Gần đây một giáo viên dạy môn kỹ thuật ở trường cấp hai đã đệ đơn kiện cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Giang Trạch Dân vì tội phát động cuộc đàn áp Pháp Luân Công, khiến ông bị tra tấn tàn bạo.

Trong đơn kiện nộp ngày 20 tháng 9 năm 2015, ông Tằng Lưu Minh ở huyện Tử Kim, tỉnh Quảng Đông, liệt kê những bất công ông đã trải qua bao gồm tra tấn và bị xúc phạm nhân phẩm, bị giam gần 4 năm trong trại lao động cưỡng bức, 5 lần bắt giữ và 3 lần tạm giam, bị lục soát nhà 5 lần, liên tục bị sách nhiễu, giám sát, sa thải và bị cắt lương.

Dưới đây là lời kể của ông Tằng về những gì ông đã trải qua sau lần bắt giữ thứ năm và tiếp đó là lần bị giam tại một trại lao động cưỡng bức.

“Bắt giữ

Hai vợ chồng tôi bị bắt tại nhà một học viên vào ngày 20 tháng 11 năm 2000, lúc đó chúng tôi đang đi thăm họ hàng ở huyện Huệ Đông, tỉnh Quảng Đông.

Sau đó vợ tôi bị giam trong 53 ngày, còn tôi thì bị giam lâu hơn nhiều.

Bức thực

Tôi bị chuyển đến trại tạm giam Huyện Tử Kim vào ngày 6 tháng 12 năm 2000. Khi tôi đang luyện các bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp thì bị lính trại đánh đập và cùm chân lại.

Tôi đã phản đối bằng cách tuyệt thực. Rồi họ bóp miệng và mũi tôi để bức thực liên tục cho đến khi tôi bị rơi vào tình trạng nguy kịch. Sau đó họ đưa tôi đi cấp cứu ở bệnh viện huyện.

01fa10fe8f7e82b8a9ab919441fe5213.jpg
Tái hiện hình thức tra tấn: Bức thực

Công khai xúc phạm nhân phẩm

Ngày 11 tháng 1 năm 2001, tôi được báo là sẽ phải chịu mức án 3 năm lao động cưỡng bức. Ngày 16 tháng 1, Sở Công an Huyện Tử Kim đã tổ chức một buổi họp công khai nhằm xúc phạm nhân phẩm tôi.

Họ trói hai tay tôi quặt ra sau lưng, rồi cho tôi lên xe tải và chở đi một vòng quanh thị trấn. Sau đó họ đưa tôi lên sân khấu của một buổi mít tinh để công khai tố giác tôi.

0d6a3c1ea8b97520028e0b95f84777b5.jpg
Chiêu thức xúc phạm nhân phẩm của ĐCSTQ: Đưa “tù nhân” đi diễu trên đường phố

Ngồi ghế đẩu nhỏ

Tôi bị giam tại Trại lao động Tam Thuỷ ở tỉnh Quảng Đông từ năm 2001 đến năm 2004.

Lính trại bắt tôi ngồi trên một cái ghế đẩu nhỏ từ 6 giờ sáng đến 10 giờ đêm. Họ làm vậy tới năm đợt. Đợt đầu tiên kéo dài ba ngày, đợt thứ hai kéo dài 90 ngày, đợt thứ ba là 30 ngày, đợt thứ tư kéo dài 180 ngày. Và đợt cuối cùng tôi phải ngồi tới 300 ngày, đôi khi tôi không đứng dậy được nữa vì bị ngồi quá lâu. Những lúc tệ nhất, tôi còn phải dựa vào tay vịn cầu thang ở tầng hai mới đi xuống tầng một được.

Sốc điện

Lính trại thậm chí còn nhốt tôi vào phòng biệt giam để tra tấn mỗi ngày hai lần. Lần đầu là tháng 4 năm 2002, họ lột quần áo của tôi, chỉ để tôi mặc đồ lót. Sau đó họ còng tay và trói chân tôi lại. Sau khi dội nước lạnh lên người tôi, họ bắt đầu sốc điện tôi bằng dùi cui điện.

Lính trại còn giẫm lên ngực, lưng và chân trong lúc tôi bị nằm trên sàn. Kết quả là, tôi liên tục bị nôn ra máu và việc này kéo dài trong bảy ngày. Thêm nữa, tôi cũng không thể đứng thẳng được. Cuối cùng họ phải đưa tôi vào bệnh viện.

99c4bd8722c45aa98c09918abd4e4777.jpg
Tái hiện hình thức tra tấn: Sốc điện bằng dùi cui điện

Lần thứ hai là tháng 6 năm 2003. Lính trại sốc điện tôi hai lần mỗi ngày, mỗi lần hai giờ đồng hồ. Họ cùm tay và trói chân tôi lại, rồi khi trời nắng thì họ lôi tôi ra ngoài và dìm vào vũng nước bẩn, còn hôm trời mưa thì họ đổ nước lên người tôi. Họ dùng tổng cộng tám cái dùi cui điện để sốc điện tôi, thậm chí giữa chừng còn phải sạc điện nữa. Tôi đã phải chịu cơn ác mộng này tới 17 ngày.

Cấm ngủ

Trong lần thứ hai bị giam ở phòng biệt giam, lính trại đã ra lệnh cho sáu tù nhân canh chừng tôi 24/24 để ngăn không cho tôi ngủ. Khi tôi bắt đầu ngủ gật, họ dùng mọi cách để bắt tôi tỉnh lại như: đánh đập, nhổ râu tôi, bóp mũi, véo tai, tạo tiếng động lớn ngay bên tai tôi, giẫm lên ngón chân và tay tôi, rồi còn cấu tôi.

Ngoài ra họ còn bắt tôi đi vòng vòng và liên tục đẩy tôi nếu tôi không đi được. Vì không được ngủ trong 10 ngày, cuối cùng tôi đã ngất đi. Lính trại đã ra lệnh cho tù nhân đánh thức tôi dậy, nhưng tôi vẫn không tỉnh lại được. Sau đó, họ kéo tôi qua lại trên sàn trong hai giờ để làm tôi tỉnh lại.

Cho muỗi đốt

Sau khi không cho tôi ngủ, lính trại đã nhốt tôi vào một căn phòng để sốc điện mà chỉ cho tôi mặc có đồ lót. Phòng này có đầy muỗi.

Tôi đã cố đuổi chúng đi, nhưng chẳng bao lâu đã thấm mệt nên không thể làm gì được nữa. Cuối cùng, mỗi bên chân tôi có đến cả chục con muỗi bâu vào cắn.

Không nhận ra

Năm 2002, vợ tôi đưa con gái hai tuổi và mẹ vợ đến thăm tôi. Trại lao động đã không cho họ vào. Sau đó, dù đồng ý với yêu cầu của tôi, lính trại chỉ cho tôi đứng nhìn gia đình tôi từ khoảng cách 50m. Gia đình tôi cũng chỉ được nhìn thấy tôi qua một cửa sổ.

Khi tôi nhìn thấy mẹ vợ tôi, bà đã nhìn tôi nhưng không nhận ra tôi, có lẽ do khuôn mặt của tôi đã bị biến dạng.

Lính trại sau đó đã đưa người nhà tôi đi, ngay cả khi vợ và con gái tôi còn chưa được nhìn thấy tôi qua cửa sổ.”

Bối cảnh

Năm 1999, ông Giang Trạch Dân, khi đó là Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), bất chấp sự phản đối của các ủy viên thường vụ khác của Bộ Chính trị, đã phát động cuộc đàn áp bạo lực đối với Pháp Luân Công.

Cuộc đàn áp đã dẫn đến cái chết của nhiều học viên Pháp Luân Công trong 16 năm qua. Nhiều người bị tra tấn chỉ vì đức tin của mình và thậm chí bị giết để lấy nội tạng. Ông Giang Trạch Dân và đồng phạm phải chịu trách nhiệm trực tiếp đối với việc phát động và duy trì cuộc bức hại tàn bạo này.

Dưới sự chỉ đạo của cá nhân ông Giang Trạch Dân, ĐCSTQ đã thành lập một cơ quan an ninh ngoài vòng pháp luật, “Phòng 610”, vào ngày 10 tháng 6 năm 1999. Tổ chức này vượt trên các lực lượng cảnh sát và hệ thống tư pháp trong việc thi hành chỉ đạo của ông Giang đối với Pháp Luân Công theo chính sách: bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính và hủy hoại thân thể.

Luật pháp Trung Quốc cho phép công dân là nguyên đơn trong các vụ kiện hình sự, và hiện tại nhiều học viên đang thực hiện quyền đệ đơn kiện hình sự truy tố cựu lãnh đạo độc tài này.

Theo Minh Huệ

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan