Là huyền thoại ở Racing, người hùng ở Inter, là cái tên gieo rắc nỗi sợ hãi cho các hậu vệ, Diego Milito cuối cùng cũng nói lời giã từ sân cỏ cùng với thứ di sản xứng đáng được đối xử một cách công bằng hơn.

Hai danh hiệu vô địch Argentina, một cú ăn ba ở nước Ý, nhà vô địch châu Âu, vô địch thế giới cấp độ câu lạc bộ, chơi bóng gần 600 trận, ghi 254 bàn… Thật khó mà bao quát sự nghiệp của “Hoàng tử Milito” chỉ trong một vài lời ngắn ngủi. Nhưng thật lạ, anh chưa bao giờ nhận được sự thừa nhận công bằng từ giới chuyên môn, người hâm mộ, thậm chí là từ chính đội bóng mà anh khoác áo.

Milito là một trong những tiền đạo xuất sắc nhất trong thế hệ mình, đó là điều không còn phải bàn cãi. Nhưng trong trường hợp của El Principe, truyền thông luôn không làm đúng nghĩa vụ của mình. Cũng có thể bởi Milito hơi hiền hậu và mẫu mực trong cuộc sống cá nhân. Ngoài chơi bóng, anh chẳng có scandal nào đáng để lên mặt báo cả. Mà Milito cũng chẳng cần được ai đánh bóng tên tuổi. Nhiệm vụ duy nhất của anh là ra sân, ghi bàn và mang về nhà những chiếc cúp. Thật đơn giản!

Mùa giải thứ 17 trong sự nghiệp quần đùi áo số của Milito kết thúc ở chính nơi nó bắt đầu, trước cảnh hỗn loạn của đám đông cổ động viên Racing Club vốn luôn không thể kiềm chế được cảm xúc. Năm 2014, Milito trở lại đội bóng khởi nghiệp của mình để cùng các đồng đội ở Racing Club kề vai sát cánh trong cuộc chiến trụ hạng.

c687fb38-4d2b-4eec-9baf-5b5faf9bfa63

Chỉ sáu tháng sau, cũng chính là Milito giương cao chiếc cúp trong lễ ăn mừng trước tượng đài Obelisk tại trung tâm Buenos Aires. Đó là danh hiệu đầu tiên của Racing Club sau suốt 13 năm ròng rã. Với riêng Milito, đó là lần thứ hai anh lên ngôi vô địch ở quê nhà Argentina.

Tuy là một trong những đội bóng giàu truyền thống nhất Argentina với lịch sử hào hùng và lượng cổ động viên hùng hậu, Racing Club mới chỉ vô địch đúng 2 lần trong vòng nửa thế kỷ qua. Milito chính là chứng nhân cho hai danh hiệu ấy vào các năm 2001 và 2014. Anh đại diện cho truyền thống của đội bóng, là biểu tượng của lòng thủy chung và là người hùng trên sân cỏ.

Người hâm mộ Inter cũng đã nếm trải đủ cảm giác đợi chờ danh hiệu Champions League ròng rã suốt 45 năm cho đến khi Milito đến và giúp họ giải tỏa cơn khát bằng một cú đúp vào lưới Bayern ở trận chung kết năm 2009/10. Mùa ấy, dù giành cú ăn ba trong màu áo Inter, ghi 30 bàn trên mọi mặt trận, Milito vẫn không thể lọt vào nổi danh sách 23 cái tên đề cử Quả bóng vàng. Lý do thực sự là gì?

diego-milito-inter

Milito là mẫu tài năng nở muộn. Anh dễ dàng bị rơi vào quên lãng ở cái tuổi mà các cầu thủ lẽ ra đang ở độ sung mãn nhất. Milito chỉ ghi đúng một bàn sau 27 trận cho Racing Club sau khi ra mắt đội hình chính vào năm 1999, năm thảm họa của đội bóng. Khi ấy, Racing Club phá sản và buộc phải tái cơ cấu các khoản nợ.

Đội bóng nghèo đến nỗi, thay vì trang bị đồng hồ, họ dùng một con gà trống làm thay nhiệm vụ báo thức cho các cầu thủ trẻ dậy tập luyện buổi sáng. Một ngày nọ, lũ trẻ ngủ quên đến tận buổi trưa chỉ vì chú gà trống đã bị giết thịt. Lý do là tủ dự trữ đồ ăn của đội bóng đã hoàn toàn trống rỗng.

Các cầu thủ trẻ của Racing Club thường xuyên phải tắm nước lạnh. Họ từng buộc phải đến tận Chile chơi một trận giao hữu để kiếm tiền mua máy nước nóng về. Milito và các đồng đội gần như chơi bóng không lương. Nhưng bất chấp những khó khăn ấy, Milito vẫn dẫn dắt đội U21 Racing Club giành danh hiệu vô địch giải trẻ đầu tiên vào cùng năm anh được đôn lên đội 1.

Khi Racing Club giành chức danh hiệu Apertura năm 2001, Milito mới chỉ 22 tuổi, là một cầu thủ hữu ích, dùng để quay vòng đội hình hơn là chân sút chủ lực. Hai năm sau, Milito lần đầu xuất ngoại, khoác áo Genoa ở tuổi 24, tuổi chín muồi của một cầu thủ. Anh ghi 33 bàn sau 59 trận ở đây nhưng đội bóng bị đánh tụt xuống Serie C1 vì cáo buộc gian lận, dàn xếp tỷ số.

diego-milito2

Năm 2006, Milito chuyển đến Zaragoza. Trên đất Tây Ban Nha, anh tỏa sáng, ghi tới 53 bàn chỉ sau 3 mùa giải. Đặc biệt, anh từng nã vào lưới Real 4 bàn ở Cúp nhà Vua. Sau cú poker thần thánh ấy, cả thế giới đã biết tên Milito. Bất chấp những chấn thương dai dẳng, Milito vẫn ghi được trung bình trên 20 bàn mỗi mùa trong suốt 5 mùa giải ở cả Serie A và La Liga.

Milito, rõ ràng, là một mẫu tiền đạo đặc biệt. Anh có thể không phải là người nhanh nhất, cũng không sở hữu kỹ thuật thượng thừa nhưng được trời phú cho một trong những thứ tài sản quý giá nhất trong bóng đá hiện đại: Khả năng chọn vị trí, đúng thời gian và đúng địa điểm. Milito cũng sở hữu kỹ năng dứt điểm siêu việt của những tiền đạo hàng đầu chỉ đếm trên đầu ngón tay. Có vẻ như chỉ có Robert Lewandowski hay Luis Suarez ở thời điểm hiện tại mới có thể sánh với Milito thời đỉnh cao về khả năng chớp thời cơ ghi bàn trong vòng cấm.

“Milito là một chân sút rất cơ bản”, người đồng hương, đồng đội cũ ở Inter, Javier Zanetti đánh giá về anh như vậy. Esteban Cambiasso cũng nói về người đồng đội cũ như sau: “Anh ấy làm tốt mọi thứ cứ như thể đã ở đó [Inter] nhiều năm vậy. Không ai nghĩ đó là mùa giải đầu tiên của Diego [Milito] ở đội bóng”. Ngay cả Zlatan Ibrahimovic cũng cho rằng Milito có một “bản năng đáng sợ trước khung thành”.

Ở tuổi 36, Milito đặt dấu chấm hết cho sự nghiệp chuyên nghiệp của mình theo cách không thể tuyệt vời hơn. Anh ghi bàn trong chiến thắng 2-0 trước Temperley. Ở tuổi 36, với những chấn thương đầu gối dai dẳng, anh vẫn là một trong những chân sút nguy hiểm ở giải vô địch Argentina. Lúc này, đòi lại công lý và sự thừa nhận cho Milito có vẻ là đã quá muộn. Nhưng ở bất kỳ đâu, Racing Club, Genoa, Zaragoza hay Inter, người ta đều gọi anh là huyền thoại. Tiền đạo người Argentina không phải là tài sản của riêng một đội bóng nào. Anh thuộc về tất cả, thuộc về bất kỳ sân cỏ nào in dấu chân anh.

Hữu Bằng

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan