Một ngày nọ, đã chán nản cảnh sống cô đơn, Adam đến gặp Chúa và xin người tạo cho anh một người bạn.

Sau khi suy nghĩ, Chúa quyết định tạo ra một người phụ nữ, một người thông minh và hòa ái. Nhưng làm sao để nuôi dưỡng sự thông minh và hòa ái khi không có kiến thức cuộc sống? Và làm sao học được sự thông minh và hòa ái mà không phải vượt qua những thử thách mà cuộc sống tạo ra?

Rồi Chúa quyết định làm như sau: Ngài chọn sự Thông minh và Hòa ái là những phẩm chất trên con đường đến với Chúa, và chỉ dùng sự Sáng tạo để tạo ra phụ nữ.

Ngài lấy một chút dịu dàng từ những giọt sương mai, điểm thêm một ít sức mạnh và ương ngạnh của đá núi. Rồi Ngài lại lấy từ dòng nước một chút quả quyết, thêm một chút uyển chuyển và linh hoạt của đất sét, một chút uy quyền của sư tử cái và một chút nhu mì của bồ câu, lại thêm một chút hơi ấm và lòng tốt từ mặt trời lúc hoàng hôn. Sau khi ngừng lại một thoáng, Ngài lại bỏ thêm vài giọt từ lọ thuốc “nghiêm trọng” của mình.

Ngài lại tiếp tục công việc: lấy 2 phần bằng nhau, một từ sức chịu đựng của loài trâu và một từ sự mỏng manh của hoa dại, sự huyền bí của đêm và sự sáng tỏ của ngày, Ngài thêm vào tuyệt tác một nhúm ba hoa của chích chòe và một hơi tĩnh lặng của sao đêm. Ngài đặt vào sự yếu ớt, nói rằng nó sẽ tạo ra lòng can đảm; lại cho thêm sự ngây thơ, nói rằng nó là nguồn gốc của sự sắc sảo.

Ngài vẫn muốn thêm vào những đức tính khác, nhưng đổi ý và quyết định sẽ để một khoảng trống nơi phụ nữ để họ có thể sáng tạo và tự hoàn thiện tâm hồn mình.

Nét trau chuốt cuối cùng, Chúa ban tặng phụ nữ 2 tài năng: một người mẹ giỏi và một người vợ tốt, như vậy dù không có kinh nghiệm, người phụ nữ sẽ không nhầm lẫn 2 tài năng này khi dùng. Ngài chia chúng ra rõ ràng, và giấu vào những nơi khác nhau trong bản tính phụ nữ.

Sau khi đã đưa vào tất cả những phẩm chất trên, Chúa thổi sức sống vào người phụ nữ.

Vì vậy, người phụ nữ, thức tỉnh và đầy sức sống, đứng trước Chúa với tất cả những gì Ngài ban tặng. Cô muốn nhìn bản thân ngay lập tức, vì thế cô liếc nhìn hình ảnh phản chiếu từ mặt nước hồ và mỉm cười vì thấy mình thật xinh đẹp. Cô rất vui, nhưng không lâu sau, khi nhìn vào nội tâm mình, cô lại hoảng sợ vì những gì ở trong đó. Cô nói với Chúa trong cay đắng:

– Đó là điều mà Ngài gọi là sự hòa ái sao? Làm sao con có thể dung hòa được nhiều mâu thuẫn như thế trong tâm? Và sự thông minh mà Ngài hứa nằm ở đâu?

Một tia  sáng vàng óng nhẹ nhàng chiếu xuống người phụ nữ, và giọng nói của Chúa vang lên:

– Điều đó, con sẽ phải học.

Hoa Hạ (sưu tầm)

Clip hay:



Advertising:

loading...