“Tây Du Ký” từ khi ra đời đến nay vẫn luôn nhận được sự yêu mến của mọi người. Người ta không chỉ yêu thích các hình tượng nhân vật trong đó, tình tiết trong đó, mà cả tinh thần lạc quan hướng thiện thể hiện trong tác phẩm. Nhận thức của người Trung Quốc đối với tu luyện, Thần Phật, thế giới thiên quốc, yêu ma quỷ quái, rất nhiều đều có liên quan với “Tây Du Ký”. Về nội hàm và ý nghĩa chính của “Tây Du Ký” luôn có nhiều cách nói khác nhau và phức tạp, khó có thể đưa ra được kết luận. Chuyên mục Sao của thời báo Đại Kỷ Nguyên xin đưa ra một số lý giải xung quanh vấn đề này, mong được cùng độc giả gần xa góp ý, thảo luận.

Tác phẩm “Tây du Ký” kể về quá trình thỉnh kinh của 4 thầy trò Đường Tam Tạng. Câu chuyện hấp dẫn người đọc với những tình tiết ly kỳ, yêu ma quỷ quái, nhưng ở một khía cạnh khác, cả tác phẩm thực chất chính là ẩn ý về quá trình tu luyện của một người trên con đường viên mãn đắc Đạo.

Tổ Sư Bồ Đề sớm đã an bài để Ngộ Không tu luyện theo trường phái của Phật gia

Một hôm, các học trò cùng chơi dưới cội tùng, thấy Ngộ Không liền xúm đến, vồ vai hỏi :

– Hiền hữu tốt phước quá được thầy dạy bảy mươi hai phép biến hoá, nay luyện tập đã tinh thông chưa ?

Ngộ Không cười vuốt vai các bạn nói :

– Tình bạn không giấu nhau làm gì. Kể ra nhờ thầy chỉ dạy , tôi tập tành gắng công, nên phép nào cũng được tinh xảo.

Các môn đệ rối rít bảo :

– Nay thì giờ nhàn rỗi hiền hữu thử ít phép coi chơi.

Ngộ Không vui vẻ đáp :

– Muốn thử phép chi các bạn cho biết ?

Các môn đệ loanh quanh bàn tán, sau cùng bảo Ngộ Không:

-Muốn xem hiền hữu biến ra cây tùng được chăng ?

Ngộ Không liền niệm chú lâm râm, rùng mình một cái. Thốt nhiên hiện ra cây tòng, lá xanh cành rậm.

Bọn môn đệ thấy phép lạ, vổ tay reo hò vang dậy, tiếng hò reo vang vọng đến tai Tổ Sư. Sau khi nghe chuyện, ngài chẳng chút thương tình liền đuổi Ngộ Không đi.

Tại sao Ngộ Không được Tổ Sư truyền cho 72 phép Địa sát, ngày đêm nhọc công dạy dỗ luyện tập, vậy mà chỉ vì một chút thiếu sót không đáng là mấy, ngài lại đuổi Ngộ Không đi? Nhiều người sau khi xem xong chỗ này hẳn có thắc mắc nhưng chắc không mấy ai để tâm là tại sao.

Theo lý giải của người viết, thực ra là vì quá trình tu luyện của Ngộ Không vẫn chưa kết thúc và hồi ở với Tổ Sư, Ngộ Không mới chỉ luyện thần thông (tu mệnh) chứ chưa tu tâm tính cho nên vị sư phụ này cũng đã sớm có an bài cho việc tu luyện của Ngộ Không rồi. Nếu để ý, chúng ta có thể thấy một điều rất kỳ lạ là Thạch Hầu theo học Đạo gia, nhưng tại sao một vị chân tiên như Bồ Đề Tổ Sư lại dùng các thuật ngữ trong Phật gia như “ngộ”, “không” để đặt tên cho đệ tử của mình, phải chăng cái tên này sớm ám chỉ rằng sau này Thạch Hầu sẽ tiếp tục tu luyện tâm tính của mình theo phương pháp của Phật gia?

Trong truyện cũng đề cập đến việc, sau khi truyền dạy cho Ngộ Không phép Cân đẩu vân, Tổ sư không còn hỏi han hay nhắc nhở gì đến Ngộ Không nữa. Do đó Ngộ Không được tự do hiên ngang trời bể, sáng đến núi đào, chiều về tiên động.

Đạo gia xưa nay quản giáo đồ đệ rất nghiêm, vì sao Tổ Sư không bắt Ngộ Không ngày ngày nghe đạo, tu tâm mà lại để Ngộ Không đi lại tùy tiện như vậy? Khi đuổi Ngộ Không đi, Tổ Sư cũng nói: ”Ngươi về xứ cũ ắt làm việc chẳng lành, nhưng lành hay dữ tùy ngươi đeo họa lấy. Ta chỉ cấm ngươi đừng xưng là đệ tử của ta, nếu ngươi nói nữa lời, sẽ bị thu hồi phép và hồn ngươi bị bắt giam cầm nơi địa ngục”.

Mười vạn thiên binh, thương tướng không bắt được Ngộ Không âu cũng là kiếp nạn của Thiên Cung. ()
Mười vạn thiên binh, thiên tướng không bắt được Ngộ Không âu cũng là kiếp nạn của Thiên Cung. (Ảnh: Baidu)

Tại sao Tổ Sư lại biết rõ việc Ngộ Không đi rồi sẽ gây đại họa vậy mà vẫn cần phải trục xuất khỏi sư môn? Hơn nữa dù chỉ một câu khuyến thiện cũng không nói? Theo tôi, có lẽ Ngài đã sớm an bài mọi việc, cũng biết rằng Ngộ Không gây họa là chuyện tất nhiên hoặc là Ngộ Không về sau cần phải trải qua những việc ấy, tất cả đều là sự an bài toàn diện từ trước rồi.

Tu luyện chính là tu tâm nên sau khi đạt đến một tầng thứ nhất định thì phải vân du để ma sát tâm tính, chịu khổ nơi người thường

Trong các phương pháp tu luyện của Phật gia và Đạo gia cũng hay đề cập đến danh từ “vân du”, chính là một người sau khi tu luyện đến một tầng thứ nhất định nào đó, cần phải vân du, gặp đủ các dạng người, chịu các ma sát về tâm tính, trừ bỏ ma tính của mình đi thì mới có thể đề cao lên được. Bởi tu luyện quan trọng nhất là tu tâm, không tu tâm tính thì không thể lên được, điều này là tuyệt đối. Cho nên việc Tổ Sư đuổi Ngộ Không đi khi Ngộ Không vừa nổi tâm hiển thị chỉ là một cái cớ mà thôi. Ngoài ra, giả sử Thạch Hầu có ở lại với Tổ Sư đi nữa thì sự đề cao cũng gặp hạn chế vì không có khổ về tâm tính mà chịu. Những người theo học và ở lại được với vị chân tiên này tâm tính cũng ở một mức độ nào đó, sẽ không có ai tự nhiên lại đi gây sự với Ngộ Không cả, và kể cả có làm vậy thì họ sẽ là người bị đuổi đi trước tiên.

Có một chuyện nữa mà có thể rất ít người biết đó là, trong tu luyện có nhắc đến một vấn đề, khi một người hoàn thành quá trình tu luyện của mình theo một pháp môn nào đó và vẫn có thể tu lên tiếp thì người đó sẽ được an bài gặp một vị sư phụ khác có công phu cao hơn đến dạy.

Nhưng Ngộ Không là do thiên địa hóa dục mà thành, chưa từng luân hồi trong nhân thế, chưa từng kết duyên nào với Phật tổ trong lịch sử nên ngài không thể vô duyên vô cớ đến độ Ngộ Không được. Trong giới tu luyện có câu: “tốt xấu xuất tự một niệm”, câu nói này ở một tầng nào đó chính có nghĩa là, một người khi động một niệm nào đó thì các nhân tố chính phụ trong vũ trụ cũng theo đó mà tới. Khi một người khởi niệm ác thì nhân tố chính sẽ tới ngăn cản, khởi một niệm thiện thì nhân tố ác cũng theo đó mà tới nên bất cứ ai trong vũ trụ này muốn hoàn thành một điều gì đó đều rất khó khăn. Mặc dù Phật rất có bản sự nhưng ngài không thể chỉ vì muốn độ một người mà khiến rất nhiều nhân tố xấu theo đó phát sinh được. Vậy làm thế nào, ngài chính là an bài Tôn Ngộ Không đến đại náo thiên cung, sau đó thông qua việc này mà kết duyên với Ngộ Không bằng cách bắt nhốt dưới núi Ngũ Hành Sơn 500 năm.

Có lẽ nhiều người cảm thấy đoạn kết duyên giữa Phật Tổ và Ngộ Không thông qua việc đại náo Thiên Cung không thuyết phục. Nhưng có một điều mà các bạn có thể chưa biết, đó là Thần Phật không như con người, khi làm việc gì cũng có rất nhiều an bài của mình trong đó, khi làm một việc không chỉ đạt được một kết quả mà là đồng thời hoàn thành được rất nhiều việc ở khía cạnh khác nhau.

Tôn Ngộ Không bị đè dưới núi Ngũ Hành Sơn 500 năm để trừ bỏ ma tính của mình. (Ảnh: Internet)
Sau đó được an bài đi theo phò tá Đường Tăng. (Ảnh: Internet)

Mười vạn thiên binh không bắt được Ngộ Không có lẽ là do kiếp nạn của Thiên cung, hoặc là nạn của chúng Thần. Phật tổ an bài Tôn Ngộ Không đến đại náo Thiên Cung chính là để các thiên thần hoàn trả nợ này, ngoài ra thông qua việc đó để đến thu phục (kết duyên) với Tôn Ngộ Không. Sau đó bắt Ngộ Không hoàn trả nợ nghiệp và trừ bỏ ma tính bằng cách đè dưới núi Ngũ Hành Sơn 500 năm. Lại nữa khi Tôn Ngộ Không hết nợ nghiệp này thì cũng chính là lúc Đường Tăng được sinh ra, Tôn Ngộ Không sẽ theo bảo hộ Đường Tam Tạng, trong quá trình thỉnh kỉnh sẽ trừ yêu diệt quái, gặp phải xung đột về tâm tính thì hướng nội tìm, buông bỏ hết nhân tâm từ đó đắc được chính quả.

Lý giải Tây Du Ký từ góc độ tu luyện kỳ 3 xin khép lại tại đây. Mời các bạn đón đọc kỳ tiếp theo vào tuần sau…

Thanh Phong

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...
Thể Loại: Giới sao

Các Bài Viết Liên Quan