Vào mùa đông sáu năm trước, người vợ Cảnh Hòa của luật sư nhân quyền nổi tiếng ở Trung Quốc đại lục đã dắt hai người con bí mật chạy trốn khỏi Bắc Kinh đi đến vùng biên giới Vân Nam, băng qua Miến Điện và Thái Lan, vượt qua hàng ngàn cây số, cuối cùng đến được nước Mỹ.

Người con gái Cảnh Cách chạy trốn cùng mẹ khi đó mới 16 tuổi, vừa cùng tuổi với thiếu niên Bao Trác Hiên mới bỏ chạy vào hồi đầu tháng. Nhưng điểm khác biệt là Bao Trác Hiên không hoàn thành được hành trình của mình, cậu và hai người giúp đỡ đều bị bắt trở về Trung Quốc khi đang ở Miến Điện. Hiện Bao Trác Hiên đang bị quản chế chặt chẽ tại Nội Mông Cổ.

Bà Cảnh Hòa lên tiếng khiến thế giới chú ý

Người chồng Cao Trí Thịnh của bà đồng cảnh ngộ với hai vợ chồng Vương Vũ và Bao Long Quân (cha mẹ của Bao Trác Hiên), họ cùng là luật sư nhân quyền nổi tiếng ở Trung Quốc đại lục, đều vì bào chữa cho Pháp Luân Công mà trở thành đối tượng bị đàn áp. Luật sư Vương Vũ và Bao Long Quân đã bị bắt vào hồi tháng 7 vừa qua, cho đến nay người nhà và giới luật sư không thể gặp mặt được họ. Còn luật sư Cao Trí Thịnh vừa kết thúc hơn 3 năm tù vào tháng 8 vừa qua, bị giam lỏng trong một sơn thôn nhỏ vùng tây bắc hẻo lánh, ở hai phương trời cách biệt với vợ con.

Bà Cảnh Hòa nói, bà tin rằng cậu bé vì rơi vào cảnh cùng cực bế tắc, nếu không sẽ không mạo hiểm như thế, giống như tình cảnh của bà và hai con trước đây, “vì không còn cách nào khác mới hành động như thế”.

Theo thông tin, sau khi cha mẹ vào tù, Bao Trác Hiên bị cảnh sát quản thúc, hộ chiếu bị tịch thu, cảnh sát nói cậu không được phép đi du học Úc, vì thế “sau này đừng mơ tưởng nữa”. Do hiện nay Bao Trác Hiên bị cảnh sát quản chế nghiêm mật nên mọi thông tin liên quan về cậu không ai biết được.

Khi bà Cảnh Hòa nhớ lại cảnh ngộ đáng sợ của bà vào năm 2009, bà nói khi đó “không thể nào không bỏ chạy”.

“Có 6, 7 cảnh sát vào trong nhà, đi vệ sinh không được đóng cửa, ngủ không được tắt đèn; còn cả chục cảnh sát ở hành lang bên ngoài, họ giám sát 24 giờ một ngày”.

“Con bà đi học cũng bị cảnh sát áp tải. Khi Cảnh Cách ngồi học thì cảnh sát ngồi phía sau. Bạn học không dám nói chuyện với cô bé, thầy giáo nói các học sinh không được nói chuyện với cô, ai cho Cảnh Cách mượn điện thoại dùng hoặc chơi với cô bé, vậy thì nhà trường không còn trách nhiệm quản họ mà là thuộc về cảnh sát”.

“Sau này Cảnh Cách không đi học được, tất cả các trường đều không nhận, cô bé đau khổ và suy sụp, định lấy dao cắt cổ tay tự sát.”

Bà Thẩm Hòa nói, thời gian khi trên đường bỏ chạy đến Vân Nam bà cũng không biết là sẽ tới Mỹ. Vốn là bà nhận được tờ giấy nhỏ của người bạn lén nhét vào cái tay cánh cửa, bà lập tức quyết định hành động theo gợi ý từ vài dòng chữ đơn giản.

Trên đường đi, mỗi khi đến một nơi là bà lại dùng dùng điện thoại công cộng liên lạc với một người lạ và nhận chỉ dẫn của người lạ này, sau đó dẫn hai con vội vàng đi đến một nơi theo chỉ định. “Tôi thà chấp nhận tin vào người lạ này, vì trong tình cảnh đó bất cứ con đường nào cũng là một hy vọng, còn hơn là quay trở lại, cho dù con đường trốn chạy này chưa biết tương lai thế nào”. Bà Cảnh Hòa nói, khi đó bà chỉ có một ý niệm trong đầu, đó là: Chạy.

Bà nhớ lại, khi vừa rời khỏi Bắc Kinh, bà và các con trốn trong một gian phòng dưới đất ở một trạm phía Nam Bắc Kinh và ôm đầu khóc. Nhưng Cảnh Cách 16 tuổi nhanh chóng lau khô nước mắt, họ bắt đầu lên tàu đi đến Vân Nam, vì tránh bị cảnh sát kiểm tra giấy chứng minh, nhiều khi bà phải trốn trong nhà vệ sinh mấy tiếng không dám ra ngoài, còn Cảnh Cách cũng không dám ngủ, phải trông em trai 5 tuổi đang ngủ bên cạnh, cô bé cũng lo lắng nếu không ngăn kịp những lời nói vô tình của em trai thì thân phận của họ sẽ bị lộ.

“Bé Thiên Dục rất ngoan, khi nó bị tôi giấu dưới chân cũng im lặng; khi tỉnh dậy nó thường hỏi: Mẹ ơi, con có thể nói được không?”

Bà Cảnh Hòa cho biết, vì sợ bị phát hiện và bị bắt về, bọn trẻ thà chịu đói khát, mệt mỏi, cùng những nguy hiểm mà họ không tính trước được, sự kiên cường của chúng khiến tôi cũng ngạc nhiên.

Thế rồi họ cố gắng vượt qua mọi khó khăn, qua Miến Điện và Thái Lan. Khi đến được Mỹ an toàn, bà Cảnh Hòa nói với bé Thiên Dục: “Con yêu, giờ con muốn nói gì cũng được.”

Hiện nay bé Thiên Dục đang học tiểu học, Cảnh Cách đã lên đại học, chúng đã quen với môi trường tự do ở Mỹ. Nhưng chúng biết, trên mảnh đất chúng từng chạy thoát có một thiếu niên tên Bao Trác Hiên từng dũng cảm bỏ chạy nhưng đã bị bắt và phải chịu cuộc sống còn kinh khủng hơn trước.

Bà Cảnh Hòa khen ngợi hành động nghĩa hiệp của hai người đã giúp đỡ Bao Trác Hiên và kêu gọi cộng đồng quốc tế hãy dành sự quan tâm và giúp đỡ Bao Trác Hiên.

Bà còn cho biết, người chồng Cao Trí Thịnh của bà rất hiểu và ủng hộ vợ bỏ chạy. Trong thư gửi con ông đã viết:

“… vui mừng vì con có thể được sống trong một xã hội bình thường, được hưởng cuộc sống bình thường của con người, một điều mà đa số trẻ em cùng tuổi con ở trong nước không thể có được.”

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung
Tinh Vệ biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan