Nhân Dân Nhật báo, tờ báo chính thức của Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, đã cho đăng một bài xã luận cảnh cáo nghiêm khắc những cựu lãnh đạo của Đảng vẫn còn đang can thiệp vào công việc của những người kế vị.

Ngôn ngữ được sử dụng trong bài xã luận đăng ngày 10/8 cũng như thời điểm, bối cảnh chính trị dường như đều hướng đến một mục tiêu: cựu lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, Giang Trạch Dân. Cư dân mạng internet Trung Quốc hầu như cũng nhất trí về mục đích này của bài báo.

Trong những đoạn mở đầu của bài báo, một ranh giới rõ ràng được vạch ra giữa những lãnh đạo đã nghỉ hưu tốt và xấu. “Nhiều người trong số các lãnh đạo Đảng của chúng ta, một khi họ rời khỏi chức vụ của mình, họ cư xử một cách phù hợp với sự thay đổi địa vị này. Họ không can thiệp vào công việc của lãnh đạo mới”.

“Tuy nhiên”, bài báo diễn giải, “có những vị lãnh đạo Đảng, trong khi họ còn đang tại vị, đã chỉ định những ‘phụ tá tin cậy’ của mình nắm giữ những chức vụ quan trọng nhằm mục đích kéo dài ảnh hưởng trong tương lai. Hơn nữa, sau khi các lãnh đạo Đảng này đã bước xuống, họ không chịu từ bỏ việc cố gây ảnh hưởng tới các vấn đề trọng đại…”

Mặc dù bài viết không có chi tiết nào nhắc đến tên ông Giang Trạch Dân, nhưng giới quan sát không thể không thấy rõ sự ám chỉ đến cựu lãnh đạo này. Báo chí của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vốn nổi tiếng với việc ám chỉ các nhân vật chính trị bằng những hình ảnh ẩn dụ. Nhiều người cho rằng cuộc Cách mạng Văn hóa đầy bạo lực và điên cuồng đã mở màn khi tờ Nhân dân Nhật báo cho đăng những lời chỉ trích một vở kịch nói về một viên quan triều đại nhà Minh bị cách chức.

Xem thêm:

“Với những người có con mắt tinh đời thì chỉ cần thoáng nhìn qua cũng thấy rõ ràng bài báo là một lời chỉ trích đối với ông Giang Trạch Dân, dù không gọi thẳng tên ông ta”, ông Hồ Bình, một nhà bình luận chính trị kỳ cựu sống lưu vong tại New York viết trên trang web của Đài Phát thanh Châu Á Tự do (RFA).

Agence France-Presse, hãng thông tấn xã chính thống của Pháp, cũng nói bóng gió rằng ông Giang nhiều khả năng là mục tiêu của bài báo.

“Chiến dịch công khai chống tham nhũng của ông Tập đã thanh trừng một danh sách dài các quan chức cấp cao và cấp thấp, bao gồm cả cựu trùm an ninh quốc gia Chu Vĩnh Khang, người đã bị kết án chung thân vào tháng 6”, AFP viết. “Ông Chu được coi là một đồng minh của cựu Chủ tịch Giang Trạch Dân… Hiện đã lan truyền sự suy đoán về việc liệu ông Giang có thể trở thành mục tiêu của ông Tập và cơ quan điều tra nội bộ của Đảng – Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương (CCDI) hay không”.

Trong một vài năm qua, Thời báo Đại Kỷ Nguyên đã đưa ra luận điểm rằng ông Giang Trạch Dân là mục tiêu cuối cùng trong chiến dịch của ông Tập nhằm thanh lọc Đảng dưới chiêu bài chống tham nhũng. Các chuyên mục và các phóng viên của tờ báo đã dự đoán từ đầu năm 2012 về sự sụp đổ của các ông Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang và những nhân vật khác, trước khi họ trở thành các mục tiêu chính thức. Phán đoán của Đại Kỷ Nguyên dựa vào những quan sát về xu hướng chính trị của Trung Quốc, và việc liên lạc thường xuyên với các nguồn tin cấp cao trong nội bộ chính quyền. Quan điểm chung của tờ báo là những nhân vật thân cận hàng đầu khác của ông Giang và bản thân ông này cuối cùng cũng sẽ trở thành mục tiêu của cuộc thanh trừng.

Xem thêm:

Bài xã luận lần này của tờ Nhân dân Nhật báo sử dụng một phép ẩn dụ tương tự, nhưng không rõ nghĩa để nêu ra luận điểm của mình: đại ý là “trà sẽ nguội khi người rời đi”, một thành ngữ có từ thời nhà Minh. Cụm thành ngữ này được đưa lên tiêu đề, còn bài báo nằm trong mục Ý kiến bình luận trực tuyến, và nằm trong 7 của ấn phẩm in. Tiêu đề này nhằm hướng đọc giả đến suy nghĩ trà sẽ phải nguội đi khi nó nên nguội, nghĩa là họ không nên ủng hộ một quan chức của Đảng, người tìm cách duy trì quyền lực sau khi rời khỏi vị trí.

“Về mặt lý thuyết trong một môi trường làm việc, thì trà sẽ nguội khi người ta rời đi là chuyện thường tình. Tại sao vẫn có những người cứ khăng khăng rằng trà vẫn sẽ nóng khi người đã rời đi?”, bài báo viết.

Điều này ngụ ý về việc quan chức đã nghỉ hưu lại làm mọi thứ để kéo dài quyền lực.

Ông Giang Trạch Dân được biết như một nhân vật đầy tai tiếng. Khi rời khỏi chức vụ vào năm 2002, ông ta đã cài một lô những nhân vật thân cận của mình vào Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị, trung tâm đầu não của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trong suốt nhiệm kỳ của mình, ông Giang đã cài đặt những thuộc hạ thân tín vào khắp bộ máy Đảng và nhà nước, ban cho họ khả năng tự làm giàu để mua chuộc lòng trung thành chính trị, do ông Giang không hề có nền tảng quyền lực trong chính quyền khi bất ngờ lên nắm quyền vào năm 1989.

Trước khi từ bỏ các vị trí và chức danh quân sự của mình vào năm 2004 và 2005, ông Giang cũng đã lo liệu để người của ông này kiểm soát quân đội một cách hiệu quả. Hiện nay, rất nhiều trong số họ đã bị lãnh đạo đương thời Tập Cận Bình bỏ tù.

Với mạng lưới này, ông Giang đã kiểm soát hoàn toàn những mắt xích quan trọng của chính trường Trung Quốc trong hơn một thập kỷ sau khi rời khỏi chức vụ lãnh đạo. Điển hình là trường hợp ông Chu Vĩnh Khang, cựu trùm bộ máy an ninh quốc nội, người đã được ông Giang thăng chức một cách nhanh chóng sau khi chứng minh được lòng trung thành của mình bằng việc đàn áp và xóa sổ môn tập luyện tinh thần Pháp Luân Công, một dự án chính trị điên rồ của ông Giang Trạch Dân. Pháp Luân Công là một môn khí công truyền thống bao gồm các bài tập chậm rãi và các nguyên lý đạo đức về Chân, Thiện và Nhẫn. Môn này đã bị bức hại ở Trung Quốc từ năm 1999, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của ông Giang.

Xem thêm:

Ông Li Hongkuan là một nhà bình luận về chính trị Trung Quốc, trong nhiều năm qua, ông đã điều hành trang tin VIP Reference, bản tin điện tử ngắn đầu tiên ở Trung Quốc. Ông đã trả lời phỏng vấn của Đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTD TV) rằng “mục đích của bài viết này không phải là để tạo ra cuộc tranh luận… mà là để cảnh cáo một số người nào đó”.

Một số nhà bình luận của Thời báo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung từ lâu đã kết luận rằng ông Giang Trạch Dân là mục tiêu chính trong chiến dịch chống tham nhũng của ông Tập Cận Bình. Trong ba năm qua, những dự đoán này dường như đã ngày càng được xác nhận bởi các diễn biến mới, khi những thuộc hạ trung thành với ông Giang hết người này tới người khác bị cơ quan cảnh sát bí mật trong nội bộ Đảng cách chức, bị thẩm vấn, sau đó bị lôi ra trước hệ thống tòa án do Đảng kiểm soát và bị kết án tù nhiều năm hoặc chung thân.

Vào tháng 2, ông Tăng Khánh Hồng, người là chủ mưu và là quân sư chính trị của ông Giang cũng bị Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Đảng ám chỉ theo cách tương tự như trong một bài báo tại thời điểm đó của Nhân dân Nhật báo, thông qua câu chuyện về một hoàng tử tham nhũng dưới thời nhà Thanh. Tên ông Tăng chưa từng được nêu lên, nhưng giới quan sát chính trị Trung Quốc đã nhanh chóng xác định được là ai.

Bài báo mới đây của Nhân dân Nhật báo được đăng dưới cái tên của Gu Bochong, được xác định là một sĩ quan thuộc Tổng cục Chính trị của Quân đội Giải phóng Nhân dân.

Trong các bình luận không bị xóa trên trang Sina Weibo, đã có vô số người dùng xác định mục tiêu của bài báo là ông Giang Trạch Dân, theo cách nói úp úp mở mở điển hình. “Đây có phải là đang nói về con cóc không?”, người dùng internet có tên Cỏ Đêm viết. Ví ông Giang với con cóc là một cách lưu truyền phổ biến trong cộng đồng mạng ở Trung Quốc, gợi liên tưởng tới dáng vẻ phốp pháp, cặp kính lớn và thói quen kéo quần cao lên hẳn trên bụng của ông này.

“Cha lớn Tập đang sắp sửa có động thái chống lại Ha Ha”, một người sử dụng internet khác viết, áp dụng cách chơi chữ sử dụng ký tự đầu tiên trong từ con cóc tiếng Trung (hama).

“Tôi khá tò mò”, người dùng tên yanhing viết, “Liệu con cóc sẽ lên mạng và tìm hiểu xem ông ta đã gây ra sự phẫn nộ như thế nào?”.

Matthew Robertson, Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh
Thu Hiền biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan