Quốc vương Abdullah của Ả-rập xê-út, người vừa được thông báo qua đời vào đêm thứ Năm, 22/01, đã được Tổng thống Barack Obama, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và các nhà lãnh đạo phương Tây khác ca ngợi như một nhà cải cách và là người tích cực ủng hộ cho sự bình ổn ở Trung Đông.

Chính quyền Ả-rập Sê-út vốn là một đồng minh lâu đời của Mỹ trong khu vực Trung Đông. Cả cựu Tổng thống George W. Bush và Tổng thống Obama đều có mối quan hệ bền chặt và thân thiết với các thành viên của gia đình Hoàng gia Ả-rập xê-út.

Vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi ông Obama và ông Kerry đã không thực sự đề cập đến tình hình nhân quyền và tự do báo chí ở Ả-rập xê-út, vốn được nhiều tổ chức khác nhau bao gồm cả Tổ chức Ân xá Quốc tế và Theo dõi Nhân quyền, mô tả là tệ hại.

Nhưng ông được ca ngợi như một lực lượng [giữ] ổn định trong khu vực, và được cho là có công trong việc hầu như đã triệt tận gốc chủ nghĩa khủng bố bên trong nước này đồng thời đưa ra những cải cách về quyền của phụ nữ.

“Vua Abdullah trên thực tế là người cai trị Vương quốc từ khi Vua Fahd bị đột quỵ nặng vào năm 1995; ông trở thành quốc vương một thập kỷ sau đó khi Vua Fahd qua đời. Là một nhà cải cách tiến bộ theo tiêu chuẩn Ả-rập xê-út, ông Abdullah đã mang lại cho vương quốc 20 năm ổn định”, Viện Brookings – tổ chức chuyên về chính sách đối ngoại, nhận định.

Trong suốt các cuộc biểu tình Mùa xuân Ả-rập năm 2011, các phe Hồi giáo cực đoan đã nổi lên – cụ thể là ở Syria. Nhà bình luận Trung Đông Adel Darwish nói với BBC rằng, vị vua này “đã có công trong việc thiết lập một liên minh giữa Ai Cập, Kuwait và UAE” trong thời kỳ bất ổn đó.

“Khi có một số rối loạn nhỏ ở Ả-rập xê-út, ông đã cố gắng kiểm soát được tình hình bằng cách mở cửa. Nếu bạn nhìn xem những tờ báo ở nước này tranh luận các vấn đề như thế nào trong 2-3 năm qua – không ai có thể mơ về điều đó 5 năm trước đây. Đó đúng là một lối thoát và điều đó có nghĩa là Ả-rập xê-út đã tránh được điều được gọi là Mùa xuân Ả-rập này”, ông Adel cho biết.

Tuy nhiên, Phó Giáo sư sử học Toby Jones C. tại Đại học Rutgers lại không công nhận điều này.

“Thành tích của ông Abdullah không phải là tích cực và màu hồng lắm như nhiều người đang hồi tưởng lại trong buổi sáng ngày hôm nay đâu“, ông nói trong một cuộc phỏng vấn với Democracy Now.

“Ông chính thức lên nắm quyền năm 2005, được ca ngợi như một nhà cải cách tiềm năng, một người sẽ hiện đại hóa và dẫn dắt vương quốc tiến lên phía trước. Nhưng hóa ra ông đã hầu như thất bại trong từng biện pháp một. Ông đã thụt lùi về phương diện kích động chủ nghĩa bè phái ở trong nước và ủng hộ những lực lượng cực đoan ở nước ngoài”, ông Jones nói thêm.

“Ông không phải là một nhà độc tài nhân từ. Ông là một nhà độc tài đúng nghĩa”

– Phó Giáo sư sử học Toby Jones C

Khi còn là Hoàng Thái tử, quốc vương Abdullah tiêu diệt và gạt bỏ bất kỳ ai dám thách thức chính quyền Ả-rập Sê-út. Và ông đã cai trị một cách tàn bạo như bất kỳ người tiền nhiệm nào. Ông không phải là một nhà độc tài nhân từ. Ông là một nhà độc tài đúng nghĩa”, ông Jones nói.

Jack Phillips, Epoch Times

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan