Khi người dân phải dùng quan tài để đòi công lý, thì đó cũng là khi niềm tin vào công lý đang mất dần.

Tại buổi tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố hôm 13/11, 2 cha con người Pháp gốc Việt đã để lại một câu chuyện đẹp về lòng yêu chuộng hòa bình và niềm tin vào lẽ phải. Khi phóng viên hỏi về chuyện xảy ra ở Paris, cậu bé cất giọng hồn nhiên nhưng không giấu được vẻ bất an khi nói rằng đó là do những người độc ác gây ra, và chúng ta cần phải chuyển nhà vì người độc ác có súng, có thể bắn chết người. Người cha ở bên cạnh dịu dàng khuyên con đừng nên lo lắng, vì “họ có súng còn chúng ta có hoa”, theo Le Petit Journal.

Ngày 16/11/2015, người dân đã tụ tập trước đại sứ quán Pháp tại Berlin, Đức để dành 1 phút mặc niệm cho những nạn nhân trong vụ khủng bố tại Paris. (Ảnh: Carsten Koall/Getty Images)
Ngày 16/11/2015, người dân đã tập trung trước đại sứ quán Pháp tại Berlin, Đức để dành 1 phút mặc niệm cho những nạn nhân trong vụ khủng bố tại Paris. (Ảnh: Carsten Koall/Getty Images)

Trước đó, trong buổi biểu tình phản đối chính quyền quân sự tại Thái Lan hồi cuối 2014, những người biểu tình đã tặng những bông hoa hồng đỏ cho các nhân viên an ninh qua hàng rào dây thép gai. Mong ước về những cuộc đối thoại hòa bình, thay vì bạo lực và bạo loạn, được bộc lộ đầy xúc động qua hình ảnh phi thường đó.

Thế giới vẫn liên tục những chiều đổi thay. Mọi thứ có thể tiến lên phía trước, hoặc bước giật lùi. Nhưng như những mầm cây, từ trong đổ nát hay hoang dại, thì sự sống của thế giới con người luôn cần được nuôi dưỡng bằng niềm tin. Niềm tin vào sự công bằng, niềm tin vào sự không dễ bị khuất phục của chân lý. Điều ấy khiến ngay giữa tang thương, nến và hoa vẫn được dựng lên một cách ôn hòa và kiên định.

Tối ngày 15/10/2015, hàng ngàn học viên Pháp Luân Công từ khắp nơi trên thế giới đã đến trước Lãnh sự quán Trung Quốc tại Los Angeles để tưởng niệm những nạn nhân Pháp Luân Công bị ĐCSTQ bức hại đến chết vì theo đuổi tự do tín ngưỡng, qua đó phát đi thông điệp rằng cuộc bức hại người tu luyện vẫn đang tiếp diễn tại Trung Quốc. (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung)
Tối ngày 15/10/2015, hàng ngàn học viên Pháp Luân Công từ khắp nơi trên thế giới đã đến trước Lãnh sự quán Trung Quốc tại Los Angeles, Mỹ để tưởng niệm những nạn nhân Pháp Luân Công bị ĐCSTQ bức hại đến chết. (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung)

Vì thế cho nên, ở một mảng khác của cuộc sống, khi những chiếc quan tài liên tiếp xuất hiện trong những cuộc biểu tình, phản đối của người dân, chúng để lại một cảm giác chua xót về một hình thức biểu tình “bĩ cực” nhất. Đòi công lý bằng cách đặt quan tài cho thấy người biểu tình đã bị dồn tới bước đường cùng. Không còn gì để vịn vào để đòi lại công bằng nữa, người ta đem vật đựng thi thể người đã mất tới như một minh chứng về sự bất lực và bất công, dựa vào việc kêu gọi lương tri của người đối diện để tìm lại công bằng.

Tại Việt Nam, gần đây nhất, trưa 10/11, hàng chục người dân ở xã Tam Ngọc (thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam) đã đóng cọc, giăng dây, đặt một quan tài trống để phong tỏa một góc công trình đường cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi đang thi công.

Lý do là vì việc chi trả tiền bồi thường đã bị kéo dài hơn 2 năm. Ruộng vườn, đất đặt mộ đã bị lấy đi để dành cho việc làm đường mà chính quyền lại áp giá đền bù chỉ còn một nửa so với quyết định chính thức. Đơn giá đền bù theo quyết định của UBND tỉnh Quảng Nam là 88.000 đồng/m2, nhưng trung tâm phát triển quỹ đất TP Tam Kỳ chỉ áp giá 44.000 đồng/m2. Để chậm trễ hơn 2 năm, chỉ đến khi dân gây sức ép bằng quan tài, thì chính quyền hẹn trả tiền đền bù ngay ngày 12/11.

Anh Tịnh mang quan tài trống đặt trên tuyến đường cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi tại khu vực đất của gia đình mình trước đây
Một người dân ở Quảng Nam đã mang quan tài trống đặt trên tuyến đường cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi tại khu vực đất của gia đình trước đây, để gây sức ép sau 4 năm bị thất hẹn trả tiền đền bù. (Ảnh: nld.com.vn)

Trước đó, tháng 4/2015, 3 trong tổng số 8 hộ dân xã Yên Hợp (huyện Quỳ Hợp – Nghệ An) có diện tích đất thu hồi cũng đã dựng 3 chiếc quan tài giữa đường, để phản đối chính sách thu hồi đất của UBND huyện Qùy Hợp làm dự án thủy điện Bản Mồng.

Tháng 12/2013, người dân mang 3 chiếc quan tài được đặt ở các góc chợ Vĩnh Tân, xã Vĩnh Tân, huyện vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai kèm theo khẩu hiệu phản đối quyết định đóng cửa chợ Vĩnh Tân cũ.

Tháng 3/2013 hàng trăm người đưa quan tài của nạn nhân Nguyễn Tuấn Anh diễu phố tại thành phố Vĩnh Yên (Vĩnh Phúc), để đòi công lý…

Ngoài nước, cũng đầu tháng 11 năm nay, những người biểu tình đã kéo đến Dinh Tổng thống Afghanistan ở Kabul, mang theo quan tài của 7 người dân bị phiến quân của Tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS) tự xưng chặt đầu. Một cách bi kịch, cuộc biểu tình chỉ trích chính phủ thất bại trong việc bảo vệ dân chúng rốt cuộc lại bị giải tán bằng bạo lực. 7 người bị thương do đạn lạc giải tán đám đông.

Đầu tháng 8, bất lực vì tai nạn thang cuốn, người nhà nạn nhân đã đem thi thể người phụ nữ bị tử nạn đến trung tâm thương mại để biểu tình. Sự việc xảy ra tại Trung Quốc, nơi đã xảy ra không dưới 4 vụ tai nạn như trên, với nạn nhân là trẻ nhỏ, phụ nữ và người lao động.

Không khó để nhận ra sự bất lực tới cực đoan trong những cuộc biểu tình, phản đối trên. Họ có sự lựa chọn khác không? Vì sao họ không chọn cách như người dân nước Pháp đã làm?

Cuộc sống không phải sinh ra từ nỗi sợ. Cuộc sống được sinh ra từ niềm tin của con người vào các giá trị chân chính, như lòng từ ái, nghĩa hiệp và sự thiện lương. Vì thế, đi đòi quyền lợi bằng quan tài hiển nhiên không phải là sự phản kháng tự nhiên. Nó là một hệ quả xã hội, một phương thức để có thể tồn tại mà con người rút ra sau khi sống trong những môi trường mà ở đó, tiếng nói công luận không được lắng nghe, bạo lực thay thế pháp luật, lừa dối và quyền vị phủ bóng lên đời sống người dân.

Phan A

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan