Vụ án cảnh sát ở trấn Đông Thành Phường, thành phố Trác Châu, tỉnh Hà Bắc, cưỡng hiếp hai học viên Pháp Luân Công gần đây được tòa án cấp trung thành phố Bảo Định, Hà Bắc, tiến hành xử bí mật lần thứ ba.

Kết quả xét xử cuối cùng như sau: “Bị cáo Hà Tuyết Kiện phạm tội cưỡng dâm, phán quyết tù có thời hạn 8 năm; tội ép buộc phụ nữ làm hành vi dâm ô, phán quyết tù có thời hạn 3 năm; quyết định thực thi tù có thời hạn 8 năm.”

Ngày 8/6, toàn án cấp cao tỉnh Hà Bắc đã bác bỏ kháng án của Hà Tuyết Kiện, giữ nguyên phán quyết ban đầu.

Nhìn lại vụ án

Theo trang Minh Huệ đưa tin, ngày 24/11/2005, Tống Tiểu Bân, thư ký Ủy ban Chính trị và Pháp lý tại trấn Đông Thành Phường, thành phố Trác Châu cùng Sài Ngọc Cầu, Chủ nhiệm Ban Chính trị và Pháp Luật đã cùng cơ quan cảnh sát địa phương bắt giữ 5 học viên Pháp Luân Công.

Trạm cảnh sát thị trấn Đông Thành Phường, thành phố Trác Châu
Trạm cảnh sát thị trấn Đông Thành Phường, thành phố Trác Châu

Chiều ngày hôm sau (25/11), cảnh sát Hà Tuyết Kiện đã lần lượt hãm hiếp hai cô Lưu Quý Chi và Hàn Ngọc Chi ngay tại đồn cảnh sát địa phương. Sau việc này, gia đình người bị hại còn bị phạt tiền 3.000 nhân dân tệ (hơn 10 triệu đồng).

Ngày 25/11/2005, cô Lưu Quý Chi, là học viên Pháp Luân Công, bị cảnh sát Hà Tuyết Kiện của trạm cảnh sát trấn Đông Thành Phường, thành phố Trác Châu cưỡng hiếp và đánh đập tàn nhẫn (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên)
Ngày 25/11/2005, cô Lưu Quý Chi, là học viên Pháp Luân Công, bị cảnh sát Hà Tuyết Kiện của trạm cảnh sát trấn Đông Thành Phường, thành phố Trác Châu cưỡng hiếp và đánh đập tàn nhẫn (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên)

Sau vụ việc bị lộ, dư luận quốc tế và nhân sĩ chính nghĩa Trung Quốc đại lục quyết liệt lên án hành vi bức hại Pháp Luân Công, yêu cầu phải nghiêm trị hung thủ. Dưới sức ép của dư luận, ngày 11/12/2005 chính quyền buộc phải cho bắt giữ Hà Tuyết Kiện.

Kết quả xét xử

Vụ án do Viện Kiểm sát thành phố Bảo Định tỉnh Hà Bắc xử lý, bản án ghi: “Bị cáo Hà Tuyết Kiện trong giờ làm việc tại đồn cảnh sát Đông Thành vào chiều ngày 25/11/2005 đã cho gọi cô Lưu Quý Chi đến phòng của mình rồi sờ ngực và bộ phận sinh dục, giở hành động bỉ ổi. Trước đó, cô Lưu Quý Chi bị bắt một cách bất hợp pháp đến đồn thẩm vấn vì liên quan đến hoạt động Pháp Luân Công. Sau khi cô Lưu Quý Chi đi ra, Hà Tuyết Kiện lại cho gọi một người khác là cô Hàn Ngọc Chi đến phòng mình rồi tiếp tục cưỡng hiếp.”

Viện Kiểm soát xác định “Hành vi của bị cáo Hà Tuyết Kiện đã vi phạm Khoản 1 Điều 236 và 237  ‘Hình luật nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa’, hành vi phạm tội có chứng cứ đầy đủ, bị truy cứu vào tội làm nhục, cưỡng dâm phụ nữ.”

9 giờ trưa ngày 15/5/2006, tòa án cấp trung tại Bảo Định tiến hành xử kín lần đầu. Tham gia tố tụng có người bị hại là cô Hàn Ngọc Chi và người thưa kiện (chồng) ông Lưu Kiến Tăng, bị cáo Hà Tuyết Kiện và cha của bị cáo là Hà Kiện Pha cùng người biện hộ là luật sư An Hành Ninh thuộc Văn phòng luật sự Tín Chính ở Hà Bắc.

Trong quá trình xét xử, người bị hại cô Lưu Quý Chi do bị nhân viên văn phòng 610 (một lực lượng bí mật đứng ngoài pháp luật chuyên trách đàn áp Pháp Luân Công) cản trở đã không đến tòa được, cũng không chỉ định được người thay mặt mình.

Buổi trưa lúc 9 giờ ngày 22/5, tòa án cấp trung Bảo Định lần thứ 2 mở phiên tòa. Phiên tòa cho rằng lời tố cáo hãm hiếp của cô Lưu Quý Chi không đủ chứng cứ, biên bản ghi: “Bị cáo Hà Tuyết Kiện thừa nhận có sàm sỡ cô Lưu nhưng không thừa nhận có hành vi giao cấu, Vương Hội Khải là người làm chứng việc này; còn việc xảy ra hành vi giao cấu chỉ có cô Lưu Quý Chi kể lại chứ không có bằng chứng gì…”

Người bị hại không thể tham dự phiên tòa vì bị bắt cóc và hành hung thô bạo

Tuy Hà Tuyết Kiện phạm tội cưỡng dâm đã bị đưa ra pháp luật trừng trị, nhưng trước khi phiên tòa xét xử, những người bị hại là cô Lưu Quý Chi và Hàn Ngọc Chi vì chuyện công khai sự việc đã bị bọn quan chức treo thưởng 100.000 nhân dân tệ (hơn 350 triệu đồng) để bắt và chịu sự nhục mạ về thể xác lẫn tinh thần. Cụ thể như sau:

Vào ngày 7/3/2006, ở khu Hải Định, Bắc Kinh, cô Lưu Quý Chi bị “tổ chuyên án” thành phố Bảo Định bắt giữ phi pháp và bí mật nhốt 21 ngày tại nhà khách Tây Sơn huyện Mãn Thành.

Ngày 28/3 cô lại bị chuyển đến nhốt 16 ngày tại “Ban tẩy não” Nam Mã ở thị xã Trác Châu, bị bức hại tàn tạ cả thể xác lẫn tinh thần.

Ngày 13/4, vì tính mạng cô Lưu Quý Chi bị nguy hiểm nên cô đã được chuyển đến nằm viện 64 ngày tại bệnh viện trung tâm thành phố Bảo Định.

Đến ngày 15/6, cô Lưu Quý Chi mới được thả, tính tổng cộng thời gian bị mất tự do thân thể là 100 ngày.

Văn phòng 610 cản trở cô Lưu Quý Chi ra tòa

Ngày 13/5, tòa án nhân dân cấp trung thành phố Bảo Định mời cô Lưu Quý Chi tham gia thẩm vấn lần đầu, cô muốn đến tòa nhưng lại bị người phụ trách văn phòng 610 thị xã Trác Châu là Cao Học Phi, Trần Quý Đình và Trương Thuận tìm mọi cách cản trở. Phiên tòa mở 9 giờ sáng ngày 15, nhưng mãi đến 8:07 sáng hôm đó cô Lưu Quý Chi vẫn bị bọn bắt cóc (“tổ chuyên án” thành phố Bảo Định) giữ không cho đi.

Cô Lưu Quý Chi yêu cầu viên cảnh sát trông giữ mình gọi điện cho Cao Học Phi, nhưng Cao Học Phi lúc thì nói đang ở Bảo Định, lúc thì nói ở Trác Châu. Vì bị trì hoãn thời gian nên cuối cùng muốn đi cũng không còn kịp, cô Lưu bực bội nói: “Tôi không đi nữa!”

Lời vừa buông ra, hơn 10 phút sau đã thấy Trương Thuận cùng Cao Học Phi và Trần Quý Đình xuất hiện, tay cầm hộp dấu, bút và giấy. Trương Thuận hỏi cô Lưu: “Không đi à?” Cô Lưu nói: “Không đi”. Rồi cô Lưu lại hỏi: “Đi và không đi cũng thế đúng không?” Trương Thuận nói: “Cũng thế, cũng thế, yên tâm đi”. Trần Quý Đình nói: “Viết một bản cam kết nói cô tự nguyện không đến tòa”. cô Lưu nói: “Tôi không biết viết”. Trần Quý Đình liền tự viết giấy rồi yêu cầu cô Lưu ký tên. cô Lưu nói: “Tôi không biết chữ, không viết được tên mình”, Trần Quý Đình lại lấy một tờ giấy rồi viết vào ba chữ to “Lưu Quý Chi”, yêu cầu cô Lưu bắt chước đó viết, sau đó ấn vân tay cầm đi.

Ngày 8/6, sau một tuần xét xử kết thúc, đến 5 giờ ngày 15/6, văn phòng 610 thị xã Trác Châu thông báo cho người nhà cô Lưu Quý Chi đi đón cô về tại Bệnh viện Trung tâm 2 thành phố Bảo Định.

Được biết, chồng cô Hàn Ngọc Chi là Lưu Kiến Tăng hiện đã bán toàn bộ gia sản với mong muốn quyết tâm đòi lại công lý cho vợ mình, muốn tiếp tục truy cứu đám người của Tống Hiểu Bân và Sài Ngọc Kiều chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung

Tinh Vệ biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan