Đầu tháng 7/2015, 4 đứa trẻ ở nông thôn, có độ tuổi từ 4 đến 14, đã tự kết liễu cuộc sống của mình bằng cách uống thuốc trừ sâu. Những đứa trẻ này bị cha mẹ bỏ rơi, những người đã ly thân và rời bỏ quê lên thành phố tìm việc để thoát khỏi cuộc đời làm nông dân.

Điều này làm thức tỉnh nhiều người dân Trung Quốc.

Bi kịch trên đã làm nổi bật những khó khăn và sự phân biệt đối xử về mặt chính trị mà hàng triệu người dân nhập cư và những người phụ thuộc họ phải đối mặt ở Trung Quốc hiện đại.

Năm ngoái, mẹ của 4 đứa trẻ trên đã bỏ đi và đến làm việc ở các nhà máy ở tỉnh Quảng Đông sau khi bị bạo hành gia đình. Đến tháng 3 năm nay, những đứa trẻ bị bỏ rơi hoàn toàn khi cha chúng cũng rời khỏi ngôi làng Bijie, thuộc tỉnh Quý Châu.

Trả lời trên tờ China New Service (Dịch vụ Tin tức Trung Quốc), cảnh sát điều tra cho biết họ đã tìm thấy một lá thư tuyệt mệnh mà đứa lớn nhất trong bọn trẻ – gồm một anh trai và ba em gái – để lại, trong đó có lời vĩnh biệt với cha mẹ và với cuộc đời.

“Con biết bố mẹ muốn điều tốt cho chúng con, nhưng chúng con phải đi thôi”, lá thư viết. “Con đã mơ về cái chết nhưng giấc mơ đó chưa bao giờ trở thành hiện thực. Hôm nay, giấc mơ đó cuối cùng phải trở thành hiện thực”.

Xem thêm:

Những đứa trẻ Trung Quốc bị bỏ lại ở quê

Những đứa trẻ từ Quý Châu, một trong những tỉnh nghèo khó của Trung Quốc, chỉ là một giọt nước trong cả một đại dương những đứa trẻ bị bỏ lại của trung Quốc. Ước tính con số này khoảng 61 triệu em, tương đương 1/5 tổng dân số dưới 14 tuổi của Trung Quốc, theo một báo cáo của Trung tâm Chăm sóc trẻ em trên đường tới trường, một tổ chức phi chính phủ của Trung Quốc.

Những đứa trẻ này là con cái của hơn 270 triệu người, vốn là lao động nhập cư. Những người này, hoặc vì công việc tồi tệ hoặc không có việc làm tại nông thôn nên buộc phải lũ lượt kéo đến những nhà máy Trung Quốc, chủ yếu ở các thành phố ven biển, để có tiền.

Một chính sách phân biệt tồn tại từ rất lâu đã từ chối không cho nhiều công nhân nhâp cư có cơ hội ổn định cuộc sống ở các thành phố lớn với gia đình của họ.

Một cô bé học sinh đọc sách tại ngôi trường ở làng Gulucan, hạt Hanyan, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, ngày 17/11/2008. (Ảnh: Guang Niu/Getty Images)
Một cô bé học sinh đọc sách tại ngôi trường ở làng Gulucan, hạt Hanyan, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, ngày 17/11/2008. (Ảnh: Guang Niu/Getty Images)

Thông qua hộ khẩu – một hệ thống đăng ký hộ gia đình của chính quyền Trung Quốc – những đứa trẻ ở nông thôn bị cấm không được nhập học ở những trường học trong thành phố, hoặc được hưởng những tiện nghi công cộng khác.

Điều này trên thực tế đã trói buộc cuộc sống của những lao động nhập cư, chỉ bởi xuất thân của họ. Không lựa chọn nào để kiếm sống, họ buộc phải bỏ lại con ở quê và lên thành phố tìm việc.

Năm 2014, Trung tâm Chăm sóc đã tiến hành một cuộc điều tra đối với hơn 2.000 đứa trẻ bị bỏ lại ở quê tại các khu vực nông thôn thuộc 6 tỉnh. Dựa trên kết quả thu được, ước tính có khoảng 10 triệu đứa trẻ đã thậm chí không được gặp cha mẹ mình vào ngày Tết Nguyên đán. Tất cả kết nối chỉ dừng ở mức 1 hoặc 2 cuộc gọi điện thoại.

Xem thêm:

Ảnh hưởng lên những đứa trẻ này có thể rất nghiêm trọng.

Theo Viện Tâm lý thuộc Học viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, 34% trong số đó có xu hướng muốn tự sát, 70% có biểu hiện “những vấn đề tâm lý ở nhiều cấp độ”, theo báo cáo của Trung tâm Chăm sóc.

Theo báo cáo này, những đứa trẻ phải chịu ảnh hưởng tồi tệ nhất là những em chỉ được gặp cha mẹ mình ít hơn một lần mỗi quý. Nhiều em nói rằng, chỉ cần có thể được trò chuyện với cha mẹ mình một hoặc hai lần một tuần sẽ làm giải tỏa đáng kể tâm lý trầm cảm của các em.

Số công nhân nhập cư Trung Quốc ngày càng đông tạo ra một thế hệ trẻ em bị bỏ lại ở quê nhà, dễ chịu nhiều tổn thương (Ảnh: flickr)
Số công nhân nhập cư Trung Quốc ngày càng đông tạo ra một thế hệ trẻ em bị bỏ lại ở quê nhà, dễ chịu nhiều tổn thương (Ảnh: flickr)

Những bé gái bị tách khỏi cha mẹ mình trong những khoảng thời gian dài thường phải trải qua những thương tổn về mặt tình cảm nặng nề hơn các bé trai, các báo cáo cho biết.

“Chúng tôi nhận thấy rằng việc đọc sách, học tập và giải trí lành mạnh có thể cải thiện hiệu quả lòng tự trọng và sức khỏe tinh thần của các em. Sự hiện diện của người mẹ tại gia đình cũng rất quan trọng“, theo ông Li Yifei, một giáo sư về giáo dục tại Đại học Sư phạm Bắc Kinh và là tác giả của bản báo cáo của tổ chức phi chính phủ trên.

Xem thêm:

Giải pháp lâu dài và sự đoàn tụ gia đình

Trong khi những lãnh đạo cao cấp nhất của chính phủ, bao gồm Tổng bí thư Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường bày tỏ sự thương tiếc đối với những đứa trẻ đã tự sát ở Quý Châu, chuyên gia kinh tế Trung Quốc và tác giả, bà Hà Thanh Liên, hiện đang sống ở bang New Jersey (Mỹ), xem những vụ tự tử này là một dấu hiệu cho thấy sự thất bại hiển nhiên của chính phủ trong việc hỗ trợ những đứa trẻ bị bỏ lại và trong việc ban hành các chính sách công bằng cho bộ phận người dân lao động nhập cư nói chung.

Các trường học và các cơ quan quản lý ở khu vực nông thôn có thể giải tỏa tình trạng bế tắc của những đứa trẻ bị bỏ lại thông qua tư vấn và thuê người bảo trợ, bà Hà Thanh Liên viết trong một bài báo được xuất bản trên tờ Tiếng nói Hoa kỳ (Voice of America), nhưng những giải pháp dài hạn sẽ phải là giúp những người lao động nhâp cư đoàn tụ với gia đình của họ. Bà ủng hộ phương án giúp những người lao động nhập cư hòa nhập vào cuộc sống thành thị, điều này cũng có nghĩa là xóa bỏ chế độ hộ khẩu.

Vấn đề những đứa trẻ bị bỏ lại ở quê chỉ có duy nhất ở Trung Quốc. Ở những nước đang phát triển khác, mọi người di cư với toàn bộ gia đình.

– Bà Hà Thanh Liên, chuyên gia kinh tế

‘Một giấc mơ Trung Hoa không có ngày thực hiện’

Thủ tướng Lý Khắc Cường đã thể hiện sự quan ngại về sự phân hóa giàu nghèo và đô thị hóa ở các khu vực ven biển Trung Quốc. Ông Cường muốn khuyến khích sự chuyển giao công nghiệp giữa các vùng miền đông và miền tây Trung Quốc, bà Hà viết. Nhưng thực tế nền kinh tế Trung Quốc lại đang trong giai đoạn suy thoái .

Trung Quốc phải đối mặt với việc mất 124 triệu việc làm trong năm nay, bà Hà viết, và sẽ khó mà kiếm được việc làm ở các vùng nông thôn. Sự dịch chuyển – từ việc thúc đẩy những người nông dân đi tới các thành phố để cung cấp sức lao động giá rẻ đến việc kêu gọi họ trở về quê nhà của mình – là một dấu hiệu cho thấy Trung Quốc đang đánh mất vị thế là công xưởng của thế giới, bà nói.

“Hiếm có cơ hội tìm được việc ở phần lớn các vùng nông thôn”, bà Hà viết. “Đô thị hóa nông thôn là một giấc mơ Trung Hoa không có ngày thực hiện”.

Jenny Li & Leo Timm, Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh
Anh Vũ biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Bài Liên Quan