Khi theo dõi bản tin nói trên về việc các chiến binh Nhà nước Hồi giáo phá huỷ nhiều hiện vật vô giá tại một bảo tàng ở thành phố Mosul, miền bắc Iraq, tôi không thể không có cảm giác đã nhìn thấy loại phá hoại này trước đây, chỉ là khác biệt về nơi chốn và thời gian xảy ra.

Trước khi bạn tiếp tục, vui lòng xem qua đoạn video trên đây. Đôi lúc sự so sánh vẫn thường xuất hiện và tôi thường cố tránh né chúng khi đưa ra một quan điểm; thế nhưng trong trường hợp này, tôi lại cảm thấy việc làm này là phù hợp.

Vì vậy, hãy coi như bạn đã xem qua đoạn video trong bài và đã hiểu tại sao các tín đồ Nhà nước Hồi giáo (còn được gọi là ISIS) phá huỷ hiện vật, trong số đó có cả những bức tượng hàng ngàn năm tuổi.

Cảnh quay ISIS phá huỷ hiện vật khiến tôi nhớ đến sự kiện cách đây 50 năm, một loạt các tín đồ cũng làm điều tương tự tại Trung Quốc trong cái gọi là ‘Cách mạng Văn hoá’ theo lệnh của Mao Trạch Đông, một trong những kẻ giết người hàng loạt đáng sợ nhất mà lịch sử đã chứng kiến.

Theo lệnh của Chủ tịch Mao, vào năm 1966, đội quân Hồng vệ binh trẻ và cuồng tín đã bắt đầu phá huỷ nhiều hiện vật và các tác phẩm điêu khắc tôn giáo trên quy mô rộng lớn.

“Cuộc tàn sát được thực hiện tới cấp độ mà hầu hết mọi di sản văn hóa của Trung Quốc và Tây Tạng đều bị phá huỷ.”

Lấy ví dụ cụ thể, một nhóm Hồng vệ binh là sinh viên tại Đại học Sư phạm Bắc Kinh đã phá huỷ hơn 6.000 hiện vật và cuộn tài liệu tại đền thờ Khổng Tử (Khổng Miếu) hơn 2.000 năm tuổi ở Sơn Đông, vốn cũng bị họ đập phá.

cultural-revoltion-600x4501
Hồng vệ binh phá huỷ hiện vật tại Đền Khổng Tử ở Sơn Đông.
Một bức tượng Phật bị tấn công trong cuộc Cách mạng Văn hoá.
Một bức tượng Phật bị tấn công trong cuộc Cách mạng Văn hoá.
Những bức tượng Chúa bị đập phá trong cuộc Cách mạng Văn hoá.
Những bức tượng Chúa bị đập phá trong cuộc Cách mạng Văn hoá.

Đội quân Hồng vệ binh của Mao không chỉ tàn phá những địa điểm văn hóa và tín ngưỡng quan trọng ở cả Trung Quốc và Tây Tạng, mà còn khủng bố phần đông dân số và gây nên nhiều hỗn loạn, dẫn đến cái chết của khoảng 1,5 triệu người.

“Chiến dịch 10 năm đã phá hủy hoàn toàn nhiều gia đình, những kho tàng văn hóa không thể thay thế được, và những truyền thống đã có từ nhiều thế kỷ. Chỉ riêng trong tháng 8/1966, khoảng 100 giáo viên đã bị giết hại bởi chính học sinh, sinh viên của họ ở khu vực phía Tây của Bắc Kinh,” – trích dẫn từ bài viết của nhà làm phim tài liệu Andreas Lorenz trên trang Spiegel.de

Các lực lượng cực đoan được Mao sử dụng là vô cùng khủng khiếp; ông cũng sử dụng họ để nhắm vào “cái được gọi là các phần tử xấu”, bao gồm tầng lớp trí thức và những người bị cho là “kẻ thù giai cấp”.

Nhà nước Hồi giáo sử dụng khủng bố để biến xã hội thành một triều đại Khalip (“Caliphate” –  thể chế Hồi giáo do một lãnh tụ tôn giáo tối cao lãnh đạo), cũng giống như Mao từng làm để tạo nên một nhà nước cộng sản. Nhà nước Hồi giáo thảm sát những người dân vô tội, cũng giống như các tín đồ của Mao khi tàn sát người dân trên quy mô rộng lớn khắp Trung Quốc và Tây Tạng.

Một cảnh hành quyết trong thời Cách mạng Văn hóa ở Cáp Nhĩ Tân, Trung Quốc, vào ngày 5/4/1968.
Một cảnh hành quyết trong thời Cách mạng Văn hóa ở Cáp Nhĩ Tân, Trung Quốc, vào ngày 5/4/1968.

Việc giết chóc không chỉ xảy ra trong suốt thời Cách mạng Văn hóa, mà còn diễn ra trầm trọng hơn ở các chiếc dịch trước đó – được gọi là “các cuộc cải cách” – trong những năm 1950 và trong Nạn đói lớn đầu những năm 1960.

Giống như những thời kỳ ấy, Cách mạng Văn hóa là một thời điểm phá hủy tinh thần đối với những người bên trong Trung Quốc; đáng buồn là bạo lực cuồng tín và việc giết chóc bừa bãi tương tự như vậy lại đang diễn ra ở Trung Đông ngày nay.

Để tìm hiểu thêm về Cách mạng Văn hóa, xin hãy bắt đầu bằng đoạn phim ngắn dưới đây.

Những quan điểm được trình bày trong bài viết là ý kiến của riêng tác giả và không nhất định phản ánh những quan điểm của Thời báo Đại Kỷ Nguyên. 

James Burke, The Vision Times

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan