Nhìn lại quãng đường đã qua, tất cả cảm xúc lại ùa về trong tôi. Thật khó để diễn tả niềm hạnh phúc khi tôi được trở về từ cõi chết, được bước tiếp trên con đường của mình, và được học cách trân quý cuộc sống này…

Tôi sinh ra và lớn lên ở miền quê quan họ tỉnh Bắc Ninh. Từng trải qua những tháng ngày thơ ấu vô tư và thật đẹp, tôi cứ ngỡ cuộc đời sẽ mãi mãi thanh bình như thế cho đến một ngày…

nguyen-thu-trang-2
Từng trải qua những tháng ngày thơ ấu vô tư và thật đẹp, tôi cứ ngỡ cuộc đời sẽ mãi mãi thanh bình… (Ảnh do tác giả cung cấp)

Sóng gió bắt đầu ập đến từ khi tôi đổ bệnh…

Đó là vào năm 2007 tôi đang học lớp 10. Từ một cô bí thư đoàn năng nổ và nhiệt tình trong các hoạt động ngoại khóa, tôi bỗng nhiên trở nên yếu ớt, đi lại vài bước là phải thở dốc, tay không cầm nổi bát cơm, sức khỏe cứ thế suy yếu dần. Ban đầu bố mẹ chỉ nghĩ là tôi ốm đau nhẹ, uống thuốc bổ là sẽ khỏe lại thôi. Thế nhưng tôi cứ ngày một yếu đi trông thấy, thuốc uống bao nhiêu cũng không thay đổi gì. Bố phải đưa tôi đi khám khắp nơi, bác sĩ bảo uống thuốc bệnh này không khỏi thì lại chẩn đoán sang bệnh kia. Có những lúc tôi cảm giác như người ta có bệnh gì là tôi có bệnh đó. Từ các triệu chứng của hẹp van tim như co thắt ngực, đôi lúc tưởng chừng như tắc thở, cho tới da vàng bủng beo của người bệnh gan, hay chứng mệt lả và đi giải nhiều của người mắc bệnh thận, v.v., tôi đều có hết. Dường như cơ thể tôi là “đại lý bệnh” nơi tập trung tất cả oái oăm của mọi bệnh tật trên đời. Bởi vậy mà bố con tôi đã phải gõ cửa không biết bao nhiêu bệnh viện và phòng khám tại Bắc Ninh, cứ mỗi nơi lại một đơn một bọc thuốc mà đâu vẫn hoàn đó, bệnh tình cứ ngày một nặng hơn.

Sau đó, bố lại khăn gói đưa tôi lên Hà Nội, tìm đến nào là bệnh viện Bạch Mai, bệnh viện 108, rồi bệnh viện 103, gần như tất cả những địa chỉ danh tiếng của Hà Nội tôi đều từng đặt chân qua. Nhưng rồi vẫn là cái điệp khúc ấy, lại một tên bệnh và lại một bọc thuốc, nhiều quá đến mức tôi không còn nhớ nữa.

Nhưng có đi như thế tôi mới biết tình thương con của bố là vô bờ bến. Bố tôi vốn là người nóng tính, ít nói và gần như không bao giờ bày tỏ cảm xúc với vợ con. Thế nhưng từ khi tôi ngã bệnh, tóc bố cứ bạc trắng, nhanh và nhiều lắm. Bố không nói ra nhưng tôi biết ông đã phải suy nghĩ trăn trở biết nhường nào. Tôi phải chạy chữa bao nhiêu nơi, tiêu tốn không biết bao nhiêu núi tiền bao nhiêu núi thóc của gia đình, nhưng chưa bao giờ bố cho tôi biết nửa lời. Những gì ông nói với tôi chỉ là: “Con cứ yên tâm ăn uống thoải mái, đừng lo lắng gì cả, bố đầy tiền!” Cha mẹ tôi đều làm công nhân, từng đồng ra đồng vào đều là mồ hôi công sức cả, lấy đâu ra mà nhiều tiền đến thế?

Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh bố ròng rã cõng tôi trên lưng, leo lên từng con dốc, đi lên từng bậc thang, chạy qua từng khoa và gõ cửa từng phòng khám. Tôi mệt lả nằm trên lưng bố rong ruổi khắp các bệnh viện, nhìn thấy rõ ràng từng giọt mồ hôi túa ra giữa trưa hè nắng gắt. Bố tôi vốn mập mạp lại không được khỏe lắm, vậy mà phải cõng tôi đi trong tiết trời oi bức thì thật là vất vả. Lúc đó với tôi bố luôn là tất cả, bố giống như một vị thần toàn năng có thể giải quyết mọi sự trên đời, có bố ở đây tôi sẽ không phải lo lắng gì nữa…

Cho đến khi bệnh viện 103 chẩn đoán tôi bị nhược cơ nhóm nặng và quyết định phẫu thuật, tôi đã le lói chút hy vọng. Bệnh viện danh tiếng như thế, các bác sĩ lại kinh nghiệm nhiều đến vậy, họ điều trị cho mình là yên tâm rồi. Phẫu thuật xong, hết bệnh là mình lại khỏe re, lại được đi học, lại được tung tẩy chạy nhảy như bao bạn khác rồi! Là la la, được thế thì còn sung sướng nào bằng! Biết bao ngày đau yếu phải chạy vạy thuốc thang, tôi thèm cái cảm giác được khỏe mạnh đến nhường nào. Nghe lời bác sĩ, tôi được về nhà ăn uống bồi bổ vài ngày trước khi phẫu thuật. Các bác hàng xóm sang chơi cũng chúc tôi chóng khỏe.

Nhưng tôi cứ đợi mãi, đợi mãi, vết mổ đã lành mà tình hình vẫn chẳng khá khẩm gì hơn. Có lẽ các bác sĩ cũng đành bất lực với tình cảnh của tôi. Người ta đi khám ra bệnh thì chỉ cần lo lắng thuốc thang, còn tôi khám không ra bệnh thì lại càng lo lắng hơn. Cha mẹ tôi buồn phiền và chán nản. Có những lúc bác sĩ bối rối không biết nên chữa trị bằng cách nào, bố tôi đã phải nói: “Thôi, bác sĩ cho cháu nó uống thuốc gì cũng được, còn hơn không làm gì cả mà sức cháu cứ đuối dần”…

Khi không còn trông cậy vào Tây y được nữa, gia đình tôi bắt đầu chuyển sang Trung y, nam dược, ngoại cảm, rồi khí công trị bệnh. Tôi vốn không tin vào Thần Phật hay ma quỷ, nhưng còn nước còn tát, gia đình tôi đi xem bói, rồi cúng bái và thử đủ mọi kiểu chữa bệnh theo đường âm. Hễ ai chỉ ông thầy nào hay, ông lang nào giỏi là gia đình tôi lại lặn lội tìm đến, xa xôi mấy cũng không màng. Trong đó có một “thầy” là nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên ở Tứ Kỳ, Hải Dương mà mọi người vẫn hay gọi là “cậu Liên”. Tại đây tôi cũng được chứng kiến nhiều câu chuyện ly kỳ, như cảnh bắt ma, nịnh vong, hay gọi hồn – những chuyện tưởng chừng như chỉ có trên phim ảnh hay trong những cuốn tiểu thuyết viễn tưởng, nhưng lại diễn ra hoàn toàn sống động trước mắt tôi.

Cuối cùng, sau một thời gian dài trôi nổi, lang thang ở các bệnh viện, phòng khám, thầy lang, thầy cúng, nhà ngoại cảm, tôi cũng tìm ra bệnh. Bệnh viện Bạch Mai và nhà ngoại cảm đều đưa ra kết luận là tôi bị Lupus ban đỏ hệ thống, không có thuốc chữa khỏi, phải điều trị theo phác đồ và uống thuốc cả đời. Bệnh này phát theo đợt, đợt sau nặng hơn đợt trước, thuốc uống chỉ có tác dụng ức chế và giảm bớt cơn đau, và người mắc bệnh thường không thể sống quá 10 năm. Các loại Tây dược chỉ có thể giảm đau chỗ này nhưng lại chuyển sang có vấn đề ở chỗ khác; thực phẩm chức năng thì dù có uống cả thùng cũng không có khá hơn; còn thuốc lá của nhà ngoại cảm thì có uống hàng bao nhưng cũng chỉ thấy mát người.

Quãng đường khám bệnh đã gian nan, quãng đường chữa trị cũng gập ghềnh không kém

Ròng rã suốt 6 năm vô phương cứu chữa, cơ thể tôi lúc nào cũng mệt mỏi rã rời và đau nhức toàn thân. Mỗi khi trái gió trở giời là tôi lại như ngọn đèn trước gió. 6 năm mịt mùng, bầu trời cũng trở nên xám xịt với gia đình tôi. Từng là đứa con gái hoạt bát và tràn đầy nhựa sống, tôi lại trở nên lầm lì, ít nói, luôn mặc cảm và tự ti với cơ thể của mình. Con gái gì mà da dẻ lúc nào cũng xầm xì, tím tái, sẹo bỏng khắp tay… Tôi thu mình và chẳng muốn tiếp xúc với bất kỳ ai.

Đã có những lúc tôi tưởng chừng như mình sẽ không thể qua nổi trong năm nay. Sức tôi có hạn mà cơ thể lại èo uột thế này, ngay đến bát cơm tôi cũng không thể tự cầm lên nổi. Tôi lo sợ đến ngày mình sẽ phải ra đi, để lại cha, để lại me, để lại đứa em trai còn thơ dại. Tôi vẫn chưa làm được gì để báo đáp công ơn sinh thành. Nhưng còn phía trước kia, phía trước kia vẫn là bầu trời xanh bao la và ngút ngàn tầm mắt, tôi ao ước được chạm đến khoảng trời xanh trong ấy đến nhường nào.

Tác giả (bên phải) trong năm đầu đại học (Ảnh do tác giả cung cấp)
Tác giả (bên phải) trong năm đầu đại học (Ảnh do tác giả cung cấp)

Có những người mà sự tồn tại của họ chỉ mong manh như không khí, ngắn ngủi như gió thoảng mây trôi… có lẽ tôi cũng là một trong số ấy. Trải qua ba năm cấp 3 rồi gần bốn năm đại học, cố gắng níu kéo từng giây từng phút bởi nỗi ám ảnh một-ngày-mai sẽ đến bất cứ lúc nào, nhưng rồi cuối cùng tôi cũng phải học cách chấp nhận. Tôi chấp nhận rằng căn bệnh của mình là vô phương cứu chữa; và tôi chấp nhận rằng cái chết sẽ không chừa một ai, cho dù đó là cô gái non nớt vẫn còn chưa hiểu biết về cuộc đời như tôi.

Nếu ngày mai ấy đến, tôi sẽ bỏ lại sau lưng tất cả. Sẽ không còn nữa những tháng ngày lặn lội đường xa một mình đi lấy thuốc. Khi ấy bố mẹ tôi đều mất niềm tin ở cả Đông y lẫn y học hiện đại, chỉ còn tôi là vẫn cố bám víu lấy tia hy vọng lé loi, mong rằng kỳ tích nào đó sẽ xuất hiện. Cũng không còn nữa những đêm nằm trong chăn và khóc, than trách cho số phận thật hẩm hiu, để rồi sau mỗi trận khóc lóc khổ sở vì bế tắc ấy tôi lại chìm vào giấc ngủ vì mệt quá. Và cũng không còn nữa những sớm mai thức dậy, tôi lại hạnh phúc vì biết rằng mình vẫn đang tồn tại. Được hít thở bầu không khí trong lành và ngắm nhìn tia nắng hắt qua song cửa, chao ôi, cuộc sống tươi đẹp biết chừng nào!

Nếu ngày mai ấy đến, tôi sẽ không còn phải mải miết đi tìm sự sống cho mình nữa. Cô nữ sinh từng nỗ lực ôn thi đại học chỉ vì muốn được bước ra ngoài kia, để biết rằng cuộc sống có cái gì, và còn sống ngày nào sẽ sống ý nghĩa ngày đó… Và điều bất ngờ là tôi đỗ liền hai trường đại học, nhưng lại chọn Nông Nghiệp vì nghĩ rằng nơi đó có nhiều cây cối, không khí sẽ trong lành, thoáng đãng, chứ đâu dám tin mình sẽ sống tới ngày tốt nghiệp ra trường đâu. Và bạn bè có nhớ tôi không, thầy cô có nhớ tôi không, giảng đường có nhớ tôi không – cô gái vẫn hay lần mò từng trang sách trong thư viện để tìm lời giải cho căn bệnh của mình?

Tôi đã có ý định sẽ viết thư để lại cho gia đình. Từ đáy lòng, tôi muốn được cảm ơn bố mẹ đã sinh ra tôi, đã nuôi dưỡng tôi cho đến ngày hôm nay; cũng là lời xin lỗi gửi tới bố mẹ vì tôi chưa làm tròn chữ hiếu mà đã gây thêm khánh kiệt về tài chính, khiến bố mẹ phải vất vả, đau buồn. Đó cũng là những ngày tháng giữa năm thứ tư đại học, khi tôi đã sức tàn lực kiệt, không thể bước đi được nữa mà chỉ có thể ở nhà đợi chờ ngày ra đi. Dẫu sao tôi đã đi gần hết chặng đường của mình rồi, cũng được học đến năm thứ tư đại học rồi, sẽ không còn điều chi phải hối tiếc nữa.

Vì vậy, nếu ngày mai ấy đến, tôi sẽ khẽ khàng nhắm mắt lại, thật thanh thản, nhẹ nhàng. Tôi đã sẵn sàng buông tay và phó mặc tất cả, hy vọng hay tuyệt vọng, vui mừng hay đau khổ, đoàn tụ hay chia ly, sự sống hay cái chết… với tôi, tất cả đều nhẹ nhàng tựa như một hơi thở mà thôi.

Hy vọng hay tuyệt vọng, vui mừng hay đau khổ, đoàn tụ hay chia ly, sự sống hay cái chết… với tôi, tất cả đều nhẹ nhàng tựa như một hơi thở mà thôi... (Ảnh do tác giả cung cấp)
Hy vọng hay tuyệt vọng, vui mừng hay đau khổ, đoàn tụ hay chia ly, sự sống hay cái chết… với tôi, tất cả đều nhẹ nhàng tựa như một hơi thở mà thôi… (Ảnh do tác giả cung cấp)

Sự hồi sinh kỳ diệu

Nhưng trong những giây phút cuối cùng ấy, thần tích đã xảy ra. Đúng vậy, điều ấy đã xảy ra, thực sự đã xảy ra, dẫu rằng tôi từng nghĩ đó chỉ là giấc mơ.

Và tôi sẽ không bao giờ quên cái ngày định mệnh ấy – ngày 21/7/2013, bởi tất cả đã thay đổi cuộc đời tôi. Buổi sáng hôm đó, tôi vô tình được xem một đoạn video hướng dẫn luyện khí công trên mạng internet. Trong video là một vị đại sư mặc áo màu vàng đang ngồi thiền – về sau này tôi mới biết đó là bài công pháp số 5 của môn Pháp Luân Công. Nhưng là lần đầu tiên được nhìn những động tác khoan thai và chậm rãi ấy, tôi thấy đẹp và bình yên lạ thường. Bất giác tôi ngồi xuống và bắt chước tập theo. Và như có một phép lạ, toàn thân thể tôi bỗng trở nên nhẹ nhàng và thoải mái vô cùng, một cảm giác lâng lâng khó tả mà tôi tưởng chừng như đã hoàn toàn quên sau 6 năm mắc bệnh.

...toàn thân thể tôi bỗng trở nên nhẹ nhàng và thoải mái vô cùng, một cảm giác lâng lâng khó tả mà tôi tưởng chừng như đã hoàn toàn quên sau 6 năm mắc bệnh... (Ảnh do tác giả cung cấp)
…toàn thân thể tôi bỗng trở nên nhẹ nhàng và thoải mái vô cùng, một cảm giác lâng lâng khó tả mà tôi tưởng chừng như đã hoàn toàn quên sau 6 năm mắc bệnh… (Ảnh do tác giả cung cấp)

Tôi bắt đầu tìm hiểu về môn khí công này, và thật may mắn là cuối cùng tôi cũng liên hệ được một học viên Pháp Luân Công tại Bắc Ninh. Bạn ấy đã mang đến cho tôi cuốn sách tên là “Chuyển Pháp Luân”. Ba chữ “Chân – Thiện – Nhẫn” lặp đi lặp lại trong cuốn sách như cuốn hút tôi đọc, đọc, và đọc. Mặc dù khó khăn lắm tôi mới đọc hết một lượt và cũng không hoàn toàn hiểu hết những gì viết trong đó, nhưng có một sức mạnh vô hình khiến tôi không thể rời mắt khỏi cuốn sách này. Cứ như vậy tôi đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần mà không hề thấy mệt mỏi.

Có rất nhiều ẩn đố về sự sống, về các giá trị nhân sinh sâu sắc và các đạo lý khi làm người đều được lý giải một cách hết sức khoa học – những điều mà có lục tung cả thư viện suốt 4 năm đại học tôi cũng không thể tìm ra, thế mà chỉ một cuốn sách hơn ba trăm trang đã làm bừng tỉnh thế giới vốn rất mịt mùng trong tôi. Vậy là lần đầu tiên sau biết bao nhiêu năm mò mẫm kiếm tìm, giờ đây tôi mới hiểu vì sao mình mắc bệnh, và vì sao cuộc sống của mình lại có nhiều trắc trở đến thế. Hiểu thấu những điều này tôi cảm thấy thanh thản và nhẹ nhõm vô cùng, trong tâm như vừa mới quẳng đi gánh nặng đã từng đeo bám tôi suốt 6 năm qua. Kể từ nay, tôi sẽ không hoài nghi về số phận nữa, cũng không còn oán trách định mệnh nữa, bởi giờ đây tôi đã có thêm niềm tin để vững vàng bước tiếp.

Ba chữ “Chân - Thiện - Nhẫn” lặp đi lặp lại trong cuốn sách như cuốn hút tôi đọc, đọc, và đọc... (Ảnh do tác giả cung cấp)
Ba chữ “Chân – Thiện – Nhẫn” lặp đi lặp lại trong cuốn sách như cuốn hút tôi đọc, đọc, và đọc… (Ảnh do tác giả cung cấp)

Người xưa vẫn nói “tướng do tâm sinh, cảnh tùy tâm chuyển”. Hiểu được những đạo lý trong cuốn sách khiến tinh thần tôi thay đổi, cái nhìn của tôi rộng mở hơn và tính cách cũng trở nên lạc quan, tôi lại trở về là con bé hồn nhiên, tươi vui, và tràn đầy nhựa sống. Tôi tung tăng chạy nhảy, vui vẻ cười nói và hồ hởi khi gặp gỡ mọi người để kể về “báu vật” mà tôi vừa may mắn có được. Bố mẹ thấy tôi sống lạc quan như vậy, ngày nào cũng dậy sớm để đọc sách và luyện công nên rất vui mừng vì “con nó lại có động lực để sống tiếp”.

Tôi lại trở về là con bé hồn nhiên, tươi vui, và tràn đầy nhựa sống. Ảnh do tác giả cung cấp)
Tôi lại trở về là con bé hồn nhiên, tươi vui, và tràn đầy nhựa sống. (Ảnh do tác giả cung cấp)

Thay đổi rõ rệt nhất mà tôi có thể nhận thấy chính là sức khỏe của mình. Chỉ sau khoảng một tháng đọc sách và luyện công không ngừng, các cơn đau trên cơ thể tôi từ dần dần thuyên giảm cho đến hoàn toàn biến mất, cứ như thế cho tới lúc tôi cảm nhận được một dòng năng lượng mạnh mẽ chảy dào dạt trong cơ thể. Đó là cảm giác sảng khoái và tươi mới vô cùng mà tôi không thể diễn tả thành lời. Dường như có một thân thể khác vừa được sinh ra, tràn trề năng lượng và sức sống. Thậm chí làn da xám xịt của tôi cũng trở nên mềm mịn, trắng sáng và hồng hào hơn trước, những vết sẹo bỏng thâm xì trước kia nay đã lặn tăn đi đâu mất, từ lúc nào tôi cũng không còn để ý nữa.

...làn da xám xịt của tôi cũng trở nên mềm mịn, trắng sáng và hồng hào hơn trước, những vết sẹo bỏng thâm xì trước kia nay đã lặn tăn đi đâu mất... (Ảnh do tác giả cung cấp)
…làn da xám xịt của tôi cũng trở nên mềm mịn, trắng sáng và hồng hào hơn trước, những vết sẹo bỏng thâm xì trước kia nay đã lặn tăn đi đâu mất… (Ảnh do tác giả cung cấp)

Vậy là mình không còn bệnh nữa, mình hoàn toàn không bị bệnh, mình cũng không còn là cái đại lý bệnh tật nữa rồi! Quá sung sướng và hạnh phúc, tôi đã lóc cóc đạp xe tới từng hiệu thuốc Đông y mà trước đây tôi đến khám chỉ để nói với mọi người rằng: cháu nặng như thế mà nay đã khỏi rồi này, bệnh tật vô phương cứu chữa nhưng nhờ tu luyện Pháp Luân Công mà cháu đã khỏi hẳn rồi, Công Pháp tốt như thế này vừa hoàn toàn miễn phí mà lại không khó khăn tìm, nếu các bác gặp những ai mắc bệnh này xin hãy bảo họ biết… Các thầy thuốc đều quen mặt quen tên tôi, nay cũng mừng thay cho tôi đã vượt qua cửa tử.

Cũng trong những ngày đầu tu luyện Pháp Luân Công tôi đã có nhiều trải nghiệm kỳ diệu. Có một lần tôi đau bụng quằn quại, gần như không thể ăn uống được gì trong suốt 2 ngày liền. Đến ngày thứ ba, cả gia đình tôi đều sốt sắng, bố mẹ đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng để đưa tôi đi viện. Tôi biết rằng mình không sao cả, trong sách Chuyển Pháp Luân đã viết rất rõ rồi mà, đó chỉ là phản ứng của cơ thể khi được tịnh hóa, bệnh tật được đẩy xuất ra ngoài thôi mà.

Tôi lên giường nằm nghỉ, chợt nhớ có bạn từng nói với tôi rằng khi gặp nguy nan hãy thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Tôi niệm được khoảng một tiếng thì ngủ quên mất lúc nào không hay, đến khi tỉnh dậy mọi cơn đau đều bay đi đâu hết như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Rồi lại một lần khác khi vừa về đến nhà, cả hai mắt tôi đều đau nhức, đến mức khi ăn cơm tôi cũng không thể mở mắt được. Ấy vậy nhưng tôi vẫn cố lên phòng đọc xong một bài giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân, một tay che mắt còn một tay cậy bên mắt còn lại để đọc. Cả mẹ và em trai tôi đều bật cười vì thấy tôi đau đến mức không mở mắt được mà còn bày đặt ngồi đọc sách. Cho đến sáng hôm sau, cả hai bên mắt đã trở lại bình thường, tôi nói vui với mẹ và em trai rằng: “Mẹ thấy nhé, thuốc tiên cũng không thể hết nhanh bằng học Chuyển Pháp Luân được”.

Tôi vẫn thường nghĩ rằng chỉ những ai từng rơi vào nỗi đau tột cùng của bế tắc và tuyệt vọng mới hiểu sự sống là đáng trân quý đến nhường nào. Bởi vậy mà khi nhớ đến những bệnh nhân giống như mình trước kia, những ai từng phải chịu nỗi đọa đày của bệnh tật, đặc biệt là những gia đình nông thôn nghèo khó, tiền ăn còn không đủ, biết lấy đâu ra tiền chạy vạy thuốc thang… tôi luôn làm hết sức để chia sẻ với họ những điều mình trải nghiệm được.

Tôi đã gặp rất nhiều người ở Bắc Ninh, nhờ học Pháp luyện công mà đã hoàn toàn cải tử hoàn sinh. Nhưng tất cả chúng tôi, những người tu luyện đều hiểu rằng Pháp Luân Công không phải để chữa bệnh. Bởi đây là Phật Pháp, là Phật Pháp chân chính độ nhân, giúp con người đề cao đạo đức, trở về với bản tính thiện lương của mình. Rất nhiều bạn từng hỏi tôi rằng Pháp Luân Công có thể trị bệnh không? Pháp Luân Công có thể trừ bệnh khỏe thân, nhưng đó không phải là mục đích, bởi mục đích chân chính là hướng con người đến chuẩn mực đạo đức cao hơn, và chỉ khi làm được điều đó thì mới có thể tâm an, thân lạc.

Tôi đã gặp rất nhiều người ở Bắc Ninh, nhờ học Pháp luyện công mà đã hoàn toàn cải tử hoàn sinh (Ảnh do tác giả cung cấp)
Tôi đã gặp rất nhiều người ở Bắc Ninh, nhờ học Pháp luyện công mà đã hoàn toàn cải tử hoàn sinh (Ảnh do tác giả cung cấp)

Còn nhớ khi bắt đầu bước vào tu luyện, một người bạn từng bảo tôi rằng: “Đừng tập môn này, môn này bị đàn áp ở Trung Quốc đấy!” Tôi đã từng e ngại vì hai chữ “đàn áp”, nhưng hiểu rằng đây là tia hy vọng cuối cùng nên tôi đã không bỏ lỡ. Và nhờ đó mà ngày hôm nay tôi mới có thể ngồi đây để kể lại với bạn câu chuyện kỳ diệu của chính mình. Vì vậy, khi một học viên Pháp Luân Công đến giới thiệu với bạn về môn tu luyện này, xin bạn hãy dang tay đón nhận, bởi họ biết và hiểu rõ rằng điều đó là tốt cho bạn, họ đến vì các bạn…

Vậy là thấm thoắt đã ba năm, quãng thời gian ngắn ngủi nhưng với tôi là đẹp đẽ nhất trong cuộc đời. Ai đã từng qua nạn sinh tử mới thật sự trân trọng cơ hội được sống và được bước tiếp trên con đường của mình. Mỗi khi hồi tưởng lại chặng đường đã đi qua, tôi lại trào dâng niềm xúc động nghẹn ngào. Thật khó có thể dùng lời nào để bày tỏ lòng biết ơn khi tôi được trở về từ cõi chết, được sống ý nghĩa và sống chân chính trong từng giây từng phút.

Hy vọng bạn sẽ không bỏ qua điều may mắn khi đọc bài chia sẻ này, và hãy thử tìm hiểu bởi biết đâu bạn sẽ tìm được lời giải cho những khúc mắc và khó khăn trong cuộc sống của mình.

Bắc Ninh, ngày 16 tháng 12 năm 2016
Nguyễn Thu Trang (SĐT: 0167-264-7475)

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan