Ngày 23/2 vừa rồi, bộ phim “Birdman” (tạm dịch: Người chim) chiến thắng vang dội tại Oscar với giải Đạo diễn xuất sắc nhất, Kịch bản xuất sắc nhất và Hình ảnh đẹp nhất. Như vậy, đây là lần thứ 3 trong 4 năm, phim về ngành điện ảnh đã thắng giải Hình ảnh đẹp nhất.

Bộ phim “Birdman” do Michael Keaton thủ vai chính – một ngôi sao điện ảnh gặp nghịch cảnh do đã dám từ chối tập 4 của một chuỗi phim về siêu anh hùng. Sau đó anh đã phải cố gắng quay lại ánh đèn bằng một câu chuyện ngắn của Raymond Carver phiên bản Broadway. Cốt truyện cũng na ná như câu chuyện đời của Keaton: từ từ chìm vào quên lãng sau khi từ chối tập 3 phim Batman (Người dơi) vào thập niên 1990.

Năm 2012, giải thưởng Hình ảnh đẹp nhất rơi vào “The Artist”. Đây là bộ phim không lời trắng đen nói về sự quay lại của một ngôi sao phim câm những năm 1920 khi ngành điện ảnh đang chuyển sang làm phim có lời thoại. Còn trong năm 2013, Hình ảnh đẹp nhất thuộc về Argo (Chiến dịch sinh tử) – bộ phim là lời tán dương cho công lao của Hollywood giúp đưa 6 nhà ngoại giao Hoa Kỳ vượt biên khỏi Iran trong cuộc khủng hoảng con tin năm 1980.

Có thể kể đến những cái tên khác như “All About Eve” (1950) và “Cabaret” (1972), truyền thống tự khen ngợi mình của Hollywood thường mang lại quả ngọt. Nhưng trong những năm gần đây thì số lượng phim-về-ngành-phim thắng giải quả là tăng lên bất thường. Không thể có chuyện các giám khảo bỗng trở nên ưa thích những lời khen tụng, mà thủ phạm đáng ngờ hơn chính là mô hình bỏ phiếu mới giúp cho những tác phẩm tự-ca-ngợi-mình dễ chiến thắng hơn.

Mô hình này hoạt động ra sao?

Từ năm 2010, Viện hàn lâm đưa ra một mô hình bỏ phiếu theo vòng cho giải Hình ảnh đẹp nhất.

Tại vòng đầu, mỗi người bỏ phiếu sẽ lựa chọn một phim trong số tất cả những đề cử. Nếu không có phim nào chiếm số phiếu áp đảo trong lượt đầu, thì phim có ít phiếu nhất sẽ bị loại ra.

Như vậy, trong vòng 2, những ai đã chọn bộ phim bị loại, giờ được chọn một trong số những phim còn lại.

Cứ thế, qua mỗi vòng sẽ loại đi một phim cho đến khi có phim chiếm số phiếu áp đảo.

Hệ thống này rốt cuộc sẽ ưu ái cho những phim “trung dung” thỏa mãn được thị hiếu của nhóm thiểu số trong những người bỏ phiếu; và những tác phẩm có cá tính mạnh sẽ không được chọn. Một bộ phim tuyệt vời nhận được nhiều phiếu bầu nhất trong lượt bỏ phiếu đầu, sẽ có thể bị đánh bại ở các lượt sau nếu những người bỏ phiếu được-chọn-lại tập trung cho những bộ phim khác.

Về mặt tâm lý mà nói, những người vừa bị thất vọng khi bộ phim yêu thích của mình bị loại, sẽ dễ cảm thông hơn với những bộ phim nói về bi kịch và thành công trong ngành điện ảnh.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, cốt lõi là việc lấy 10 đề cử thay vì 5 đề cử cho giải Hình ảnh đẹp nhất còn làm tăng thêm số vòng bỏ phiếu hơn nữa. Như vậy, phim giành được nhiều phiếu-bầu-lại mới là bộ phim sẽ chiến thắng.

Tất nhiên, ban tổ chức Oscar không tiết lộ kết quả các vòng bỏ phiếu, nên không thể chắc chắn mô hình này là nguyên nhân dẫn đến chiến thắng của “Birdman.” Bộ phim này đã nhận được nhiều lời khen ngợi trước đêm trao giải và cũng là bộ phim được ưa thích bên cạnh “Boyhood”.

Tuy vậy, sự trùng hợp kì lạ các phim-về-ngành-phim liên tục thắng giải, đòi hỏi một lời giải thích khác ngoài chuyện “ngẫu nhiên.” Giải Oscar đã cho thấy họ sẵn sàng đưa vào điện thờ những bộ phim-về-ngành-phim như vậy, thì những nhà sản xuất chắc chắn sẽ làm họ thỏa mãn.

Đây là tin tốt lành cho những người chuyên cung cấp các bộ phim “bình cũ rượu mới” và cho tất cả mọi người không làm trong ngành điện ảnh, ít ra thì chúng ta cũng sống trong Kỷ nguyên vàng của ngành truyền hình và có quyền lựa chọn bộ phim yêu thích của mình.

, Epoch Times
Trần Phong biên dịch

Clip hay:



Advertising:

loading...
Từ Khóa: Thể Loại: Giải trí

Bài Liên Quan