Suốt 6 năm qua, người chị gái đã có gia đình riêng vẫn miệt mài cõng em trai bị liệt đến trường, cùng em thực hiện hoài bão của cả gia đình.

Trần Tuấn Anh (SN 1997, xã Vân Canh, Hoài Đức, Hà Nội) – chàng sinh viên năm nhất khoa Công nghệ thông tin, trường ĐH Công nghệ (ĐH Quốc gia Hà Nội) có khuôn mặt luôn tươi cười rạng rỡ, đôi mắt sáng nhưng hai chân không cử động được bởi bệnh loạn dưỡng cơ Duchence.

Từ khi học lớp 6, đôi chân của em đã yếu dần, không thể đạp xe đi học được, phải vịn bờ tường để đi hoặc nhờ bố và chị gái đưa đến trường. Cho tới năm lớp 7, đôi chân em đã không thể cử động được nữa. Tuy nhiên, gia đình đã phát hiện ra căn bệnh quái lạ của Tuấn Anh từ khi em lên 8 – lúc đó, em thường xuyên bị vấp ngã nên gia đình đã đưa đến bệnh viện khám.

“Hồi đó, bác sĩ chỉ nói với bố mình. Bố sợ cả nhà lo lắng nên đã giấu diếm, chỉ lặng lẽ vào nhà bác gái than khóc: “Chị ơi, thằng cu nhà em liệt thật rồi”. Mãi đến khi bố mất, bác gái mới nói cho cả nhà biết. Riêng mình thì phải 4 năm sau đó mới thôi ảo tưởng rằng chỉ cần ăn uống đầy đủ, chân sẽ to ra và đi lại bình thường, bởi khi đó mình đã biết vào máy tính tìm hiểu”, Tuấn Anh kể trên báo Dân Việt.

Mặc dù đôi chân bị tàn tật nhưng Tuấn Anh rất thông minh. Suốt 12 năm liền, em đều đạt danh hiệu học sinh giỏi toàn diện, ngoài ra còn giành rất nhiều giải thưởng khác trong các kỳ thi học sinh giỏi cấp trường, thành phố.

Từ khi bị liệt, gia đình bận chăm mấy sào rau nên việc đưa đón Tuấn Anh đều do chị gái Trần Thị Xuân (SN 1991) đảm nhận. Đôi vai Xuân nặng dần theo thời gian khi em trai ngày một trưởng thành. Trên đoạn đường 10km đến trường chở em bằng xe máy, Xuân phải lo liệu, chăm sóc cho em. Đôi chân Xuân run rẩy nhiều khi tưởng chừng ngã quỵ khi cõng em lên từng nhịp cầu thang 3 tầng của trường học nhưng vì thương em nên Xuân có động lực để tiếp thêm sức mạnh.

“Nhiều người thắc mắc, tại sao tôi có 40kg mà lại cõng được em trai nặng tới 56kg. Thực ra khi cõng, tôi cũng không biết em nó đã lớn đến thế, vẫn cứ nghĩ còn nhỏ xíu như hồi lớp 7, lớp 8. Cõng nhiều thành quen, tôi không thấy nặng nề hay vất vả gì cả”, Xuân tâm sự  với PV báo Dân Việt.

nam-sinh-6-nam-den-truong-bang-doi-chan-cua-chi
Suốt 6 năm qua, Tuấn Anh được chị gái cõng đến trường. (Ảnh: vnexpress.net)

Ngày Tuấn Anh đậu Đại học Quốc gia với 107/140 điểm cũng là ngày cha em qua đời vì mắc bệnh ung thư. Đến nay, dù chị Xuân đã có gia đình, nhận làm kế toán với đồng lương ít ỏi ở nhà nhưng vẫn hàng ngày đưa đón em đi học. Chồng chị rất cảm thông và chia sẻ trách nhiệm với vợ, thay phiên vợ đưa em đến trường.

“Chính vì có chị và cả gia đình động viên, luôn ở bên cạnh nên em chưa bao giờ thấy yếu ớt dù sức khỏe không tốt. Em biết ơn chị vì những gì đã hy sinh cho em” – báo Vnexpress dẫn lời Tuấn Anh.

Tuấn Anh cho biết, vì mình đã làm phiền đến mọi người nhiều, đặc biệt là chị gái nên em không có lý do gì để lười học. Em muốn sau này sẽ có thể tự lo cho bản thân để chị gái có thể chăm lo cho gia đình riêng của chị.

Nói về tương lai, Tuấn Anh ước mơ làm 1 trang web có thể giúp các bạn trẻ yêu thích và học tốt môn lịch sử. Tuấn Anh có niềm đam mê đặc biệt với môn sử và khảo cổ học nhưng đã quyết định theo ngành công nghệ thông tin bởi nó phù hợp hơn với đôi chân khuyết tật của em.

Với sự chăm chỉ và nỗ lực của chàng trai trẻ có đôi chân tàn tật nhưng tâm huyết “không tàn tật” này, mọi người đều tin rằng em sẽ học tập tốt và thực hiện được ước mơ của mình trong tương lai.

Bạch Liên tổng hợp

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Bài Liên Quan