Làm thế nào để một phụ nữ khiếm thị tìm lại sự lạc quan, niềm tin và nghị lực trong cuộc sống khi cô đột nhiên bị ném vào thế giới của bóng tối, đầy mặc cảm và tuyệt vọng? Mời bạn cùng khám phá hành trình mà cô ấy đã trải qua trong câu chuyện sau đây.

Những hành khách trên chiếc xe buýt nhìn người phụ nữ trẻ xinh đẹp với ánh mắt thương cảm khi cô cầm cây gậy trắng, mò mẫm leo lên xe từng bước một cách cẩn thận. Cô trả tiền vé, sử dụng đôi tay để sờ tìm vị trí của những chỗ ngồi, bước xuống lối đi giữa hai hàng ghế và tìm thấy chỗ mà bác tài bảo là còn trống. Sau đó, cô ổn định chỗ ngồi, đặt chiếc cặp lên đùi và để tựa cây gậy vào chân mình.

Ảnh minh họa. Cô lần dò tìm chỗ ngồi cho mình trên xe buýt. (Nguồn: Pixabay)
Ảnh minh họa. Cô lần dò tìm chỗ ngồi cho mình trên xe buýt. (Nguồn: Pixabay)

Đã một năm kể từ khi Susan (34 tuổi) sống trong cảnh mù lòa do một chẩn đoán sai của bác sĩ. Cô đột nhiên bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và đầy mặc cảm.

Từ một người phụ nữ rất độc lập, giờ đây Susan cảm thấy mình bị kết án bởi vòng xoáy khủng khiếp của số phận và trở thành một gánh nặng bất lực, vô dụng đối với mọi người.

Cô van nài, khẩn khoản: “Làm thế nào mà chuyện này lại xảy ra với tôi?”, trái tim cô thắt lại bởi sự giận dữ bộc phát từ nội tâm. Thế nhưng, cho dù cô có khóc, có phản kháng, có quát mắng hay cầu nguyện nhiều thế nào đi chăng nữa thì cô vẫn phải đối diện với một sự thật đau lòng: đôi mắt cô sẽ không bao giờ nhìn thấy gì nữa.

Ảnh minh họa. Cô cảm thấy con đường tương lai vô cùng mờ mịt và ảm đạm. (Nguồn: Pixabay)
Ảnh minh họa. Cô cảm thấy con đường tương lai vô cùng mờ mịt và ảm đạm. (Nguồn: Pixabay)

Đám mây mù tuyệt vọng bao trùm lên Susan – người phụ nữ từng rất lạc quan, yêu đời. Mỗi ngày trôi qua là một trải nghiệm trong sự chán nản, đau khổ và đầy ám ảnh.

Tất cả mọi thứ trong cuộc sống, cô đều phải dựa vào Mark, người chồng yêu quý của cô. Mark đã từng là một sĩ quan không quân và anh yêu Susan rất sâu đậm. Khi cô mất đi thị lực, anh đã chứng kiến cảnh cô chìm trong tuyệt vọng và quyết định sẽ giúp người vợ yêu của mình lấy lại sức mạnh và sự tự tin cần thiết để cô trở nên độc lập trở lại.

Những kinh nghiệm trong quân ngũ đã rèn luyện Mark cách tốt nhất để xử lý những tình huống nhạy cảm. Và lúc này, anh biết rằng đây là cuộc chiến khó khăn nhất mà anh từng phải đối mặt.

Cuối cùng, Susan cảm thấy sẵn sàng để quay trở lại với công việc, nhưng làm cách nào để cô có thể đến được nơi làm việc? Trước đây, cô thường đi làm bằng xe buýt, nhưng bây giờ thật khủng khiếp khi để cô đi loanh quanh thành phố một mình.

Ảnh minh họa. Mark quyết định chở cô đến nơi làm việc và đón cô về nhà mỗi ngày (Nguồn: Pixabay)
Ảnh minh họa. Mark quyết định chở cô đến nơi làm việc và đón cô về nhà mỗi ngày (Nguồn: Pixabay)

Mark tình nguyện chở cô đến chỗ làm mỗi ngày dù rằng nơi làm việc của họ ở hai đầu thành phố. Những ngày đầu, điều này an ủi Susan và Mark cảm thấy tạm ổn vì anh có thể bảo vệ được người vợ mù, bởi cô không cảm thấy an toàn ngay cả khi làm những việc nhỏ nhặt nhất.

Tuy nhiên, không lâu sau, Mark nhận ra rằng sự sắp xếp này không ổn chút nào, nó tốn thời gian và khá phiền phức. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm, đó mới là điều nên làm. Vậy nhưng chỉ nghĩ đến việc phải đề cập điều này với Susan thôi đã khiến anh không thể chịu nổi. Cô ấy vẫn còn rất yếu ớt và dễ nổi nóng. Rồi cô ấy sẽ phản ứng ra sao?

Đúng như Mark dự đoán, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. Cô nói với anh một cách chua chát, “Em bị mù mà! Làm sao em biết là mình sẽ đi đến đâu? Em có cảm giác như anh đang muốn ruồng bỏ em.

Mark vô cùng đau lòng khi nghe những lời này, nhưng anh biết đó là những gì cần phải làm. Anh hứa với Susan rằng mỗi buổi sáng và mỗi buổi chiều, anh sẽ cùng đi xe buýt với cô, bao lâu cũng được, cho đến khi cô quen với việc đi xe buýt. Và mọi việc đã diễn ra như thế.

Ảnh minh họa. Anh quyết định trở thành người bạn đồng hành cùng đi xe buýt với cô (Nguồn: Pixabay)
Ảnh minh họa. Anh quyết định trở thành người bạn đồng hành cùng đi xe buýt với cô (Nguồn: Pixabay)

Trong vòng hai tuần liền, Mark vận trang phục quân đội, cùng Susan đến chỗ làm và quay trở về nhà mỗi ngày. Anh dạy cô cách vận dụng các giác quan khác, đặc biệt là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm thế nào để thích nghi với môi trường mới.

Anh giúp cô làm quen với những người tài xế. Họ có thể trông chừng cô và chừa chỗ ngồi cho cô. Anh khiến cô bật cười ngay cả những khi cô vấp chân ở cửa xuống xe buýt, hoặc khi cô đánh rơi chiếc cặp. Mỗi buổi sáng, họ lại song hành cùng nhau, và Mark đón taxi để đến nơi làm việc. Mặc dù lịch trình này khiến anh tốn kém và mệt mỏi hơn, nhưng Mark biết đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi Susan có thể tự mình đi xe buýt.

Anh tin tưởng cô, vào một Susan mà anh đã từng biết trước khi cô bị mù – một người không bao giờ ngại bất cứ thử thách nào, người chưa và sẽ không bao giờ bỏ cuộc khi gặp khó khăn.

Cuối cùng, Susan quyết định cô đã sẵn sàng tự đi làm một mình.

Sáng thứ Hai đầu tuần, trước khi rời khỏi nhà, cô vòng tay qua cổ Mark, người bạn đồng hành tạm thời của cô trên xe buýt, người chồng yêu quý và là người bạn thân thiết nhất của cô.

Ảnh minh họa. Đối với anh, cô là tất cả. (Nguồn: Pixabay)
Ảnh minh họa. Đối với anh, cô là tất cả. (Nguồn: Pixabay)

Đôi mắt cô ngân ngấn những giọt nước mắt bày tỏ sự biết ơn lòng chung thủy, sự kiên nhẫn và tình yêu mà anh dành cho cô. Cô chào tạm biệt, và lần đầu tiên họ rẽ đi hai hướng khác nhau.

Thứ Hai, thứ Ba, thứ Tư, rồi thứ Nam. Mỗi ngày đều trôi qua rất êm đềm, và Susan cảm thấy thật tuyệt. Cô đã có thể tự đi xe buýt! Cô sẽ tự mình làm được mọi việc!

Sáng thứ Sáu, Susan bắt xe buýt như thường lệ. Khi cô trả tiền vé để chuẩn bị xuống xe, người tài xế nói, “Tôi thật ghen tỵ với cô đấy.” Susan không biết có phải bác tài đang nói chuyện với cô hay không. Nói cho cùng, ai lại đi ghen tị với một người phụ nữ mù đang phải vật lộn để tìm lại dũng khí sống hết quãng đời còn lại? Cô tò mò hỏi lại lần nữa, “Sao anh lại ghen với tôi được?” Người tài xế trả lời, “Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô thật là hạnh phúc!” Susan không hiểu người tài xế nói gì nên cô lại hỏi, “Anh nói thế là sao?

Ảnh minh họa. Anh đứng từ xa, trông chừng cô qua đường an toàn rồi mới rời đi. (Nguồn: Pixabay)
Ảnh minh họa. Anh đứng từ xa, trông chừng cô qua đường an toàn rồi mới rời đi. (Nguồn: Pixabay)

Bác tài giải thích, “Suốt tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một người đàn ông đẹp trai mặc quân phục đứng ở góc đường bên kia trông chừng cô, cho đến khi cô bước xuống xe. Anh phải nhìn thấy cô băng qua đường an toàn, rồi dõi theo cô cho đến khi cô bước vào văn phòng. Sau đó, anh ấy gửi cô một nụ hôn gió, chào tạm biệt, rồi mới rời đi. Cô thật là một người phụ nữ may mắn.

Ảnh minh họa. Ánh sáng của tình yêu đích thực là món quà quý giá nhất giúp cô vượt qua sự tự ti, chán nản và trở nên mạnh mẽ hơn. (Nguồn: Pixabay)
Ảnh minh họa. Ánh sáng của tình yêu đích thực là món quà quý giá nhất giúp cô vượt qua sự tự ti, chán nản và trở nên mạnh mẽ hơn. (Nguồn: Pixabay)

Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má Susan. Cho dù không thể nhìn thấy anh, nhưng cô luôn cảm nhận được sự hiện diện của anh bên mình. Cô thật may mắn, quá may mắn, bởi anh đã trao tặng cô một món quà kỳ diệu hơn cả việc cô có thể nhìn thấy, một món quà mà cô không cần phải thấy mới tin – món quà của tình yêu đích thực mang ánh sáng soi rọi đến cả những nơi tăm tối nhất.

Mộc Lan biên dịch và sưu tầm

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan