Bức thư ngỏ do một người tị nạn Syria đăng trên Facebook đã thu hút được rất nhiều sự chú ý bởi lời ca ngợi người dân Anh đã chào đón anh đến đất nước của họ.

Anh Ahmad al-Rashid, người lấy tên là Jack AR trên mạng xã hội Facebook, đã đăng một bức ảnh về phòng ngủ mới của mình với lời cảm ơn người dân nước Anh.

“Khi tôi chuyển đến ngôi nhà này và được gia đình chủ nhà chỉ cho tôi xem căn phòng của mình, tôi đã sững sờ và hết sức ngạc nhiên bởi thái độ và cách họ đối xử với tôi”, anh nói.

“Tôi không có lời nào để diễn tả lòng hiếu khách và sự quan tâm của họ nhằm giúp tôi thoải mái. Đây là một sự an ủi to lớn, đã xoa dịu những nỗi sợ và lo lắng trong tôi”.

Anh Ahmad al-Rashid (Ảnh: Facebook)

Rashid nói rằng anh đang làm việc cho UNICEF ở Iraq và Syria để giúp người tị nạn trước khi bị buộc phải chạy trốn khỏi nhà mình ở Aleppo vào đầu năm nay.

Anh kể với tờ Independent rằng cuộc hành trình 8 tuần đã đưa anh qua phía bắc Syria, Thổ Nhĩ Kỳ và Hy Lạp. Rồi anh bị đưa lên một chiếc xe tải đi sai đường, hướng về phía bắc Châu Âu.

“Những kẻ buôn lậu cho tôi vào bên trong một cái xe bồn chứa toàn bột mì trong bảy tiếng đồng hồ. Nó thật là kinh khủng. Không ai đón tiếp, cũng không có ánh sáng ở trong đó, tôi gần như ngạt thở”, anh nói. Sau đó anh đã lên thùng sau của một chiếc xe tải, đến được Vương quốc Anh và được cấp quy chế tị nạn. Anh Rashid lên kế hoạch kiếm một bằng thạc sĩ và muốn trở về Syria sau này để “đóng góp cho công cuộc kiến thiết đất nước.”

Toàn văn bức thư của anh Rashid ở dưới đây.

“Đây là chỗ ở mới của tôi tại nước Anh, và tôi phải nói với bạn rằng nó đã làm tôi hoàn toàn kinh ngạc. Tôi đã nghe và đọc rất nhiều về việc người dân Anh không chào đón người nhập cư và tị nạn, muốn đóng cửa biên giới và thậm chí ném bom các con tàu chở người nhập cư như thế nào. Nhưng trải nghiệm bản thân đã cho tôi thấy rằng số người quan tâm và muốn giúp đỡ vượt xa số người không muốn. Tôi đã nhận được sự tử tế từ rất nhiều người xa lạ.

“Tôi bị buộc phải rời khỏi nhà mình ở Syria do cuộc chiến tồi tệ ở đất nước tôi. Tất nhiên, dù đi bất cứ đâu, tôi cũng sẽ không bao giờ cảm thấy hạnh phúc hoặc thoải mái hơn khi ở nhà mình tại Syria. Tôi có cội nguồn ở đó, tôi đã lớn lên ở đó, tôi có tất cả bạn bè và những người thân yêu ở đó (những người đang tiếp tục vật lộn để sống sót và những người đã mất đi mạng sống trong cuộc chiến khủng khiếp này), tôi có tất cả ký ức ở đó, những giấc mơ lúc còn bé và khát vọng.

“Nhiều người hiểu được điều này, đặc biệt là những người tị nạn, người nhập cư và di cư – những người đã bị buộc phải rời khỏi nhà mình và cũng cảm thấy và nhận ra nỗi đau đó như tôi.

“Ngày hôm qua, khi chuyển đến ngôi nhà này, tôi được gia đình chủ nhà cho xem căn phòng của mình, tôi đã sững sờ và rất kinh ngạc bởi thái độ và cách mà họ đối xử với tôi. Tôi không có lời nào để diễn tả lòng hiếu khách và sự quan tâm của họ nhằm giúp tôi thoải mái. Đây là một sự an ủi to lớn, đã xoa dịu những nỗi sợ và lo lắng trong tôi.

“Tôi chân thành cảm ơn tất cả mọi người, những người đã làm cho điều này có thể xảy ra. Bạn không thể tưởng tượng được rằng có bao nhiêu người đang cho đi thời gian, công sức và tiền bạc của mình để giúp đỡ những người như tôi. Tôi cảm ơn tất cả các nhóm ủng hộ/ đoàn kết người nhập cư vùng Calais, các nhà tổ chức và những người ủng hộ tận tâm của họ ở Vương quốc Anh và những nơi khác. Tôi cảm ơn chương trình “Chỗ ở cho Người tị nạn” và những người hỗ trợ công việc này. Tôi cảm ơn tất cả những ai đã giúp truyền đi câu chuyện này và cho tôi thấy người dân ở đây thật sự quan tâm”.  

, Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh
Nhóm biên dịch ĐKN

Clip hay:



Advertising:

loading...

Bài Liên Quan