Chúng ta dường như  chỉ thấy cà phê Việt Nam sau ánh hào quang trên thị trường quốc tế, nhưng ít ai biết được vị “đắng”, nỗi nhọc nhằn của người nông dân trồng cà phê  ở Tây Nguyên.

Chuyện những học sinh ở các buôn làng Tây Nguyên – con cháu của những người trồng ra những hạt cà phê nổi tiếng thế giới – lại luôn bị đói rét, nhịn ăn đi học, mặc quần áo cũ rách, hoặc đi học cả năm với 1 bộ đồ duy nhất , rất ít người biết đến. Chỉ đến ngày 22/8/2016, khi em Sôn, học sinh lớp 6 người dân tộc thiểu số tự tử vì không có quần áo mới đi đến trường, xã hội mới giật mình: Người trồng cà phê khổ thế ư?

Lại một em nhỏ không được đón Tết Trung Thu

Dù không muốn nói đến đau thương khi các em nhỏ đang náo nức đón Tết Trung thu, chuẩn bị vào năm học mới, nhưng trước nỗi đau này, là những người có lương tâm, không thể vô cảm, không thể im lặng, mà cần chia sẻ để lên tiếng về một nỗi đau đến tận cùng… hãy giúp những mảnh đời nghèo đói trong cùng cực ra khỏi bóng đêm.

Câu chuyện đau lòng vừa mới xảy ra, khiến ai cũng cảm thương cho số phận một em học sinh nghèo ở vùng khó khăn đồng bào thiểu số. Em Sôn mới chỉ 11 tuổi, năm nay vào lớp 6, sinh ra trong một gia đình quá khó khăn, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Căn nhà tôn bé xíu, dột nát như lán trại của người làm rẫy là nhà của gia đình em Sôn ở làng Breng 3, xã Ia Der, huyện Ia Grai, Gia Lai. Cả nhà em chỉ trông chờ vào 2 sào cà phê và làm thuê của bố mẹ trong những mùa cà phê thưa thớt… Sôn không có nổi 1 bộ đồ mới chỉ hơn 100 ngàn đồng để nhập học, tủi thân rồi tìm đến cái chết.

Gia đình Sôn năm 2015 là hộ nghèo, được hỗ trợ 1 con bò nhưng sau vài tháng bò bị bệnh chết.  Năm 2016, gia đình em không được xếp vào diện hộ nghèo nên không được giảm học phí. Bố mẹ quá nghèo nên nhịn ăn, nhịn mặc mới đủ tiền đóng học phí cho con.

Cách đây 1 năm, người anh trai của em Sôn cũng bước vào lớp 6 nhưng do hoàn cảnh quá khó khăn nên cũng tìm đến cái chết. Nay lại đến lượt em tự tìm cách thoát khỏi cơ cực, khiến dư luận  không khỏi đau đớn, xót thương.

Cơ cực người trồng cà phê

Đến Tây Nguyên mới thấy cuộc sống người dân tộc, những người đã trồng ra hạt cà phê thực sự cơ cực thế nào. Mặc dù họ rất chăm chỉ lao động, nhưng cuộc sống của người dân tộc Tây Nguyên rất đói khổ, cùng cực, cơm chẳng đủ no, áo chẳng đủ mặc, nhiều nơi chưa có điện, sóng điện thoại, sóng vô tuyến không đến, có nơi cuộc sống còn hoang sơ giữa đại ngàn.

Bà Nguyễn Thị Kế, nguyên Hiệu trường Trường THCS Trần Phú thuộc xã Ia Der (nơi Sôn học) day dứt vì hình ảnh các em học sinh nghèo, không có cái ăn, cái mặc mà vẫn chăm chỉ cắp sách tới trường. Đó đã trở thành nỗi “ám ảnh” trong tâm trí bà suốt mấy chục năm công tác trong ngành giáo dục.

Bà Kế cho biết: Các em học sinh là dân tộc thiểu số thường rất ngoan, chăm chỉ, nhưng gia cảnh các em nghèo lắm. Buổi sáng, các em thường nhịn đói tới trường, trưa về may ra mới được bữa no, hiếm lắm thì  mới có bữa cơm trắng không thì toàn khoai, sắn ăn cho qua bữa. Có những em buổi sáng đi học, buồi chiều về đi làm thuê phụ giúp bố mẹ. Còn có cả những học sinh đến trường giữa mùa đông giá rét với bộ quần áo mỏng manh, tơi tả trên người.

Tình trạng học sinh nghèo khổ không chỉ xảy ra ở xã Ia Der, vì phần lớn người dân là người dân tộc thiểu số, chủ yếu trồng cà phê, thu nhập bấp bênh, nợ nần chồng chất, lại cộng thêm hạn hán, mất mùa nên ngày càng khó khăn.

Nói về chuyện học sinh nghèo trên địa bàn, ông Lý chủ tịch xã xác nhận có rất nhiều trường hợp đang ở trong hoàn cảnh khó khăn, có nguy cơ phải bỏ học, nhưng hiện xã chưa tìm ra phương án giải quyết tình trạng này.

Căn nhà tôn của gia đình Em Son. Ảnh báo Công An
Căn nhà tôn của gia đình Em Son. Ảnh: Báo Công An TP.HCM

Ông Piuh Sốt (sinh năm 1976, cha của Sôn) cho biết: Gia đình tôi chỉ có 2 sào đất trồng cà phê. Tôi hồi nhỏ đi chăn bò bị trúng đạn nên thương tích đầy mình, mất sức chỉ làm được việc nhẹ. Hai vợ chồng có với nhau 3 đứa con, anh đầu và chị gái nó chỉ được học đến lớp 5 rồi phải nghỉ để kiếm sống. Để lo cho 3 đứa con, 2 vợ chồng đi làm thuê khắp vùng, ai thuê gì làm nấy. Nhưng rồi, kiếp làm thuê khi có việc thì có cơm mà ăn, như mùa này mưa miết thì bữa đói nhiều hơn bữa no”.

Anh nói trong cảm giác ân hận, tội lỗi, rằng mấy hôm nay Sôn mong ước có một bộ quần áo mới để đến trường, rằng vợ chồng anh năm ngoái đã hứa, rồi hứa đến năm nay, rằng từ lúc sinh ra Sôn chỉ mặc quần áo cũ của  người anh, những bộ quần áo đã sờn rách, mặc từ mùa hạ mặc qua mùa đông, rằng bộ quần áo mới chỉ 130 ngàn đồng, nhưng cũng là lớn đối với 2 vợ chồng một năm chỉ có việc làm 1-2 tháng mùa cà phê.

Những câu hỏi day dứt

Có lãnh đạo đã hỏi “Bây giờ mình không thiếu gạo, mình cũng viện trợ nơi này nơi khác, vậy tại sao để con cháu mình trong cảnh cháu mang mì, cháu mang ngô, cháu mang khoai đến lớp, rồi phải lợp chòi nấu ăn?”.

Giá như kinh tế ở Tây Nguyên khá hơn, để còn có cà phê mà thuê người rẫy cỏ, giá như có cách gì…. để các em nhỏ đỡ khổ. Mong rằng sẽ không còn những cái chết đầy thương cảm của các em nhỏ dày vò lương tâm của chúng ta!

Thành Tâm

Xem thêm

 

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan