Cả hai vợ chồng đều cùng là người dân tộc Ca Dong, suốt đời sống trên dãy Trường Sơn nhưng 2 trong số 8 người con của họ lại giống…Tây chứ chẳng giống người Ca Dong. 

Chuyện thật mà như đùa trên là của gia đình ông bà Hồ Văn Xia, Hồ Thị Sơn ở nóc Nà Gai, làng Dưng, xã Trà Đốc, huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam. Hai người con có ngoại hình đặc biệt của họ là chị Hồ Thị Dung và em trai Hồ Văn Chín, theo Trí Thức Trẻ.

Giống như những bản làng khác của dân tộc Ca Dong, 50 hộ dân Nà Gai sống tách biệt gần như hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Họ chỉ ra khỏi làng những dịp cần thiết và ở nơi đây cũng hiếm khi đón khách lạ.

Bà Hồ Thị Sơn cho báo chí biết, hai vợ chồng bà sinh được 8 người con. 6 người con đầu của ông bà không có gì đặc biệt, sinh ra và lớn lên với vẻ bề ngoài như bao người Ca Dong khác.

Hai chị em có ngoại hình giống Tây nổi bật giữa cả gia đình.

Đến năm 1988, vợ chồng ông bà sinh ra Dung thì cả nhà hoảng hốt vì Dung trông không giống những đứa trẻ sơ sinh khác trong nóc. Cô bé mới sinh ra đã có tóc rất nhiều, lại vàng hoe. Càng lớn lên, Dung càng khác với anh chị em trong gia đình.

Hai năm sau, bà Sơn sinh tiếp thêm một đứa con nữa. Đó là Chín. Từ lúc sinh ra, Chín giống Dung như đúc về màu da, màu tóc, màu mắt. Cứ thế hai đứa trẻ lớn lên trong ánh nhìn lạ lẫm của mọi người.

“Ai nói chi nói, con mình thì mình nuôi thôi. Ông chồng cũng không nói gì, tin mình mà. Tụi nó lớn lên khỏe mạnh, ít đau ốm. Nhưng mà người to quá nên may quần áo tốn nhiều vải, nó lại lớn nhanh nên phải may nhiều lần“, trích lời tâm sự của bà Sơn trên báo Trí Thức trẻ.

Theo lời ông Xia (chồng bà Sơn) kể lại, hai vợ chồng ông đều là du kích địa phương tham gia cách mạng đánh giặc Mỹ. Cả hai chưa từng đi xa khỏi huyện Trà My nên càng không có chuyện gặp người nước ngoài. Vợ chồng ông cũng chưa được truyền máu lần nào.

Từ nhỏ đã to lớn hơn các bạn cùng tuổi trong nóc. Đến nay, Hồ Văn Chín (Sinh năm 1990) đã trở thành một cậu thanh niên cao 1m75, tóc vàng, da trắng, mũi cao, mắt xanh, lỗ chân lông trên mặt lớn tạo nên những vết tàn nhang.

Hồ Văn Chín và vợ.

Khi quan sát kĩ da dẻ của Chín, mọi người đều thấy rất tự nhiên chứ không phải là người mắc bệnh bạch tạng như những trường hợp khác đã gặp trước đó.

Hồ Thị Dung (Sinh năm 1988) cũng là con thứ 7 của vợ chồng ông Xia, Dung cao 1,63m, hơn hẳn những người anh em khác. Trong gia đình, Dung chỉ thấp hơn em trai út của mình. Cũng như Chín, Dung có tóc vàng và mắt cũng có màu xanh lơ rất đẹp. Đặc biệt, làn da Dung trắng bóc như người phương Tây.

Chị Dung bên một người cháu.

Đi rừng, đi nắng nhiều mà nó có đen đâu, cứ trắng như bột“, Hồ Thị Hang – chị gái của Dung chia sẻ.

Mặc dù là hai chị em ruột, nhưng Hang và Dung đứng cạnh nhau mà như hai người đến từ những quốc gia xa lạ. Trái ngược với Dung, chị Hang mũi tẹt, tóc đen, nước da ngăm đen đặc trưng của người Ca Dong ở đại ngàn Trường Sơn.

Họ nói tụi em là con Tây nhưng em có biết Tây là gì đâu. Mãi sau này có điện, xem trên tivi thì thấy mình giống họ thiệt“, Chín thật thà nói.

Giàng muốn tụi nó không giống tổ tiên thì mình đành chịu, miễn là cái bụng nó tốt“, ông Xia nói trong vui vẻ.

Thông tin với báo chí, Già Hồ Văn Xếch (80 tuổi), già làng nóc Nà Gai, cho biết cha mẹ ông Xia, bà Sơn cũng là người Ca Dong ở đây. Họ sống và chết ở đây suốt đời, chẳng ra khỏi làng lần nào cả.

Nhưng cũng chính vì có ngoại hình khác xa với cộng đồng người Ca Dong nên ngay từ nhỏ, Dung và Chín đã chịu sự ghẻ lạnh của bạn bè cùng lứa.

Lúc nhỏ nhìn bạn bè chơi đùa vui vẻ giữa sân chung của nóc, em với chị Dung đi ra thì bị đuổi về hoặc tụi bạn đi chỗ khác chơi. Tụi nó bảo em không phải người Ca Dong nên không muốn chơi cùng.

Lớn lên khi đi học thì các bạn cứ chỉ trỏ, xem hai chị em như người lạ. Bây giờ thì người trong bản không coi em là người lạ nữa rồi“, Chín kể.

Ngày nhỏ cũng vì thiếu thốn nên Dung chỉ học hết lớp 3, Chín gắng lắm cũng chỉ đến lớp 5.

Mặc dù là hai chị em ruột, nhưng Hang và Dung đứng cạnh nhau nhưng ngoại hình lại hoàn toàn khác nhau.

Hai chị em “người Tây” ở nóc Nà Gai lớn lên như cỏ cây giữa rừng già. Đến tuổi thanh niên, họ về thị trấn Trà My tìm việc làm. Những người chủ ở đây chỉ tò mò nhìn họ như một sự kỳ lạ chứ chẳng ai thuê. Hai chị em đành rủ nhau về nhà phụ giúp gia đình làm rẫy mưu sinh.

Đến năm  2005, chị Dung lập gia đình với một chàng trai người Kinh ở huyện Tiên Phước (Quảng Nam). Dung sinh được một cậu con trai kháu khỉnh, nhưng chồng Dung sau đó bỏ đi, hai mẹ con đành về nhà ngoại ở.

May mắn hơn chị gái, Chín yêu rồi cưới một cô gái cùng nóc Nà Gai. Hai vợ chồng Chín đã đứa con đầu long hoàn toàn giống với những người Ca Dong bình thường.

“Con em, con chị Dung sau này phải được đi học để có cái chữ đàng hoàng, không cực khổ như bố mẹ chúng”, Chín mạnh mẽ nói.

Ngân Hà (TH)

Xem thêm: 

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan