Ông Giang Trạch Dân được ví như là một “bạo chúa độc tài” ở Trung Quốc. Từ khi lên nắm quyền, ông ta sẵn tay đàn áp những ai không cùng ý kiến và làm phật ý mình, đồng thời dung túng tham quan ô lại, dùng tiền bạc, vật chất và sắc dục để chiêu mộ khiến nhiều “hổ lớn” phải quy phục ông ta.

Gần đây, khi tập đoàn chính trị Giang Trạch Dân qua chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” đã bị Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình dần dần cho lên “đoạn đầu đài”, thì thế lực của ông ta cũng suy yếu đi. Bản thân ông cũng bị người dân trong và ngoài nước Trung Quốc khiếu kiện khắp nơi. Có thể nói rằng, lòng dân ai cũng hướng về ngày đưa ông Giang ra trước vành móng ngựa, để trả lời cho những tội ác kinh thiên động địa mà ông đã gây ra cho người dân Trung Quốc.

Nhưng trong số đó, có hai người đặc biệt sẽ mỉm cười mãn nguyện khi thấy ngày tàn của ông Giang đến gần. Đó cũng là những người đã từng giữ chức vụ rất cao trong chính quyền ĐCSTQ nhưng bị ông Giang chèn ép và gây cho nhiều nỗi uất hận.

1. Cựu Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào

Sau năm 2002, ông Hồ Cẩm Đào kế nhiệm ông Giang Trạch Dân để trở thành người lãnh đạo cao nhất nước. Nhưng ông Giang Trạch Dân trước khi lui về hậu trường đã bố trí đám đàn em tay chân nắm hết các chức vụ quan trọng, nhất là công an và quân đội.

maxresdefault
Ông Hồ Cẩm Đào đứng giữa ông Tập Cận Bình (trái) và ông Giang Trạch Dân (phải)

Công an thì có ông Chu Vĩnh Khang, ông Lý Đông Sinh nắm quyền; quân đội thì ông Từ Tài Hậu và ông Quách Bá Hùng. Ông Từ Tài Hậu giữ chức Phó Chủ tịch Quân ủy là người thực quyền tha hồ thao túng quân đội, chức Chủ tịch Quân ủy của ông Hồ Cẩm Đào thực chất là bù nhìn, hoàn toàn bất lực trước sự hủ bại thối nát của quân đội. Ông Hồ Cẩm Đào bị nhóm người này chế nhạo là “chiến đấu trong lòng quân địch”.

Trên phương diện chính trị và pháp luật, toàn bộ quyền lực nằm trong tay ông Chu Vĩnh Khang tước đoạt, ông Hồ Cẩm đào dù ở ngôi cao nhất nhưng cũng phải khiếp sợ trước uy quyền của ông Giang Trạch Dân, bị giới chức trong và ngoài nước ví là “bà vợ lẽ bị bắt nạt”.

Tháng 7/2013, trang mạng Tân Lãng đăng lại bài báo của “Nhật báo Hồng Kông” chỉ ra rằng, sau khi ông Giang Trạch Dân về hưu, ngoại trừ việc bố trí thân tín Chu Vĩnh Khang khống chế toàn bộ hệ thống công an, ông đồng thời còn bố trí Do Hỷ Quý nắm giữ Cục Cảnh vệ Trung ương ĐCSTQ, bố trí ông Quách Bá Hùng và Giả Diên An khống chế toàn bộ quân đội. Do vậy, lực lượng vũ trang trong thời kỳ ông Hồ Cẩm Dào nắm quyền hoàn toàn đều là nằm trong tay phe cánh của ông Giang Trạch Dân.

Ông Giang Trạch Dân còn bố trí 9 người của mình vào Thường ủy Cục Chính trị ĐCSTQ, không ngừng lôi kéo và xây dựng băng đảng. Có phân tích chỉ ra rằng, cái cơ cấu chính trị kiểu như “chín rồng trị nước, mỗi con một nơi” này, không chỉ để lại kẽ hở chính trị, mà còn tạo thành thói quen “kéo bè kéo cánh”. Từ đế chế trong tay ông Chu Vĩnh Khang cho đến việc gia tộc nắm giữ thiên hạ của ông Bạc Hy Lai cũng không ngoại lệ.

Chính vì thế ông Hồ Cẩm Đào chỉ lo phát triển đất nước, còn nhiều việc khác thực chất là do ông Giang Trạch Dân thao túng.

Ông Hồ Cẩm Đào dù ngồi ở ngôi vị cao nhất suốt 10 năm (2002 – 2012) nhưng phải chịu nhiều nỗi nhục uất ức, cũng chỉ biết nuốt vào lòng, ngay cả người bạn thân thiết bị hại chết ông ta cũng không thể làm gì, đây là sự việc khiến ông day dứt nhất.

Năm 1959, ông Hồ Cẩm Đào thi đỗ và bắt đầu học trường đại học Thanh Hoa, khoa Thủy Lợi. Tại đây ông chơi rất thân với ba người bạn là ông Trương Mãnh Nghiệp, bà La Mộ Loan và bà Lưu Vĩnh Thanh. Trong đó ông Trương Mãnh Nghiệp là một người rất ốm yếu đến nỗi không đủ sức học nên phải nghỉ học một năm.

Thời gian này ông Hồ Cẩm Đào đã yêu và cưới bà Lưu Vĩnh Thanh. Còn ông Trương Mãnh Nghiệp kết hôn với bà La Mộ Loan. Sau đó ông Trương ốm nặng, bị tích dịch, triệu chứng của bệnh xơ gan giai đoạn cuối. Toàn bộ khuôn mặt của ông bị phù, và các bác sĩ nói rằng ông sẽ không sống được bao lâu nữa.

Năm 1998 các cựu sinh viên đại học Thanh Hoa tổ chức gặp mặt tại ngôi trường cũ. Ông Hồ Cẩm Đào cùng vợ là bà Lưu Vĩnh đã đến gặp mặt những người bạn cũ của mình tại đây. Lúc này ai cũng ngạc nhiên khi gặp ông Trương Mãnh Nghiệp, vẻ ốm yếu mệt mỏi của ông ta đã biến mất, thay vào đó ông rất khỏe mạnh và thần thái, sắc mặt hồng hào sáng sủa, tinh thần phấn chấn, hết thảy mọi người đều cảm thấy vô cùng bất ngờ. Ai cũng thắc mắc về điều này.

Lúc này ông Trương Mãnh nghiệp mới chia sẻ về những trải nghiệm thần kỳ khi tập môn khí công nổi tiếng lúc đó là Pháp Luân Công. Ông kể khi đọc cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” (sách chỉ đạo tu luyện chính của Pháp Luân Công), ông ta hiểu rằng Chân Thiện Nhẫn là bản chất, là đặc tính của vũ trụ, vì thế mà ông luôn tuân thủ theo nguyên lý này.

Ông chia sẻ mình đã đề cao tâm tính và bỏ các thói hư tật xấu ra sao, nhờ đó sau khi luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công, bệnh tật của ông dần dần biến mất hẳn, ông đã khỏi bệnh hoàn toàn. Nhiều người đã hưởng ứng ông Trương Mãnh Nghiệp, đặc biệt bạn thân của ông là bà Lưu Vĩnh Thanh ngồi ở hàng ghế đầu đã vỗ tay liên tục, sau đó chúc mừng bà La Mộ Loan.

Vợ chồng Trương Mãnh Nghiệp và bà La Mộ Loan đều tập Pháp Luân Công, sau đó đã gửi cuốn sách Chuyển Pháp Luân cho vợ chồng ông Hồ Cẩm Đào. Sau khi xem xong cuốn sách này, ông Hồ Cẩm Đào cho rằng “Đây là một cuốn sách để tu Phật và không thể đặt để tùy tiện được, cần phải để sách ở trên giá sách.” Còn bà Lưu Vĩnh Thanh đã bắt đầu tập Pháp Luân Công.

Năm 1999 khi ông Giang Trạch Dân chỉ đạo truyền thông vu khống, bôi nhọ Pháp Luân Công, rồi sau đó tiến hành đàn áp, học viên Pháp Luân Công khắp toàn Trung Quốc đã rủ nhau kéo về Bắc Kinh để nói rõ cho chính quyền biết họ đã nhận được lợi ích từ môn tập này như thế nào. Vào thời điểm ấy, dù ông Giang Trạch Dân đã cố ngăn các học viên đến Bắc Kinh thỉnh nguyện, nhưng nội thành Bắc Kinh có lúc lên đến 30 vạn người, ngoại thành thì luôn duy trì trên dưới 70 vạn người.

Đó cũng là thời điểm mà vợ chồng ông Trương Mãnh Nghiệp 2 lần đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho Pháp Luân Công, nhưng đều bị cảnh sát áp giải về nhà.

Xem thêm: Pháp Luân Công tốt cho sức khỏe nhưng sao lại bị đàn áp ở Trung Quốc?

Trong những năm leo thang đàn áp Pháp Luân Công, ông Trương Mãnh Nghiệp bị bắt đưa đến trại cưỡng bức lao động ở tỉnh Quảng Đông, thế nhưng ông Hồ Cẩm Đào cũng không thể ra mặt giúp đỡ người bạn thân của mình trước tai mắt của ông Giang Trạch Dân, khiến ông Trương Mãnh Nghiệp mấy năm liền phải chịu khổ trong tù.

Sau khi ra khỏi trại này, ông Trương Mãnh Nghiệp cùng vợ đến Thái Lan, trong lúc chờ Liên Hợp Quốc chứng nhận thân phận tị nạn và chuẩn bị đến nước Mỹ. Vào tháng 9/2006, ông Trương Mãnh Nghiệp chết thảm trong một vụ tai nạn giao thông nhiều nghi vấn…

Vợ chồng Trương Mãnh Nghiệp tại Thái Lan. (Ảnh do bà La cung cấp, NTDTV)
Vợ chồng Trương Mãnh Nghiệp tại Thái Lan. (Ảnh do bà La cung cấp, NTDTV)

Cái chết của người bạn thân khiến vợ chồng ông Hồ Cẩm Đào rất đau lòng, qua tìm hiểu thì có nhiều dấu hiệu cho thấy ông Chu Vĩnh Khang đứng sau âm mưu này. Thế nhưng ông Hồ Cẩm Đào cũng chỉ biết nuốt hận vào lòng và không thể làm gì.

Sau 10 năm giữ chức Tổng Bí thư, năm 2012 ông Hồ Cẩm Đào hết nhiệm kỳ và bàn giao lại cho ông Tập Cận Bình.

Ông Tập Cận Bình không muốn lại theo vết xe đổ của ông Hồ Cẩm Đào. Ông ta hiểu rằng muốn thực sự điều hành đất nước thì chỉ có cách chặt đứt vây cánh của ông Giang Trạch Dân.

Qua phân tích, ông Tập Cận Bình đã phát hiện ra 3 điểm yếu được xem là tử huyệt của ông Giang Trạch Dân, và ông ta đã chọn cách chống tham nhũng để diệt hết vây cánh của ông Giang, vấn đề này đã được nói rõ trong bài “Bức tranh sinh động và toàn vẹn về cuộc đấu đá nội bộ của ĐCS Trung Quốc”.

Khi ông Tập Cận Bình giương cao ngọn cờ chống tham nhũng, phe cánh của ông Giang Trạch Dân lần lượt ngồi tù. Những kẻ trước đây tác oai tác quái, ức hiếp ông Hồ Cẩm Đào như ông Chu Vĩnh Khang, ông Lý Đông Sinh, đám tướng tá của ông Quách Bá Hùng lần lượt ngồi tù, ông Từ Tài Hậu thì chết thê thảm trong tù. Ông Giang Trạch Dân hiện bị mất hết tay chân, bị người dân Trung Quốc khởi kiện đòi đưa ra trước pháp luật vì những tội ác mà ông đã làm.

Lúc này đây, hẳn rằng ông Hồ Cẩm Đào rất hả lòng hả dạ, chờ đợi vụ xử con hổ cuối cùng là ông Giang Trạch Dân.

2. Cựu Chủ tịch Quốc hội Kiều Thạch

Nếu như ông Hồ Cẩm Đào phải khuất phục trước uy quyền của ông Giang Trạch Dân, thì ngược lại ông Kiều Thạch được xem là một người dũng cảm, không sợ cường quyền, sẵng sàng nói lời chính trực vì thế đã làm mích lòng ông Giang Trạch Dân.

Năm 1997 khi Pháp Luân Công phát triển mạnh mẽ ở Trung Quốc, do lợi ích sức khỏe mà môn khí công này mang lại, người truyền người, tâm truyền tâm, ngay cả các kênh truyền thông và báo chí toàn Trung Quốc cũng thường xuyên ca ngợi môn tập này. Điều này khiến tâm đố kỵ của ông Giang Trạch Dân dâng cao, ông ta chỉ muốn tư tưởng của Đảng là thứ duy nhất chi phối người dân, vì thế mà luôn muốn tiêu diệt Pháp Luân Công.

Năm 1997, Bộ Công an bí mật tiến hành xâm nhập vào Pháp Luân Công nhằm tìm ra chứng cớ để khép môn này vào tà giáo hay một lý do nào đấy để có lý do giải tán môn này. Thế nhưng tất cả các điều tra đều chung một kết luận: “Không có bằng chứng nào chứng tỏ như vậy từ trước tới nay.”

Ngày 21/7/1998 Văn phòng Số 1 của Bộ Công an Trung Quốc phát hành tài liệu (1998) số 555 với tựa đề “Chú ý về điều tra Pháp Luân Công” cùng lời tuyên bố Pháp Luân Công là một tà giáo, tất cả các điều tra viên phải tìm ra được bằng chứng nhằm chứng minh lời tuyên bố trên.

Tức là Bộ Công an cho ra kết luận trước, rồi mới tìm chứng cớ chứng minh cho kết luận đó. Tất cả các biện pháp nghiệp vụ đều được tận dụng tối đa như trà trộn vào học viên, nghe lén điện thoại, theo dõi các tình nguyện viên, khám nhà bất ngờ, tịch thu vật dụng cá nhân để điều tra. Thế nhưng cuộc điều tra vẫn không đưa ra được một bằng chứng, kết quả gì.

Nhiều người trong cuộc hiểu rằng ông Giang Trạch Dân muốn đàn áp Pháp Luân Công không chỉ bởi sự đố kỵ, mà còn muốn nâng cao vị thế của cá nhân mình thông qua việc đàn áp này.

Cựu Chủ tịch Quốc hội Kiều Thạch thời điểm đó nghe rất nhiều thông tin về lợi ích do Pháp Luân Công mang lại, điều này trái ngược với tuyên bố của ông Giang Trạch Dân.

Vì thế khi ông Kiều Thạch kết thúc nhiệm kỳ vào ngày 15/3/1998, đã lập một nhóm điều tra về Pháp Luân Công sâu rộng các nơi và đưa ra kết luận thẳng thắn vào báo cáo điều tra: “Pháp Luân Công đối với đất nước và nhân dân chỉ có trăm điều lợi mà không có một điều hại”. Trước khi kết thúc bản điều tra, ông còn nhấn mạnh lời cảnh báo “được lòng dân là được thiên hạ, mất lòng dân là mất thiên hạ”, câu kết luận này đánh thẳng vào tâm địa như muốn trêu ngươi ông Giang Trạch Dân.

Bản báo cáo điều tra của ông Kiều Thạch khiến cho ông Giang Trạch Dân tức đến nghiến răng nghiến lợi mà chưa thể làm gì, bởi ông Kiều Thạch vừa kết thúc nhiệm kỳ Chủ tịch Quốc hội, đồng thời ông cũng rất có uy tín trong giới lãnh đạo lâu năm.

Những năm về hưu, cựu Chủ tịch Quốc hội Kiều Thạch luôn bị ông Giang Trạch Dân gây khó khăn cho cuộc sống của mình.

Xem thêm: Hai mối hận lớn trong cuộc đời cựu Chủ tịch Quốc hội Trung Quốc Kiều Thạch

Thế nhưng từ lúc ông Tập Cận Bình lên nắm chức vị Tổng Bí thư đã quyết định chặt hết vây cánh của ông Giang Trạch Dân thông qua chiến dịch chống tham nhũng, Ủy ban Kỷ luật Trung ương Đảng do ông Vương Kỳ Sơn làm Bí Thư chịu trách nhiệm thực hiện chiến dịch này. Mà Ủy ban Kỷ luật Trung ương Đảng này trước đây vốn đặt dưới sự quản lý của ông Kiều Thạch. Cơ quan này đã truy bắt hàng ngàn quan chức lớn nhỏ thuộc tay chân của ông Giang Trạch Dân.

Từ khi ông Tập Cận Bình ban hành chính sách “Có án phải lập, có tố phải nhận”, thực thi bắt đầu từ ngày 1/5, Viện Kiểm sát Tối cao đã liên tục phải thụ lý đơn kiện ông Giang Trạch Dân.

Giữa lúc đó vào ngày 14/6 cựu Chủ tịch Quốc hội Kiều Thạch qua đời, ông ra đi khi mà đám đàn em của ông Giang Trạch Dân lần lượt ngồi tù và làn sóng khởi kiện ông Giang ngày một dâng cao hơn, hẳn rằng ông đã mỉm cười mãn nguyện nơi chín suối.

Ngọn Hải Đăng

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan