bạn sẽ thấy cuộc sống này tốt hơn bạn tưởng

Trong cuộc
Chẳng ai hiểu bạn bằng bạn cả, vì vậy, hãy tin tưởng vào bản thân mình…

Trong cuộc sống mệt mỏi và đầy bon chen này, chắc hẳn bạn đã từng đôi lần ngửa mặt lên trời than thân trách phận vì  cảnh:

“Người càng vui càng thấy mình lạc lõng
Như mọi nỗi buồn đều dành hết cho ta”.

Cũng có bạn rưng rưng để những giọt nước mắt mừng vui chảy nhạt nhòa trên má nhưng có bạn lại nuốt nó ngược vào trong giấu đi những tủi hờn không thể nói thành lời, bởi trước cái được cái mất của cuộc đời, ai dám chắc rằng mình có thể nắm chặt tay từ sáng đến tối?

Xin bạn đừng đánh mất niềm tin mà bỏ cuộc!

Niềm tin
Niềm tin không gục ngã…

Tôi đã chứng kiến cảnh nhiều người quanh tôi phải dừng lại trước một ngã ba đường, cũng có thể không phải là ngã ba mà là ngã tư, ngã 5 hay ngã 7 gì đó, để lựa chọn cho mình một con đường đi. Tôi cũng đã thấy cảnh những người luôn cảm thấy mình đơn độc hay thấp kém nên đã vội vàng đánh mất niềm tin vào cuộc sống tươi đẹp. Cũng có những người vì quá bất lực trước những ngang trái của cuộc đời hay những nỗi đau của những người thân yêu mà bỏ cuộc, không thể bước tiếp trên con đường mà mình đã chọn… Trong cuộc sống muôn màu muôn vẻ này, xin các bạn hãy nhớ rằng chẳng ai hiểu bạn bằng bạn cả. Hãy tin tưởng vào bản thân mình, thay đổi cách nhìn và luôn tâm niệm “tốt xấu xuất tự một niệm”, bạn sẽ thấy mọi sự thay đổi đến mức không ngờ.

Con đường đẹp nhất, hạnh phúc nhất, đáng đi nhất là con đường do chính bạn đã lựa chọn. Nếu bạn dang tay đón nó, chính là bạn đã tin tưởng và  trân quý sự lựa chọn của mình. Đường đi ở dưới chân bạn, cho dù đó là một trong những ngã 5 hay ngã 7 của cuộc hành trình cuộc đời. Và bạn cũng có thể dừng chân ở một bến đỗ nào đó trong hành trình để tìm chút bình yên cho riêng mình, nhưng nên nhớ rằng, bến đỗ cuối cùng mới là cái đích mà bạn cần phải đến. Và vì vậy, cần phải giữ vững niềm tin, đánh giá đúng bản thân mình và nỗ lực tinh tấn để bước tiếp cho đến lúc cán đích.

C
Bạn có thể dừng chân ở bến đỗ nào đó trong hành trình để tìm 1 chút bình yên cho riêng mình…

Cái đích chính là phần thưởng cho niềm tin…

Cũng có khi bạn cảm thấy yếu đuối và bất lực, không dám tin vào bản thân mình, không dám đủ dũng khí để thừa nhận một vấn đề mà bạn cho là đúng, tin là đúng. Bạn cũng có thể không vượt qua được những ham muốn nhất thời, để rồi sau đó lại mất thời gian cho tiếc nuối, nào là tiếc vì đã lựa chọn không chuẩn, tiếc sự huy hoàng của một thời đã qua… Nếu bạn tự tin vào sự lựa chọn của mình, luôn tự tu sửa,  tự rèn luyện mình để có đủ sức mạnh về tinh thần và thể chất, bạn sẽ vượt qua những trở ngại đó để đi đến đích. Cái đích chính là phần thưởng cho sự cố gắng của bạn, cho niềm tin của bạn, vì bạn đã không bao giờ bỏ cuộc.

bể khổ
Cái đích chính là phần thưởng cho niềm tin của bạn, vì bạn không bao giờ bỏ cuộc…

Đừng vội vàng níu bàn tay ai đó đang chìa ra…

Cũng có khi bạn chưa đánh giá hết năng lực của mình mà vội vàng níu vào bàn tay nào đó đang chìa ra cho bạn. Người ngoài nhìn vào với một tâm thái tĩnh hơn, có thể cho là bạn đã tiếp cận vấn đề một cách chưa thấu đáo và do đó kết quả sẽ sai đi. Vì rằng, biết đâu bạn đủ mạnh để không cần phải cầu xin sự giúp đỡ từ bên ngoài, hoặc biết đâu bàn tay đang chìa cho bạn níu vào ấy không phải là bàn tay đủ mạnh để dẫn bạn đi tiếp. Đó là chưa kể đến tình huống có thể bạn lại kéo người ta vào cái vòng luẩn quẩn của nỗi bất hạnh giống như bạn.

Níu
Vì rằng, biết đâu bạn đủ mạnh để không cần phải cầu xin sự giúp đỡ từ bên ngoài, hoặc biết đâu bàn tay đang chìa cho bạn níu vào ấy không phải là bàn tay đủ mạnh để dẫn bạn đi tiếp.

Hãy dừng chân nghỉ một chút đi, lùi một bước để “biển lặng trời trong”

Cuộc sống vốn luôn có những bon chen và mệt mỏi nhưng xin bạn đừng buông xuôi, đừng bỏ cuộc. Nếu bạn thực sự mệt mỏi, thực sự bí bách hay muốn gục xuống trước những giông tố của cuộc đời, bạn có thể dừng chân nghỉ một chút, thậm chí là lùi một bước để “biển lặng trời trong”, rồi mới đi tiếp, sẵn sàng đón nhận những thử thách tiếp theo. Bạn cũng có thể quay đầu nhìn lại quãng đường mà bạn đã đi để thấy mức độ cố gắng của mình. Hãy xem lại những thứ bạn có được đã phải đánh đổi bằng bao công sức của bản thân mình, thậm chí có cả sự hi sinh của người khác. Liệu bạn có nên đền đáp những người thân yêu chỉ bằng những thất bại, những mất mát mà bạn đã gây ra? Hãy thử nhìn những người kém may mắn xung quanh bạn, những người đã và đang mơ ước có được một cuộc sống bình thường với một hình hài trọn vẹn.., tôi tin rằng bạn sẽ thay đổi và sẽ biết mình cần phải làm gì.

I
Hãy dừng chân nghỉ một chút đi…

Cõi người như một giấc mộng, hãy quay trở về …

Có một bậc giác ngộ nói rằng: cõi người như một giấc mộng. Mục đích của sinh mệnh con người trên trần gian này không phải để làm người mà để phản bổn quy chân, là để tu sửa tâm tính để con người có thể trở về nơi nguyên thần (linh hồn) của mình đã được sinh ra. Cõi trần chỉ là một quán trọ, là cõi tạm, là một nơi mà ta lưu lại một khoảng thời gian nào đó rồi lại đi. Nếu có thể buông bỏ được các ràng buộc, thoát khỏi vòng tham sân si thì con người sẽ thoát được sáu nẻo luân hồi, sẽ ngộ, sẽ bừng tỉnh. Cuộc giải thoát khỏi nỗi khổ đau của kiếp người hoàn toàn phụ thuộc vào chính sự rèn rũa mỗi cá nhân, vào thể ngộ của mỗi cá nhân, và như vậy là đi tiếp để tới đích hay vấp ngã rồi bỏ cuộc là hoàn toàn phụ thuộc vào bạn.

Xin hãy tìm hiểu, suy nghĩ thật kĩ để biết mục đích cuộc sống của bạn và bạn cần làm gì để đạt được mục đích đó.

Cuối cùng thay cho lời kết, xin gửi tặng các bạn bài thơ “Tạp cảm đầu năm” của nhà thơ Hồng Oanh:

Hoa tự thắm, lá tự xanh

Gió tự mát, nắng tự thành vàng tơ.

Ta vừa sang buổi ban trưa

Chưa xanh thắm được chắc chưa tự mình…?

Sen
Chưa xanh thắm được chắc chưa tự mình?

Minh Ngọc

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan