Tinh thần cộng đồng trở nên mạnh mẽ sau khi vụ bắt giữ con tin ở Sydney kết thúc.

SYDNEY – Đó là 17 giờ đồng hồ tồi tệ ở trung tâm thành phố Sydney vào ngày 15/12 – một tay súng rối loạn tâm thần, 17 con tin, hàng trăm cảnh sát vũ trang hạng nặng và cuối cùng sự là sự mất mát đau thương của ba sinh mạng.

Mặc những giờ phút kinh khủng đó, cộng đồng Australia đã xích lại gần nhau và chiến đấu, không phải bằng sự căm ghét hay bao lực mà bằng sức mạnh lặng thầm của lòng trắc ẩn.

“Đó là đặc tính Úc thuần túy”, Giáo sư Margaret Alston, khoa Công tác Xã hội, Đại học Monash nói.

Một chiến dịch giúp bảo vệ những người Hồi giáo trước những phản ứng quá khích đã nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội và biến làn sóng “tước quyền và vi phạm” trở thành một lực lượng tích cực.

Chiến dịch này được thúc đẩy khi một người dân Sydney là Tessa Kum đã gửi lời nhắn “đi cùng bạn”, trên Twitter đề nghị đi cùng với bất kỳ ai đang mặc các trang phục tôn giáo và lo lắng cho sự an toàn của họ trên các phương tiện giao thông công cộng. Dòng tweet đó đã lan truyền nhanh chóng, nhiều người đã bắt đầu đăng địa điểm và ảnh để đưa ra đề nghị tương tự.

“Điều này đã làm thay đổi lời lẽ và câu chuyện được bàn luận nhanh chóng từ một cảm giác phẫn nộ và vô cùng bất lực thành ‘đây là một vài điều mà chúng ta thực sự có thể làm’”, Giáo sư Alston nói. “[Mọi người nghĩ rằng]: ‘Tôi có thể chứng tỏ rằng mình là một phần của một xã hội lịch thiệp và biết tôn trọng lẫn nhau và tôi sẽ không để cho những người khác làm ảnh hưởng đến cảm nhận của tôi là một người Australia”.

Giáo sư Alston cũng khen ngợi các cơ quan chính phủ bao gồm cảnh sát, các nhân viên xử lý các tình huống khẩn cấp, dịch vụ cấp cứu, và các cơ quan chính phủ – vì đã xử lý sự việc một cách hiệu quả và bình tĩnh cũng như kịp thời cung cấp thông tin cho cộng đồng.

“Chúng ta có một cơ cấu tổ chức rất mạnh trong những tình huống như thế này và hệ thống này đã can thiệp rất nhanh chóng”, bà nói. “Chúng ta nên tự hào về điều đó.”

Lo ngại đầu tiên về an toàn

Những sự kiện kinh hoàng của ngày 15/12 sẽ không bao giờ bị quên lãng. Một người gốc Iran, một mục sư tự phong đã bước vào cửa tiệm Lindt Chocolate Café ở khu vực Martin Place đông đúc vào khoảng 9 giờ 45 phút sáng, mang theo một khẩu súng và một chiếc túi xanh, tình nghi là có chứa một số thiết bị gây nổ.

Nhân viên và khách hàng của tiệm phải đứng thành vòng tròn và nhiều người bị buộc phải đứng chống tay lên cửa kính, những gương mặt sợ hãi của họ được nhìn thấy một cách rõ ràng từ bên ngoài.

Đằng sau họ là một lá cờ đen, thoạt đầu được cho là một lá cờ của nhóm khủng bố ISIS nhưng sau đó được nhận diện là ngôn từ của Đạo Hồi, được dịch là “Không có Chúa trời nào ngoài Đức Allah và Mohammad là vị sứ giả của Chúa”.

Có thể cảm nhận rõ sự sợ hãi trên toàn Sydney, với những câu hỏi nổi lên – có bao nhiêu tay súng ở đó? Họ có hoạt động một mình không? Họ sẽ tấn công vào nơi nào nữa? Có nơi nào an toàn không?

Trong vòng một tiếng, hàng trăm cảnh sát được vũ trang và các dịch vụ khẩn cấp đã xuất hiện ở khu vực trung tâm. Ngay sau đó, khu vực trung tâm Sydney, vốn rất đông khách mua sắm cho dịp Giáng sinh đã trở nên hoang vắng khi toàn bộ các tòa nhà, và các cửa hàng đều đóng cửa. Giao thông công cộng bị ngừng lại, các con phố bị chặn và không phận phía trên khu vực này bị cấm bay.

Tay súng này, sau đó được xác định là Man Haron Monis, đã ra lệnh cho các con tin gọi cho các hãng truyền thông, quay phim và sử dụng mạng xã hội để đưa ra yêu sách.

Cảnh sát đã hành động nhanh chóng để dập tắt những cố gắng của ông ta trong việc công khai vụ việc.

Điều này đã làm thay đổi lời lẽ và câu chuyện được bàn luận nhanh chóng từ cảm giác phẫn nộ và vô cùng bất lực thành ‘đây là một vài điều mà chúng ta thực sự có thể làm’.

– Giáo sư Margaret Alston

Ý thức được sự an toàn của những con tin, các nhà chức trách đã thận trọng giảm bớt việc sử dụng ngôn từ gây kích động mà chỉ mô tả sự kiện này như là một “sự cố vũ trang”. Cùng lúc đó, họ để các phương tiện truyền thông đưa tin tóm tắt về những gì họ cảm thấy có thể tiết lộ, trong khi thông báo với người dân về những nơi họ có thể đến, các chuyến tàu và xe buýt nào đang hoạt động và các khu vực an toàn ở đâu.

“Đó là những điều quan trọng mà người dân cần biết”, giáo sư Alston cho biết. “Nó cung cấp cho họ một cái khung để tham khảo”.

Bà khen ngợi các nhà chức trách bởi cách giải quyết tình huống bình tĩnh của họ. “Giả sử việc truyền đạt thông tin đến người dân diễn ra một cách liên tục và theo một cách thức mà cho phép người dân hiểu được … thì chính những thông tin ngay tức thời đó mới là điều thực sự quan trọng.”

Nỗi kinh hoàng trong tiệm cà phê

Trong lúc đó, những điều mà các con tin trải qua bên trong tiệm cà phê đã được tiết lộ. Monis là một đối tượng được cảnh sát biết đến do có một chuỗi các hành vi phạm tội mang tính bạo lực. Ông này cũng bị cáo buộc đồng lõa trong vụ sát hại vợ mình, người đã bị đâm một cách dã man và thiêu chết; ông này đã có 40 tiền án về tội tấn công tình dục; và từng gửi các lá thư có nội dung khiêu khích đến gia đình của những người lính đã thiệt mạng ở Afghanistan.

Theo tường trình của những con tin, Monis đã chĩa một khẩu súng bị cưa nòng vào họ và la hét buộc tất cả mọi người trong quán cà phê phải giơ hai tay lên. Ông ta nói với họ rằng có một quả bom trong tòa nhà và chỉ dẫn các con tin liên hệ với giới truyền thông với ba yêu sách, tờ The Guardian đưa tin.

Monis muốn có một cuộc điện đàm được truyền hình trực tiếp với Thủ tướng Tony Abbott để đổi lại cho việc thả tự do cho 5 con tin. Tiếp đó, ông ta muốn chính phủ tuyên bố rằng mình đã thực hiện một hành động khủng bố nhân danh Nhà nước Hồi giáo, và đổi lại ông ta sẽ thả thêm 2 con tin nữa. Sau đó ông ta muốn một lá cờ màu đen của Nhà nước Hồi giáo để thả một con tin cuối cùng.

Không một yêu sách nào của ông này được đáp ứng, và không có ai được trả tự do.

Các con tin kể rằng ông này trở nên ngày càng tuyệt vọng và bắt đầu mất kiểm soát. Khi chiều đến, năm con tin đã trốn thoát thành công.

Khi đêm xuống, đèn trong tiệm cà phê tắt và cơn ác mộng vẫn tiếp tục. Mặc dù vẫn chưa rõ chính xác điều gì đã xảy ra, nhưng vào khoảng 2 giờ sáng, tiếng súng nổ được nghe thấy bên trong tiệm cà phê và cảnh sát ập vào.

Trong tình huống tranh chấp sau đó, 2 con tin đã bị giết hại một cách đầy bi kịch – quản lý tiệm cà phê Lindt Tori Johnson và luật sư người Sydney Katrina Dawson. Các báo cáo chưa được xác mình nói rằng ông Johnson đã chết khi vật lộn để giằng lấy khẩu súng trong tay Monis, và cô Dawson chết khi che đạn cho một người bạn đang mang thai.

Monis cũng bị tiêu diệt.

Cộng đồng xích lại gần nhau

Buổi sáng sau vụ nổ súng, người dân từ khắp các nơi thuộc thành phố Sydney đã đến tưởng niệm hai con tin đã bị thiệt mạng. Martin Place hiện tràn ngập hoa tươi, một đài tưởng niệm tự phát đại diện cho nỗi đau buồn của cộng đồng.

Hoa tươi cũng xuất hiện bên ngoài tiệm cà phê Lindt ở Melbourne và những lời nhắn chia buồn và động viên đã đổ về từ khắp nơi trên thế giới.

Giáo sư Alston nói rằng với nhiều người, bao gồm cả trẻ em đã [bị] xúc động vì sự kiện này, thì đài tưởng niệm đem lại một phương thức hữu hình để mọi người có thể xích lại gần nhau và bày tỏ nỗi thương tiếc của mình. “Những biểu tượng đó có vai trò quan trọng cho việc chữa lành vết thương của mọi người và cho sự gắn kết của cộng đồng nói chung”, bà nói.

Trong lúc sự kiện bi thảm này đã khiến cho cộng đồng cảm thấy dễ bị tổn thương, thì truyền thông xã hội đã trở thành một nơi trung gian để định hướng lại cảm xúc của mọi người, hướng tới những phản ứng cộng đồng giàu lòng trắc ẩn.

“Những người cảm thấy rằng họ có thể là đối tượng bị tấn công sẽ có được sức mạnh to lớn nhờ vào cách thức mà chiến dịch này đã thay đổi câu chuyện được bàn luận”, giáo sư Alston nói.

“Nếu chúng ta có thể tập trung vào một vài mặt tích cực trong cái ngày ảm đạm đó, thì tôi nghĩ quan trọng là chúng ta có được sức mạnh từ chúng.”

Bởi , Epoch Times

Clip hay:



Advertising:

loading...

Bài Liên Quan