Cả nước Pháp đã bị sốc vào ngày 7/1 khi hai tay súng đeo mặt nạ có trang bị súng AK-47, một loại súng săn, và một khẩu súng phóng tên lửa, bắn vào các nhân viên tại tòa soạn báo châm biếm Charlie Hebdo, đồng thời hô to “Allahu Akbar”, mang nghĩa “Thượng đế vĩ đại” theo tiếng Ả Rập. 

Sau đó, người dân trên thế giới bắt đầu sử dụng khẩu hiệu tiếng Pháp “Je suis Charlie” (“Tôi là Charlie”) như một cách bày tỏ tinh thần đoàn kết với các nạn nhân.

Trong lúc mọi người vẫn còn bàng hoàng vì hành động tàn bạo này thì nhiều câu hỏi đang được đặt ra, các chính sách của chính phủ đang được soạn thảo, những cuộc biểu tình được tổ chức, và nhiều người đang nỗ lực để tìm cách để làm sao có thể ngăn chặn một thảm kịch như thế này tái diễn.

Khoảng thời gian 15 năm qua đã mang lại tiếng xấu cho đạo Hồi trong xã hội phương Tây, đặc biệt là khi xém xét dưới ánh sáng của những hành động như thế này vốn được cho là thực hiện nhân danh Thánh Allah.

Tuy vậy việc quy kết đại khái vụ tấn công nói trên cho “Hồi giáo cực đoan” sẽ bỏ sót nhiều động lực tinh vi và mang tính định hướng đã dẫn dắt hai anh em này đến những hành động ghê gớm như vậy – và còn có thể dẫn dắt nhiều người khác nữa.

Amel Boubekeur, tác giả cuốn“Whatever Happened to the Islamists?: Salafis, Heavy Metal Muslims, and the Lure of Consumerist Islam” (Tạm dịch: “Bất kể điều gì xảy ra với các tín đồ Hồi giáo?: Dòng Hồi giáo Suni, những người Hồi giáo ưa bạo lực, và sự quyến rũ của chủ nghĩa tiêu dùng đối với người Hồi giáo”) mô tả một thực tế khác hẳn với giả định của mọi người.

Họ tin mình sẽ là những anh hùng nếu họ thực hiện sứ mệnh này.

— Amel Boubekeur

Cô chỉ ra làm thế nào phần lớn những phần tử cực đoan này sinh ra ở Pháp nhưng không nói được chút nào tiếng Ả Rập. Động cơ chính của họ có thể được mô tả là ái kỷ đúng hơn là thánh chiến. Họ bị tước quyền công dân trong xã hội Pháp và khao khát trở thành các anh hùng.

Trong cuộc tấn công ở Paris gần đây, thậm chí một tay súng đã được gọi là nhà báo. Anh ta muốn càng nhiều người càng tốt biết anh ta là ai và “tại sao” anh ta giết người – điều này thể hiện loại hành vi tự cho mình là trung tâm dễ dẫn đến mức độ loạn trí mà gây án.

Tính tự tôn của tay súng này còn được minh chứng thêm bằng thực tế họ tự chụp ảnh mình đang cầm súng. “Đây là sự phản ánh tiểu văn hóa riêng của họ, môi trường đức tin của họ, họ muốn trở thành anh hùng theo những cách cũ”, cô Boubekeur – hiện là một thành viên tại Học viện Các vấn đề An ninh và Quốc tế Đức, nói.

Không ai trong số những kẻ tấn công được nuôi dưỡng với bất kỳ quan điểm cực đoan nào. Họ đã đi tìm những thứ đó khi không thể lấp đầy sự trống trải bên trong họ, cô Boubekeur cho biết. “Thỉnh thoảng có thể vì bạn gái họ rời bỏ họ rồi họ tham khảo các trang web thánh chiến và kết nối nỗi đau tinh thần của họ với thực trạng đạo đức hiện nay”.

“Họ tin mình sẽ trở thành những anh hùng nếu họ thực hiện sứ mệnh này”, cô Boubekeur nói.

Các trang web thánh chiến và phương tiện truyền thông là một cách để những người này lựa chọn cộng đồng riêng của họ, tìm kiếm những người có cùng quan điểm, điều mà họ thấy khó làm được trong xã hội phương Tây.

“Nhiều người trong số họ cảm thấy họ không có quyền phản đối, họ chỉ có quyền tồn tại. Họ đang cố gắng khám phá ra ‘một đạo Hồi đích thực’”, cô Boubekeur cho hay.

Vào năm 2004, chính phủ Pháp cấm bất kỳ hình thức nào có mang biểu tượng tôn giáo trong các trường công lập. Trên diện rộng, điều này được xem là đặc biệt nhắm vào chiếc khăn trùm đầu của phụ nữ Hồi giáo. Các tín đồ Hồi giáo ở Pháp đã phẫn nộ với luật này vì xem nó như một cuộc tấn công vào sự tự do tín ngưỡng của họ.

“Thường thì họ là những người có mối quan hệ mâu thuẫn với thể chế, họ đang nỗ lực để tìm ra vị trí của mình, và cảm thấy như họ bị đối xử bất công bởi những người không dành thời gian lắng nghe họ”, cô Boubekeur nhận định.

Một số người muốn “xóa sổ” họ như là những kẻ điên – những kẻ ghét tất cả những ai không theo đạo Hồi và người Do Thái. Nhưng cô Boubekeur không nghĩ trường hợp này đơn giản như vậy, rằng điều cốt yếu không phải là vấn đề tôn giáo.

“Họ ghét người Do Thái, nhưng đó là bởi vì họ tin rằng người Do Thái là những người có thế lực nhất trên thế giới này … Đây không phải là một cuộc chiến tranh tôn giáo dựa trên sự hận thù chủng tộc, mà là dựa trên giáo phái của họ và trên sự đau khổ của người Hồi giáo ở nước ngoài. Họ đang cố gắng trở thành những anh hùng. Họ không có ảnh hưởng nào đối với xã hội [và] đây là cách để họ tác động đến xã hội của mình”.

Từ một góc độ tôn giáo đích thực, cô Boubekeur nói, hầu hết tín đồ Hồi giáo ở Pháp không tin rằng xúc phạm là cách để đối phó với sự bất công hay sỉ nhục, chẳng hạn như những bức tranh biếm họa mô tả đấng Mohamed của tờ báo Charlie Hebdo.

“Vẽ tranh biếm họa đấng tiên tri Mohamed là một sự sỉ nhục, nhưng hầu hết các tín đồ Hồi giáo ở Pháp đã quyết định không phản ứng lại, bởi vì nếu có sự bất công, thì tùy thuộc vào Thượng đế sẽ đánh giá con người và phán quyết tình huống, cách hiểu này đã cắm rễ sâu trong đạo Hồi”, cô Boubekeur nói.

Reid Schram, Epoch TimesKremena Krumova, Epoch Times

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan