Tiếp theo cơn lốc giá cóc ở Thanh Đảo, gần đây tại Vũ Di Sơn, tỉnh Phúc Kiến, du khách tố cáo một nhà hàng ghi thực đơn “thịt cầy hương” một phần 48 nhân dân tệ (khoảng 170.000 đồng), nhưng khi tính tiền lại biến thành một lạng 48 nhân dân tệ. Gần đây ở Trung Quốc Đại Lục thường xuyên xảy ra hiện tượng nhiều quán ăn tại các điểm du lịch tính tiền bằng giá “trên trời”, du khách phản ứng sẽ bị hành hung bằng vũ lực.

Nhiều người cho rằng hiện tượng này cho thấy tâm lý vì lợi trước mắt, muốn giàu nhanh bao trùm xã hội Trung Quốc hiện nay. Những người trong nghề du lịch này cho rằng đa số du khách là những người có tiền, đa số thuộc giới quan chức.

Đồ ăn giá “trên trời”, không được thương lượng

Ngày 5/10 năm nay, ông Chu ở Nam Kinh đi đến Thanh Đảo du lịch, khi ăn ở nhà hàng hải sản tươi sống Thiện Đức thì bị chém giá, trước khi gọi món tôm biển thì được nghe nói 38 nhân dân tệ một phần (khoảng 134.000 đồng), nhưng khi tính tiền thì bị tính thành giá của một con tôm là 38 nhân dân tệ, tổng cộng hết 1.520 nhân dân tệ (khoảng 5.352.000 đồng).

Ngày 6/10, cư dân mạng ở Ninh Hạ chia sẻ: “Ở Thanh Đảo du lịch, tới một nhà hàng dùng con cua hoàng đế tốn 3 ngàn nhân dân tệ (khoảng 10.561.000 đồng), trong khi đơn giá ghi 398 nhân dân tệ một cân (khoảng 1.400.000 đồng).

Cư dân mạng ở Ninh Hạ chia sẻ, du khách ăn một con cua tại nhà hàng đen ở Thanh Đảo bị bắt trả gần 3 ngàn nhân dân tệ (khoảng 10,561,000 đồng). (Ảnh: Internet)
Cư dân mạng ở Ninh Hạ chia sẻ, du khách ăn một con cua tại nhà hàng đen ở Thanh Đảo bị bắt trả gần 3 ngàn nhân dân tệ (khoảng 10.561.000 đồng). (Ảnh: Internet)

Ngày 7/10, truyền thông Trung Quốc Đại Lục đưa tin, tại Dự Viên Thương Thành ở Thượng Hải, một cái bánh bao thịt cua nhỏ có giá 42 nhân dân tệ (khoảng 148.000 đồng), nhưng khi ăn không có chút vị cua nào. Người phụ trách nhà hàng nói, nếu muốn có mùi cua phải mất 99 nhân dân tệ (khoảng 349.000 đồng).

Ngày 8/10, một người ở Thanh Đảo chia sẻ trên Weibo, mình đã bị “ăn giá trên trời” tại bãi biển đỏ ở Bàn Cẩm, “một phần đậu phụ giá 368 nhân dân tệ (khoảng 1.296.000 đồng), một phần vịt đồng giá 632 nhân dân tệ (khoảng 2.226.000 đồng)”.

Ngày 6/10, du khách ở Hà Nam đến Nhật Chiếu du lịch, vì ăn hải sản quá ít khiến chủ quán tức tối, người nhà bị vây đánh, bà cụ lớn tuổi phải vào viện.

Ngày 1/12/2014, một nữ du khách đến trường ngựa Trà Mã Cổ Đạo ở khu Lạp Thị Hải, thành phố Lệ Giang, vì không cưỡi ngựa đã bị đánh gẫy tay, chấn thương đầu.

Theo nhà bình luận xã hội Thạch Cửu Thiên, khách du lịch đa số là từ nơi khác đến, họ là những người xa lạ, vì nghĩ chỉ bán cho những người này một lần trong đời nên những nhà ăn này đã lấy giá cao nhất có thể, hy vọng qua một kỳ du lịch thu lợi nhanh chóng, một kiểu kinh doanh muốn giàu nhanh sau một đêm. Đây là thể hiện của một xã hội mà cái ác đang lan rộng, khi du khách nơi khác đi Thanh Đảo bị ‘chặt chém’, du khách ở Thanh Đảo đến nơi khác cũng lại bị người nơi khác ‘chặt chém’, bạn ‘chém’ tôi thì tôi ‘chém’ lại, cuối cùng bị thương tổn cũng toàn người mình.

Người kinh doanh giải thích nguyên nhân

Ngoài những nguyên nhân kể trên, tạp chí Tranh Minh (Hồng Kông) số tháng 11 năm nay đã có bài bình luận “Hiện tượng báo hiệu sự sụp đổ của nghề phục vụ” đã chỉ ra một số nguyên nhân sâu xa. Tác giả bài báo đã hỏi một người làm kinh doanh du lịch “khai giá thấp, thu giá cao”: “Tại sao nhiều người làm nghề này lại có hành vi thiếu đạo đức như thế?” Người này nói: “Kẻ không có quyền không có tiền có đi du lịch không? Không chém họ thì chém ai?!

Bài báo chỉ ra, đằng sau hiện tượng này chính là tâm lý thù ghét kẻ giàu và giới quan chức. Người làm phục vụ du lịch (chủ nhà hàng, nhà nghỉ, nhân viên hướng dẫn) dám dùng cách cướp đoạn với khách, ở đây chính là tâm lý thù ghét kẻ giàu và giới quan chức đã rất nặng.

Một du khách cũng đã chia sẻ ý kiến trên mạng: “Xem ra xã hội hiện nay có nhiều cách hiểu lệch lạc về du khách: cho rằng người đi du lịch chắc chắn phải có nhiều tiền, hoặc là dùng tiền công quỹ. Không khó để giải thích hiện tượng này: xem du khách là quan chức hoặc người giàu…

Có thể thấy, xã hội Trung Quốc hiện nay, tâm lý con người đầy lệch lạc và mâu thuẫn, một mặt chửi kẻ có tiền, một mặt lại muốn trở thành người có tiền. Hiện tượng vừa tham giàu vừa thù người giàu song song tồn tại.

Tâm lý thù quan chức và người giàu ở mức nghiêm trọng

Gần 10 năm qua, tâm lý thù quan chức và người giàu ở Trung Quốc ngày càng nặng nề, mâu thuẫn xã hội càng ngày càng nổi rõ, tại nhiều nơi, người giàu và quan chức trở thành đối tượng không đội trời chung với những người bình dân.

Nhà văn mạng Từ Thắng Hải (Yusheng Hai) từng nhận xét cho rằng, thực ra thứ mọi người thù ở đây chính là sự bất công, đó là bọn quan chức tham ô. Ví dụ như, người có tiền có thể dùng tiền “mua” trường học tốt, còn người nghèo cho dù có học giỏi cuối cùng cũng bị người có tiền làm chủ; người giàu có thể sinh nhiều con, hoặc nộp tiền phạt, hoặc ra nước ngoài sống, còn người nghèo vì không có tiền nộp “phí sinh vượt” hoặc phải tự sát, hoặc trẻ thơ bị giết chết; ở Trung Quốc Đại Lục nếu có tiền thì cái gì cũng có: văn bằng, quan chức, công việc, thậm chí thư ký pháp luật, người nghèo không có cơ hội cạnh tranh công bằng.

Hiện nay nhiều thương nhân và quan chức có thể giàu sụ sau một đêm là do cấu kết với nhau. Một mặt họ là lãnh đạo trong doanh nghiệp, dùng tiền công, tham ô, tích lũy tư bản. Mặt khác họ cấu kết với quan chức nhà nước, họ mua lại những doanh nghiệp có giá trị cao (gồm cả quyền sử dụng đất) với giá rẻ mạt. Không phải làm việc gì, chỉ mua đi bán lại đất đai cũng có lợi nhuận kếch sù.

Ở Mỹ cũng có rất nhiều người giàu, nhưng người Mỹ không có thái độ thù ghét cũng như sùng bái, tôn kính họ. Như Bill Gates, người sáng lập Microsoft; Mark Zuckerberg, người sáng lập Facebook; Larry Ellison, sáng lập Oracle…  là những người đứng đầu danh sách người giàu.

Nhà bình luận xã hội Phong Thanh Dương (Feng Qing Yang) nhận xét, những người giàu ở Mỹ sau khi giàu lên họ hiểu rằng mình phải trả lại cho xã hội. Ví dụ như Bill Gates đã đóng góp cho tổ chức từ thiện trên 20 tỷ đô la Mỹ, và đã viết di chúc sẽ dùng 99% tài sản để làm từ thiện… Vậy làm sao có thể thù hận họ được?

Sự thành công của những người giàu này cũng giúp mọi người hiểu, trong xã hội như thế mọi người đều có cơ hội cạnh tranh công bằng, có thể dựa vào sức lao động của mình để tạo nên vương quốc cho mình.

Người giàu ở Trung Quốc Đại Lục đa số là quan chức

Trung tâm điều tra Khoa học Xã hội Trung Quốc thuộc Đại học Bắc Kinh từng có “Báo cáo phát triển dân sinh Trung Quốc năm 2014” cho thấy, mức độ bất bình đẳng về của cải ở Trung Quốc đang tăng tốc nhanh, hệ số Gini ở Trung Quốc Đại Lục năm 2012 là 0,73. Trong đó 1% gia đình sở hữu 1/3 tài sản (trở lên) của toàn quốc, còn 25% số gia đình ở tầng thấp nhất chỉ sở hữu 1% tài sản.

Theo Wikipedia, hệ số Gini (Gini coefficient) là chỉ số về độ công bằng trong phân phối thu nhập. Hệ số Gini lớn nhất là 1, tức là tất cả thu nhập tập trung vào trong tay một người; nhỏ nhất là 0, tức việc phân phối thu nhập bình đẳng tuyệt đối. Hệ số Gini trong dao động từ 0 – 1, càng gần 0 thì càng công bằng, càng gần 1 thì càng thể hiện việc phân phối thu nhập không công bằng.

Hệ số Gini là chỉ số quốc tế so sánh mức khoảng cách giàu nghèo của một quốc gia. Trên quốc tế dùng con số 0,4 làm giới hạn cảnh giác về khoảng cách giàu nghèo, khi vượt qua con số này cho thấy hai cực giàu – nghèo ở mức độ chênh lệch nghiêm trọng. Hệ số Gini trung bình của một quốc gia thường là 0,24 đến 0,36.

Nhà bình luận kinh tế Hà Thanh Niên (He Qinglian) của đài VOA (Mỹ) đã nhận xét, hệ số Gini cao như thế trên toàn cầu chỉ có mình Trung Quốc, ngay cả Zimbabwe ở Phi châu cũng không đến mức như thế. Lớp người thu nhập thấp ở Trung Quốc chiếm đến 60% dân số.

Con số 1% số người giàu Trung Quốc Đại Lục kể trên đều là gia đình quan chức Cộng sản Trung Quốc hoặc người thân của họ. Vào tháng 8/2006, một báo cáo điều tra của chính quyền Trung Quốc cho thấy: những người giữ chức vụ quan trọng trong các lĩnh vực béo bở (tài chính, ngoại thương, phát triển đất đai, các dự án lớn, năm lĩnh vực chính của chứng khoán) toàn là con cháu của quan chức cấp cao. Giới nhà giàu ở Trung Quốc có đến trên chín phần là con cháu của quan chức cấp cao, trong đó có hơn 2.900 con quan chức cấp cao có tổng tài sản 2 nghìn tỷ nhân dân tệ.

Kẻ có tiền ở Trung Quốc thường mua sắm các loại sa xỉ phẩm giá trên trời như kim cương, xe hơi, đồng hồ… còn thu nhập của người lao động bình thường chỉ để ứng phó với nhu cầu sinh tồn tối thiểu như dầu muối củi gạo và chỗ ở, y tế và cho con đi học cũng đã rất khó khăn.

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung
Tinh Vệ biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan