Chuyến tàu Golden Chariot đi qua bang Karnataka không chỉ là con đường thoải mái nhất—mà là con đường duy nhất để đến nơi này.

Điều đó cũng không hoàn toàn chính xác; bạn vẫn có thể đi qua những bản làng nhỏ và các khu nông trại trên con đường hằn vết xe và không an toàn, len lỏi giữa những chiếc xe bò kéo, dòng người đi bộ và đi xe đạp, và đám gia súc không có dây trói đang ì ạch băng qua con đường để sang bờ bên kia. Nhưng để đến thăm một trong những mảnh đất lịch sử được bảo tồn tốt nhất và kỳ lạ nhất Ấn Độ này – mà không phải căng thẳng – hãy thưởng cho bạn một cuộc hành trình đất liền và lựa chọn chuyến tàu Golden Chariot.

Chuyến đi của chúng tôi bắt đầu từ thành phố Bangalore, đã được đổi tên thành Bengaluru, tại nhà ga Yeshwantpur Junction. Một ban nhạc Ấn Độ gồm bốn thành viên đã dẫn chúng tôi xuống sân ga, đi về phía các nữ tiếp viên trong bộ trang phục sari đầy màu sắc. Họ dán những chấm đỏ Bindi truyền thống lên trán (tượng trưng cho trí tuệ, tình yêu, và thịnh vượng) và đặt các vòng hoa thơm quanh cổ của chúng tôi. Sau bữa tiệc chào đón trên tàu, tôi trở về cabin của mình.

Vào buổi sáng, chúng tôi lên chuyến xe buýt có máy điều hòa để đến chặng dừng chân đầu tiên, Công viên Quốc gia Bandipur/Kabini và Công viên Quốc gia Rajiv Gandhi, nơi vốn là khu bảo tồn săn bắn dành cho đại đế Maharajahs của vương quốc Mysore.

Vùng đất phía Nam Ấn Độ từng là vương quốc Mysore, tồn tại từ năm 1399 đến 1950. Ngày nay, đây là vị trí của thành phố Mysore - thành phố lớn thứ ba Ấn Độ (Ảnh: Wikipedia)
Vùng đất phía Nam Ấn Độ từng là vương quốc Mysore, tồn tại từ năm 1399 đến 1950. Ngày nay, đây là vị trí của thành phố Mysore – thành phố lớn thứ ba Ấn Độ (Ảnh: Wikipedia)

Một chuyến thám hiểm bằng đường thủy là cơ hội hiếm có để ngắm nhìn các loài động vật khi chúng bước ra khỏi bụi cây để uống nước và chơi đùa. Chúng tôi thấy các chú voi, khỉ, hươu, linh dương, heo rừng, và bò rừng bison.

Một chú hươu đốm ở Công viên Quốc gia Rajiv Gandhi (Ảnh: Yathin S Krishnappa, Wikipedia)
Một chú hươu đốm ở Công viên Quốc gia Rajiv Gandhi (Ảnh: Yathin S Krishnappa, Wikipedia)
Chèo thuyền trên sông Kabini ở Karnataka, Ấn Độ (Ảnh: Gnissah, Wikipedia)
Chèo thuyền trên sông Kabini ở Karnataka, Ấn Độ (Ảnh: Gnissah, Wikipedia)

Sau bữa trưa, chúng tôi ra ngoài chèo thuyền thúng và rồi cưỡi voi. Chiếc thuyền thúng nhỏ, hình tròn, được đan bằng tay, và người chèo thuyền phải ngồi ở tư thế quỳ gối. Thuyền thường bị rỉ nước, vì vậy có một chiếc ghế nhỏ đặt ở giữa để ngồi trong khi tôi cố gắng chèo—thật thú vị! Sau đó, chúng tôi cưỡi trên lưng Meenaskshi – nàng voi ngọt ngào sẵn sàng chịu đựng niềm hân hoan của chúng tôi.

Khoảnh khắc ngọt ngào trên lưng nàng voi Meenaskshi (Ảnh: Barbara Angelakis)
Khoảnh khắc ngọt ngào trên lưng nàng voi Meenaskshi (Ảnh: Barbara Angelakis)

Ngày tiếp theo, chúng tôi lên đường tới thành phố Mysore và bảo tàng ở phía trước Cung điện Mysore tráng lệ. Được trưng bày là báu vật của các nhà vua thuộc triều đại Wodeyar; ví dụ như chiếc ngai vàng nạm đá quý từng được đặt trên lưng voi để chở các Maharajah (đại vương, đại đế) đi qua đám đông những người tôn thờ ông. Vào đêm tối, toàn bộ cung điện lộng lẫy trong ánh đèn—một cảnh tượng thật ngoạn mục.

Cung điện Mysore lộng lẫy trong ánh đèn (Ảnh: Muhammad Madhi Karim, Wikipedia)
Cung điện Mysore lộng lẫy trong ánh đèn (Ảnh: Muhammad Madhi Karim, Wikipedia)

Các ngôi đền cổ

Khu phức hợp đền Hoysala từ thế kỷ 12 tại thị xã Belur, quận Salem, bang Tamil Nadu vẫn còn hoạt động đến ngày nay. Bất cứ ai đến đây cũng không thể không rung động trước những nét chạm khắc tỉ mỉ, tinh xảo, và những trụ ngạch của đền. Phải cần tới 103 năm để hoàn thành ngôi đền này, và bạn có thể hiểu tại sao lại lâu như vậy.

Đền Hoysaleswara là một trong những ngôi đền lớn nhất ở miền Nam Ấn Độ, được xây dựng đề thờ thần Shiva của đạo Hindu (Ảnh: Barbara Angelakis)
Đền Hoysaleswara là một trong những ngôi đền lớn nhất ở miền Nam Ấn Độ, được xây dựng đề thờ thần Shiva của đạo Hindu (Ảnh: Barbara Angelakis)

Khu phức hợp nằm tại thành phố Halebid, được xây dựng khoảng một thập niên sau Belur; và tại đây, ngôi đền Hoysaleswara được coi là một trong những công trình tuyệt tác nhất của nghệ thuật Hoysala. Các bức tượng quá sống động, giống như họ có thể bước ra khỏi bức tường và chuyện trò với bạn từ vị trí họ đang đứng.

Nếu Belur và Halebid làm đắm say trí tưởng tượng, thì Hampi lại để lại trong chúng tôi một nỗi ngạc nhiên khôn tả. Hampi là một địa danh du lịch lớn, thuộc danh sách Di sản Thế giới UNESCO; lãnh thổ Hampi được chia thành trung tâm Thần thánh (Sacred Centre) và Trung tâm Hoàng gia (Royal Central).

Bản đồ du lịch Hampi với các địa danh du lịch chính  - phần màu hồng ở giữa là khu vực Royal Center, phần màu cam đậm là Sacred Centre (Ảnh: Wikipedia)
Bản đồ du lịch Hampi với các địa danh du lịch chính  – phần màu hồng ở giữa là khu vực Royal Center, phần màu cam đậm là Sacred Centre (Ảnh: Wikipedia)

Nhiều tòa kiến trúc được xây dựng bằng đá granite hoặc đứng xung quanh các tảng đá màu hồng khổng lồ, nằm rải rác trên khắp các ngọn đồi. Những khối đá có kích thước lớn và thiên hình vạn trạng, khiến cảnh quan như thuộc về một thế giới khác.

Xen kẽ giữa những khối đá granite khổng lồ là nhiều công trình kiến trúc cổ kính (Ảnh: Wikitravel)
Xen kẽ giữa những khối đá granite khổng lồ là nhiều công trình kiến trúc cổ kính (Ảnh: Wikitravel)

Ẩn đằng sau những tảng đá cự thạch, đền Virupaksha lặng lẽ hiện ra giữa thung lũng, nằm cao vút so với thành phố cổ bên dưới. Sườn dốc sâu thẳm của ngọn đồi đá mòn nhìn hãi hùng hơn nhiều so với thực tế, nhưng may mắn du khách vẫn có thể dễ dàng định hướng.

Phức hợp đền Hampi gồm có đền Virupaksha và một số di tích khác của thành cổ. Đây là trung tâm tín ngưỡng quan trọng của Ấn Độ. Những di tích này đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới (Ảnh: Barbara Angelakis)
Phức hợp đền Hampi gồm có đền Virupaksha và một số di tích khác của thành cổ. Đây là trung tâm tín ngưỡng quan trọng của Ấn Độ. Những di tích này đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới (Ảnh: Barbara Angelakis)

Đứng bên lối vào là chú voi “giữ cổng đền”. Tôi quan sát khi những đứa trẻ đặt một đồng xu vào vòi voi, sau đó, chú voi nhanh chóng chuyển đồng xu cho người quản tượng và rồi đặt chiếc vòi lên đầu đứa trẻ trong tư thế ban phước lành. Khi tôi làm theo, chú cũng đưa đồng xu cho người quản tượng nhưng lại từ chối ban phước lành cho tôi. Có vẻ như người lớn thì phải trả nhiều hơn thì mới xứng đáng được ban phát. Khi làm đúng như vậy, tôi mới nhận được chiếc vòi phúc lành, mà thật ra nó giống một ‘cú đấm’ lên đầu hơn.

“Người giữ cổng” của đền Virupaksha (Ảnh: Harish Aluru, Wikipedia)
“Người giữ cổng” của đền Virupaksha (Ảnh: Harish Aluru, Wikipedia)

Lễ hội Trăng Tròn

Những ngôi đền ở Hampi trở nên sống động hơn nhờ có những chú khỉ đền – chúng dường như có mặt ở khắp mọi nơi và rất đáng yêu trong các bức ảnh.

Một chú khỉ đền đang vô tư chải chuốt (Ảnh: Barbara Angelakis)
Một chú khỉ đền đang vô tư chải chuốt (Ảnh: Barbara Angelakis)

Riêng với tôi, trải nghiệm kỳ diệu nhất là ở phức hợp đền Vittala tại Royal Centre. Chiều hôm ấy, trên đường đến khu đền, chúng tôi lái xe qua làng Vittala, nơi mọi người đang chuẩn bị cho lễ hội trăng rằm hàng tháng.

Hai chú bò được trang trí với những vòng tròn tím và dải tua rua cho lễ hội trăng rằm (Ảnh: Barbara Angelakis)
Hai chú bò được trang trí với những vòng tròn tím và dải tua rua cho lễ hội trăng rằm (Ảnh: Barbara Angelakis)

Những chú bò kéo xe được trang trí với vòng tròn tím và dải tua rua sặc sỡ; trên xe là thành viên gia đình trong bộ trang phục lộng lẫy. Họ đang cùng tham gia vào đoàn diễu hành quanh thị trấn. Cảnh tượng toát lên một bầu không khí tươi vui với âm nhạc, hoa, những trang phục đầy màu sắc, những khuôn mặt rạng rỡ nụ cười – tất cả hòa với nhau trong một bức tranh thật sống động.

Chuyến xe buýt của chúng tôi len lỏi qua đám đông và đến nơi lúc hoàng hôn, vừa kịp để ngắm nhìn mặt trăng nhô lên giữa những cột trụ giống như một quả bóng cam sáng rực. Khi mặt trăng đã lên cao, ánh đèn chiếu rọi các cây cột có khắc chạm cổ, cạnh tranh với mặt trăng để khoe vẻ lung linh rạng rỡ.

Cái cân của nhà vua được gọi là Tulapurushandana, đứng ở vị trí phía Tây-Nam của đền Vittala (Ảnh: Rijesh, Wikipedia)
Cái cân của nhà vua được gọi là Tulapurushandana, đứng ở vị trí phía Tây-Nam của đền Vittala (Ảnh: Rijesh, Wikipedia)

Chiếc cân của nhà vua (The King’s Balance) cũng nằm tại đây. Hai cột đá granite dựng đứng được nối với nhau bằng một thanh trang trí nằm ngang, đây cũng là vị trí treo chiếc cân. Nhà vua sẽ cân cùng với vàng, bạc, và châu báu sao cho trọng lượng của ngài thăng bằng với số kho báu này. Sau đó, kho báu sẽ được chuyển đến các thầy tế lễ Bà La Môn để cho người nghèo.

Điểm đến cuối cùng của chúng tôi vào ngày kế tiếp là hệ thống hang động Badami từ thế kỷ thứ 6 và phức hợp đền Pattadakal.

Quần thể đền hang động Badami (Ảnh: Sanyam Bahga, Wikipedia)
Quần thể đền hang động Badami (Ảnh: Sanyam Bahga, Wikipedia)

Hang động Badami quả là độc nhất vô nhị. Cắt vào các vách đá sa thạch đứng dựng đứng trên sông Malaprabha là một sê-ri gồm 4 ngôi đền, mỗi đền kế tiếp đều cao hơn đền phía trước đó. Nhóm đền lễ Pattadakal từ thế kỷ thứ 8 được công nhận là Di sản Thế giới UNESCO. Cảnh quan nơi đây tuyệt đẹp nhờ có thảm cỏ xanh mượt, khu vườn hoa, đường đi bộ, và tất nhiên là cả những du khách đang trầm trồ thán phục.

Nhóm đền lễ Pattadakal từ thế kỷ thứ 8 (Ảnh: Barbara Angelakis)
Nhóm đền lễ Pattadakal từ thế kỷ thứ 8 (Ảnh: Barbara Angelakis)

Barbara Angelakis
Biên dịch: Hồng Liên

(Bản dịch tiếng Việt đã được chỉnh lý và bổ sung hình ảnh. Với quý độc giả quan tâm, vui lòng xem bản gốc tiếng Anh tại Epoch Times)

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan