Cô Khang Chí Mỹ sống tại thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ tỉnh Hắc Long Giang vì tu luyện Pháp Luân Công nên bị Tòa án xử tù 3 năm, bị đày đọa trong nhà lao đến sức tàn lực kiệt. Con của cô dù thi đậu đại học với điểm số cao nhưng vì mẹ tu luyện Pháp Luân Công nên nhà trường không cho nhập học.

Theo mạng Minh Huệ, cô Khang Chí Mỹ hiện 52 tuổi, ngày 12/9/2015 cô đã gửi đơn kiện ông Giang Trạch Dân lên Tòa án và Viện Kiểm sát Tối cao Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Dưới đây là câu chuyện do cô tự kể lại việc mình bị bức hại:

Ngày 14/3/2005, có 7 cảnh sát xông vào nhà tôi, bắt trói tôi đưa tới đồn cảnh sát Hồ Tân (Hubin), họ còng tay tôi và cho tôi ngồi trên ghế sắt tra khảo; sau đó lại trói treo tôi trên cây xà, chân không chạm đất, hai cảnh sát vừa đẩy tôi vừa nhéo vào hai sườn tôi.

Bữa ăn, họ cho tôi ăn bánh xốp đã bị mốc meo, còn nước canh thì không có một chút chất béo, toàn gốc rau, sàn ngủ có hai mươi người chen nhau nên phải nằm nghiêng, nửa đêm thức giấc đi nhà vệ sinh xong thì không còn chỗ để ngủ nữa, không chịu mang đồng phục cũng bị đánh, ông Phó trại Quách Chính Xuyên thường dùng dùi chọc vào vai nữ học viên Pháp Luân Công. Trong trại giam chỉ nghe tiếng chửi bới, tiếng cửa sắt, tiếng cùm chân, khung cảnh vô cùng khủng bố. Tôi tuyệt thực để chống lại tình trạng cư xử như vậy thì bị quản trại sai phạm nhân đánh, họ tiêm thuốc gì không rõ, tôi vốn cân nặng 68 kg nhưng sau khi vào nhà lao một thời gian thì chỉ còn 40 kg, người tôi như sức tàn lực kiệt.

Tôi bị nhốt phi pháp suốt 2 năm, sau đó lại bị Tòa án Long Sa (Longsha) xử tù 3 năm, ngày 24/1/2007 tôi bị đưa vào nhà ngục Tề Tề Cáp Nhĩ ở Hắc Long Giang. Quản ngục ở đó không quan tâm đến cơ thể yếu ớt của tôi, tiếp tục hành hạ thể xác tôi: bắt tôi phải nói xấu Đại pháp, bắt ngồi ghế băng không cho ngủ, cưỡng bức lao động, thường xuyên chửi rủa và sỉ nhục tôi. Sau khoảng một tuần bị hành hạ thì chân tôi giống như cây gậy, cử động co lại rất khó. Đến ngày 13/3/2008 tôi mới mãn hạn tù 3 năm.

Chồng tôi đã vì tôi bị bắt giữ mà đi liên lạc khắp nơi tìm giúp đỡ, anh và con sống đau khổ qua ngày, bị người đời chế giễu, khinh bỉ, tâm lý luôn mệt mỏi căng thẳng, phải đi bệnh viện 2 lần tốn tiền viện phí và tiền thuốc hơn 20 ngàn Nhân dân tệ. Để có tiền đóng học phí cho con, anh phải đi làm thuê bằng tấm thân bệnh tật, cuộc sống đã khó khăn lại bị áp lực lớn khiến tinh thần anh trở nên không bình thường.

Năm 2007, con trai tôi thi đậu vào Đại học Công nghệ Thẩm Dương đạt 597 điểm, vì lý lịch có mẹ tu luyện Pháp Luân Công và bị bắt nên nhà trường không nhận vào học, làm con tôi bị tổn thương về tâm lý. Con tôi tuổi thơ đã không được mẹ chăm sóc chu đáo, yêu thương, vì phải sống nhiều trong cảnh cô độc làm tính của nó lầm lì, nhiều lần nó có ý định nhảy sông tự tử.

Tất cả những vấn đề gia đình tôi gặp phải đều do tập đoàn Giang Trạch Dân phát động bức hại Pháp Luân Công gây ra, chính sách của ông ta làm hàng triệu gia đình bị tan vỡ. Tôi yêu cầu phải truy cứu trách nhiệm hình sự đối với ông Giang Trạch Dân để giành lại công bằng cho những người bị bức hại.

***

Pháp Luân Công được ông Lý Hồng Chí truyền rộng trong dân chúng từ năm 1992 đã mở ra một con đường mà người dân Trung Quốc lúc bấy giờ đang tìm kiếm và chờ đợi: Được quay về sống với đúng bản chất thiện lương của con người, thực hành theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn trong đời sống, gây dựng lại sự tin tưởng và lòng bao dung giữa người với người vốn đã bị xáo trộn qua nhiều cuộc vận động chính trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Cho đến hiện nay, mặc dù vẫn bị đàn áp tại chính quê hương của mình, nhưng Pháp Luân Công lại được người dân ở hơn 114 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới đón nhận nồng nhiệt, với số lượng người theo tập là hơn 100 triệu.

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung
Tinh Vệ biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan