” Vết thương trên người mưng mủ và rỉ máu không cho lau rửa, đợi cho đến khi quần áo dính chặt vào những vết thương trên người, tên đầu sỏ lệnh cho những tù nhân khác ra sức giật quần áo của ông ra, sau đó chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết và thê lương, máu chảy theo đùi rơi xuống sàn nhà, những tội phạm hình sự tại đó đứng nhìn ông Ngụy Tại Hâm đang giãy dụa trong đau đớn mà cười thỏa thích…”

Theo Minh Huệ đưa tin, chuyên gia nổi tiếng Trung Quốc ông Ngụy Tại Hâm, nguyên là kỹ sư cao cấp tại Học viện Bồi dưỡng Kỹ thuật Thành phố Phủ Thuận, tỉnh Liêu Ninh, đồng thời cũng là học viên Pháp Luân Công, vào ngày 15/11/2002 bị bức hại đến chết tại trại tạm giam số 2 của Thành phố Phủ Thuận, năm đó ông 62 tuổi. Ông Ngụy Tại Hâm trước đó bị đánh, cực hình, bức hại uống thuốc, đồng thời còn bị nhục mạ thậm tệ.

Vợ của ông Ngụy Tại Hâm là bà Lý Phú Vân, hiện nay đã 76 tuổi, ngày 17/08/2015 đã gửi “thư khởi tố hình sự”, khởi kiện thủ phạm là cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân đã phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công, khiến cho chồng bà bị bức hại đến chết. Bà Lý Phú Vân yêu cầu Viện Kiểm soát Nhân dân Tối cao truy cứu tội hình sự đối với ông Giang Trạch Dân, để đưa ông ta ra công lý.

Có người cho biết, ông Ngụy trước khi mất đã chịu mọi hình thức tra tấn, so với khi ông mới vào trại giam như già đi 20 tuổi, toàn thân sưng phù đau nhức, không thể đứng, không thể ngồi, càng không thể nằm được. Sự đau khổ dày vò từng phút từng giây đối với một người già có niềm tin vững chắc vào Pháp Luân Công. Khi nói đến việc Đảng Cộng sản Trung quốc (ĐCSTQ) dùng mọi thủ đoạn tà ác bức hại để ông từ bỏ tu luyện, phản bội tín ngưỡng, thì mặt ông đầy vẻ kiên nghị, chính khí. Nhưng khi nói đến việc tra tấn vô nhân đạo, thì ông thấy rất đau khổ, chỉ thốt ra được vài câu.

Khi còn sống ông Ngụy ăn mặc tiết kiệm, chỉ dùng những đồng ông tích cóp được để hồng dương Pháp Luân Công “Chân, Thiện, Nhẫn”, để giúp giảng thanh chân tướng về Pháp Luân Công (nói cho con người thế gian biết được sự thật về Pháp Luân Công) bị bức bại vô cớ.

Phòng 610 (Cơ quan chuyên trách bức hại phi pháp Pháp Luân Công) của thành phố từng hỏi ông: “Tại sao ông ngốc thế, đem mấy chục triệu đưa cho một người không quen biết?” Ông Ngụy nói rằng: “Tôi không ngốc, tại vì anh không biết chân tướng Pháp Luân Công. Nếu như có học viên Pháp Luân Công cần tiền để làm tài liệu giảng chân tướng, tôi cũng vẫn đưa. Tôi muốn mọi người đều được biết đến ‘Chuyển Pháp Luân’ (quyển sách hướng dẫn việc tu luyện Pháp Luân Công), biết được Pháp Luân Công là tốt, biết được chân tướng sự thật.”

Ông Ngụy ở địa phương là một người đức cao vọng trọng, tin ông bị chết oan uổng đã dẫn đến một chấn động lớn. Cho dù là quan chức hay dân chúng đều cảm thấy vô cùng thương tâm và sợ hãi khi biết một chuyên gia ưu tú với thân thể khỏe mạnh và tinh lực dồi dào, lại bị “Tập đoàn lưu manh” của ông Giang bức hại đến chết. Ngay cả người ở thành phố Phủ Thuận từng tham gia bức hại Pháp Luân Công khi nghe thấy tin này cũng phải rơi lệ, hiếm ai biết được rằng những gì ông Ngụy phải trải qua ở trong trại giam là vô cùng thê thảm.

Bà Lý Phú Vân kể lại quá trình bị bức hại:

Tôi là Lý Phú Vân, năm nay 76 tuổi là nhân viên đã nghỉ hưu tại một bệnh viện của thành phố Phủ Thuận, trước khi nghỉ hưu là Trưởng phòng Kiểm nghiệm của Bệnh viện.

Chồng của tôi, ông Ngụy Tại Hâm, sinh ngày 29/02/1940, năm 1964 tốt nghiệp tại trường Đại học Đông Bắc. Khi còn sống ông công tác tại Học viện Bồi dưỡng Kỹ thuật Thành phố Phủ Thuận, được vinh danh là chuyên gia thuốc nổ Trung Quốc, đảm nhiệm nhiều dự án lớn với độ khó cao, chức danh là kỹ sư cao cấp.

Chuyên gia thuốc nổ Ngụy Tại Hâm (Ảnh: Minh Huệ)
Chuyên gia thuốc nổ Ngụy Tại Hâm (Ảnh: Minh Huệ)

Trước khi tôi tu luyện Pháp Luân Công, do công việc vất vả, cơ thể đã bị thiếu máu nghiêm trọng, mặt vàng như nến, toàn thân mệt mỏi, mỗi lần đi làm về đều phải nằm nghỉ 1 tiếng sau đó mới dậy nấu cơm được, khi làm việc bận rộn tại bệnh viện đã 2 lần bị ngất đi, tôi đã xin nghỉ hưu sớm do sức khỏe không đảm bảo, tôi đã nghỉ hưu trước 2 năm ở độ tuổi 53.

Tháng 5/1997, một người bạn đã tặng chồng tôi cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Ông ấy đã đọc xong cuốn sách chỉ trong 1 đêm và cao hứng nói với tôi: “Đây là một cuốn Thiên sách, giảng về pháp lý của vũ trụ. Tác giả là một vị cao nhân, quả là thần kỳ!” Ngày thứ hai, Chồng tôi đến hiệu sách mua rất nhiều cuốn “Chuyển Pháp Luân” và đem sách tặng cho bạn bè, đồng nghiệp mỗi người một cuốn.

Tôi và chồng đã tìm được một học viên tu luyện Pháp Luân Công hướng dẫn, từ đó chúng tôi bắt đầu đi trên con đường tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Rất nhanh bệnh của tôi tựa như không cánh mà bay. Chồng tôi đã mắc rất nhiều bệnh nay cũng đều khỏi, ông ấy thực sự cảm nhận được thế nào là một cơ thể nhẹ nhàng không bệnh tật, dành toàn tâm sức đặt vào công việc, tính tình cũng trở nên tốt hơn. Trước đây, khi gặp mâu thuẫn thường nói về những chỗ sai của người khác, sau khi học Đại Pháp, gặp phải mâu thuẫn trước tiên ông luôn tự xem bản thân mình đã làm gì không đúng. Chúng tôi trong tâm vô cùng cảm kích ơn từ bi cứu độ của Sư Phụ Pháp Luân Công.

Tháng 7/1999, Giang Trạch Dân một tay khơi mào vận động bức hại những học viên tu luyện Pháp Luân Công. Chồng tôi, ông Ngụy Tại Hâm đã 2 lần đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện, 2 lần bị bắt, phán quyết, bị tra tấn đến nỗi chỉ còn da bọc xương, đại tiểu tiện mất khống chế, cuối cùng bị bức hại khiến các cơ quan nội tạng bị tổn thương cho đến chết, khiến tôi và người nhà vô cùng đau khổ.

Dưới đây là những gì ông Ngụy Tại Hâm trải qua khi bị bức hại đến chết:

Năm 2000, ông Ngụy lên Bắc Kinh thỉnh nguyện yêu cầu ĐCSTQ chấm dứt bức hại Pháp Luân Công, ngay sau đó đã bị bắt vào trại tạm giam Đoàn Hà, Bắc Kinh. Người nhà đi thăm nhìn thấy ông Ngụy trước đây hơn 90kg nay bị tra tấn cực hình chỉ còn da bọc xương, cơ thể đã biến dạng, nhưng khi đó người nhà đều không nhận ra. Trong lúc thăm hỏi, một người không biết danh tính, có vẻ như quản lý ở đó bảo chúng tôi mua 10 cái quần đùi, mua 1 đôi giầy cỡ 43. Nói rằng ông ấy đại tiểu tiện mất khống chế, chân bị phù không thể đi giầy, chỉ đi tạm được chiếc dép lê nhặt ở đâu đó. Lúc đó thời gian thăm chưa kết thúc, nhưng ông Ngụy do quá yếu đã ngất đi ngã gục xuống đất, 2 người cảnh sát bèn lấy cáng khiêng ông đi. 5 tháng bị bắt giam tại Trại Lao động Bắc Kinh, sau đó ông bị phạt cải tạo lao động 1 năm.

Tháng 7/2001, để tiện cho việc thăm hỏi, người nhà bèn tìm mọi cách để đưa ông Ngụy chuyển về Viện Giáo dưỡng Vũ Gia Bảo tại Phủ Thuận, tất cả chi phí cho quá trình đó toàn bộ là tiền của bản thân gia đình tự chi trả. Hai cảnh sát đi Bắc Kinh áp giải ông Ngụy về là Vũ Ái Đông, còn người kia không rõ tên, cả đi lẫn về đều là tầu hỏa giường mềm, ở khách sạn, ăn cơm, uống rượu, hút thuốc loại cao cấp, taxi tất cả chi phí đó đều là gia đình ông Ngụy bỏ tiền ra, trong vòng 3 ngày tiêu hết hơn 1 vạn nhân dân tệ (khoảng hơn 35 triệu đồng) mới đưa được ông Ngụy về Phủ Thuận. Trước khi ông Ngụy đến Viện Giáo dưỡng đã được kiểm tra sức khỏe tại bệnh viện, kết quả kiểm tra cho biết bị bệnh tim và bệnh tiểu đường nặng, được phóng thích cho về nhà.

Ngày 11/2/2002, ông Ngụy đi chơi nhà bạn, đã bị công an bắt cóc, đêm hôm đó 4 cảnh sát thay phiên nhau tra tấn bức cung ông Ngụy, tai của ông bị đánh đến nỗi không nghe được, trong túi quần có 300 tệ đã bị cảnh sát lấy mất. Ông Ngụy sau một đêm bị tra tấn đã bị áp giải đến Viện Giáo dưỡng Vũ Gia Bảo và bị nhốt trong phòng kín.

Bức ảnh ông Ngụy sau khi bị tra tấn tại bệnh viện. (Ảnh: Minh Huệ)
Bức ảnh ông Ngụy sau khi bị tra tấn tại bệnh viện. (Ảnh: Minh Huệ)

Đi tiểu lên người ông Ngụy, đổ dịch bẩn vào miệng

Tháng 6/2002, ông Ngụy Tại Hâm bị áp giải đến Trại Tạm giam Số 2, thành phố Phủ Thuận để đợi phán xét. Trong thời gian bị giam giữ, dưới sự dàn xếp của cảnh sát, những tội phạm hình sự đang bị giam tại đó đã bức hại tàn khốc đối với ông Ngụy, khiến toàn thân ông Ngụy nổi đầy mụn nhọt, những vết thương trên người ông không ngừng chảy máu. Buổi tối lúc đi ngủ bắt ông nằm ở nhà vệ sinh, còn phạm nhân thì bước qua bước lại; có phạm nhân còn bắn súng cao su vào người ông; có người còn tiểu tiện lên người ông, thậm chí có kẻ độc ác mất hết nhân tính, khi ông hôn mê mở miệng, đã đổ tinh dịch vào mồm ông. Trong thời gian này ông Ngụy đã chịu đựng sự ô nhục cùng cực và tổn thương cả tâm lẫn thân. Đội trưởng nhà lao còn lấy tiền người nhà gửi cho ông Ngụy để tự đi mua sủi cảo ăn.

Cực hình khủng khiếp

Thời gian này, ông Ngụy còn bị cực hình cực kỳ bị thảm. Vết thương trên người mưng mủ và rỉ máu không cho lau rửa, đợi cho đến khi quần áo dính chặt vào những vết thương trên người, tên đầu sỏ lệnh cho những tù nhân khác ra sức giật quần áo của ông ra, sau đó chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết và thê lương, máu chảy theo đùi rơi xuống sàn nhà, những tội phạm hình sự tại đó đứng nhìn ông Ngụy Tại Hâm đang giãy dụa trong đau đớn mà cười thỏa thích, chúng dùng hình thức tra tấn tàn bạo làm trò tiêu khiển, sau đó lại kéo quần đùi của ông lên, đợi quần đùi và vết thương lại dính chặt lại với nhau, sau đó lại ra sức kéo mạnh quần xuống, máu lại chảy xuống sàn nhà. Hết thảy những điều này đều là do cảnh sát đứng sau giật giây, nghe thấy ông Ngụy kêu thảm thiết cũng không quan tâm.

Bộ phận sinh dục của ông bị đánh sưng lên khiến chỗ đi tiểu bị tụt vào trong

5h sáng ngày 18/7/2002, cảnh sát tại đồngọi điện đến nhà cho vợ ông nói rằng, cần tìm con trai của Ngụy Tại Hâm là Ngụy Đồng Huy, sau khi Ngụy Đồng Huy nghe điện thoại, cảnh sát nói rằng: “Cha của cậu bệnh nặng, hãy nhanh chóng đến đồn công an.” Ngày hôm sau (7/9), Ngụy Đồng Huy cùng đồn trưởng đi trại tạm giam, khi nhìn thấy ông Ngụy đang bị giam, khi đó nhìn ông vô cùng thê thảm, toàn thân ông là những vết thương đang mưng mủ, rỉ máu, 2 chân bị sưng phù lên rất to, bộ phận sinh dục bị đá trông như một hồ lô lớn, ở giữa có một lỗ do bộ phận tiểu tiện bị thụt vào trong. Bị cực hình tàn khốc khiến ông đi lại rất khó khăn, toàn thân sưng phù, đại tiểu tiện khó khăn, không thể nằm, không thể ngồi. Kiểm tra sức khỏe cho thấy ông Ngụy bị viêm thận và đái tháo đường, cảnh sát muốn áp giải ông Ngụy đi bệnh viện Quản giáo, ông sợ bị tiêm thuốc phá hoại thần kinh nên nói rằng có chết cũng không đi.

Đầu sỏ cảnh sát Lưu Hân vơ vét tài sản của người nhà người bị hại

Người nhà yêu cầu đến bệnh viện lớn tại thành phố Phủ Thuận để kiểm tra chữa bệnh, cảnh sát xin chỉ thị cấp trên đều không được, nói rằng đi du lịch. Người nhà sốt ruột chạy khắp nơi trong thành phố tìm người phụ trách để yêu cầu thả người, cứu người nhưng không tìm được, ông Ngụy không biết sống chết ra sao. 5 ngày sau ông Ngụy nằm hấp hối trên sàn gỗ, ngay cả tội phạm hình sự đến nhìn cũng bảo rằng “Ông già này hết cứu rồi, sắp chết rồi.” Cho đến 2h chiều ngày 23/07/2002, Ủy ban Thành phố và Phòng 610 mới đồng ý cho đi bệnh viện. Cảnh sát áp giải ông Ngụy đi cấp cứu tại Bệnh viện Trung tâm Phủ Thuận, thời gian đó mỗi ngày chỉ có buổi tối sau 5h mới cho phép người nhà vào thăm.

Y tá bệnh viện đo nhiệt độ cơ thể đều thấy đến đỉnh điểm, trong bệnh án viết là 43 độ, trên người ông Ngụy cắm đầy ống, ống thở, ống dẫn nước tiểu, ống truyền dịch, toàn thân là những vết thương đang rỉ máu, hộ lý bảo rằng quần áo không dám giặt vì sợ nhiễm bẩn, đã đưa đi thiêu hủy, còn yêu cầu người nhà nộp phí 200 tệ.

Ngày 25/7/2002, ông Ngụy Tại Hâm tỉnh dậy, kiên quyết đòi về nhà, bác sỹ không đồng ý, nằm viện 2 ngày phải nộp hơn 3000 tệ, cảnh sát Lưu Hân (hiện đã lên chức, chuyển đến nơi khác công tác) yêu cầu nhà ông nộp 1 vạn nhân dân tệ mới cho về nhà. Con trai ông nói: Từ năm 1999 Đảng bộ Thành phố ra lệnh, ngừng phát tiền lương cho bố tôi, giờ không có tiền. Cuối cùng Lưu Hân nói nhất định phải đưa 7000 tệ mới cho về nhà, sau đó người nhà đã đưa 7000 tệ. Ông ta bỏ tiền vào túi và không đưa bất kể biên lai nào. Nộp tiền xong ông Ngụy mới được cho về nhà, nhưng mỗi ngày đều có một cảnh sát được điều đến nhà giám sát.

Chiều ngày 14/8/2002, Kiểm soát Trưởng Viện Kiểm soát khu Thuận Thành cho người đến hỏi ông Ngụy về việc đầu tư tiền để mua 2 chiếc máy in để in tài liệu.

Ngày 25/11/2002, ông Ngụy do bị cảnh sát tra tấn bị thương nghiêm trọng, chữa trị cũng không có tác dụng nên đã ra đi trong oan uổng.

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung

Thiên Minh biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan