Đây là thực tế của “một quốc gia, hai chế độ truyền hình”?

Hồng Kông là một phần của Trung Quốc. Nhưng các chương trình truyền hình trên mạng của thành phố bán tự trị này thì không.

Tháng 1/2015 đã đến rồi đi, nhưng đài truyền hình Hồng Kông Television Broadcasts (TVB) vẫn chưa phát sóng những chương trình của mình về các trang video ở Trung Quốc đại lục, theo phóng viên Hollywood.

Đó là bởi vì Cục Báo chí, Xuất bản, Phát thanh, Phim và Truyền hình (SAPPRFT) – cơ quan kiểm duyệt các phương tiện truyền thông của Trung Quốc – đã quyết định hồi tháng 9 năm ngoái rằng các chương trình của hãng truyền hình Hồng Kông là “các sản phẩm hải ngoại”, mặc dù các chương trình kịch và phim truyền hình của thành phố bán tự trị này đủ điều kiện để được coi là đồng sản xuất bởi Trung Quốc theo một bản thỏa thuận hợp tác kinh tế. Tất cả các nhà sản xuất nước ngoài đều phải trình giá trị của xê-ri chương trình để những nhà kiểm duyệt Trung Quốc duyệt trước khi nó có thể được phát sóng ở Trung Quốc.

Vì Hồng Kông đã là một lãnh thổ của Trung Quốc trong gần 20 năm – người Anh đã chuyển giao chủ quyền của thuộc địa cũ này cho Bắc Kinh năm 1997 – thật khó hiểu là tại sao các chương trình truyền hình của thành phố này vốn rất nổi tiếng ở Đại lục lại phải đối mặt với sự kiểm duyệt ngặt nghèo như vậy.

Một số nhà bình luận nghĩ rằng có một mối liên hệ giữa việc Trung Quốc ngăn các trang web trực tuyến ở Đại lục như Youku, Tudou, Tencent và Sohu.com không được phát các phim kịch của Hồng Kông và những lời kêu gọi ngày một nhiều cho việc cải cách chính trị thật sự của những người ủng hộ dân chủ ở thành phố này. Những sinh viên biểu tình đã chiếm các đường phố trong gần 3 tháng để phản đối khuôn khổ cải cách dân chủ rất hạn chế mà Bắc Kinh đang xúc tiến.

Các nhà bình luận khác dự đoán việc trộm cướp bản quyền sẽ tăng lên ở Đại lục khi người dân tìm kiếm các phiên bản lậu của các chương trình truyền hình Hồng Kông mà họ yêu thích.

Trong khi đó, các chương trình truyền hình nước ngoài có chứa nội dung bạo lực và khỏa thân, như xê-ri “Game of Thrones“ (Tạm dịch: Trò chơi Vương quyền) của HBO, hay “House of Cards” (Tạm dịch: Ngôi nhà làm bằng lá bài) của Netflix, có nhắc đến sự tham nhũng trong chính quyền Trung Quốc, bằng cách nào đó đã thoát khỏi sự kiểm duyệt.

Đây không phải là lần đầu tiên các nhà kiểm duyệt Trung Quốc quyết định cầm kéo lên.

Vào năm 2011, bộ phim “When Heaven Burns” (Tên phim trình chiếu tại VN: Thiên và địa) của TVB bị gỡ bỏ xuống sau khi chiếu một số tập vì có một cảnh biểu tình trong đó những người biểu tình cầm các biểu ngữ như: “Chúng tôi yêu Trung Quốc và Hồng Kông chứ không phải Đảng Cộng sản Trung Quốc” và “Mô hình cải cách chính trị Hồng Kông là mô hình của Trung Quốc”, theo Truyền hình Tân Đường Nhân (NTDTV). “Khi Trời đốt cháy” đã trở thành chương trình đầu tiên của Hồng Kông bị cho vào danh sách đen trong hơn 20 năm qua.

Một chương trình nổi tiếng khác của TVB, bộ phim về tài chính “The Ultimate Addiction” (Tạm dịch: Sự nghiện ngập tối hậu) được tin là đã bị cấm năm 2013 bởi vì phim châm biếm Tập đoàn Alibaba của Jack Ma – công ty thương mại điện tử lớn nhất của Trung Quốc – và cho thấy Pháp Luân Công – một môn tập thiền ôn hòa đang bị đàn áp ở Trung Quốc – đang được bảo vệ trong một cảnh biểu tình, NTDTV đưa tin.

Tất nhiên, quyết định mới nhất của cơ quan kiểm duyệt Trung Quốc sẽ không hoàn toàn loại bỏ các chương trình truyền hình của Hồng Kông khỏi Đại lục; mà sẽ chỉ mất nhiều thời gian hơn để được trình chiếu trực tuyến một cách hợp pháp.

Nhưng việc đó nêu lên một câu hỏi: Tại sao chính quyền Trung Quốc, vốn liên tục nhấn mạnh khía cạnh “một quốc gia” của “một quốc gia, hai chế độ” – nguyên tắc cho phép Hồng Kông duy trì nền kinh tế tư bản và các quyền tự do của công dân trong 50 năm – lại sẵn lòng vi phạm bằng việc “hai chế độ (truyền hình)” như vậy?

Larry Ong, Epoch Times

Chân Thành biên dịch Anh-Việt, Phan A biên tập

Clip hay:



Advertising:

loading...