Gương có thể phản chiếu diện mạo của chúng ta. Tấm gương càng sáng thì càng thể hiện chân thực khuôn mặt của một người.

‘Người đẹp’ không sợ khi đứng trước gương, bởi gương có thể giúp họ tìm ra những khuyết điểm của mình, khắc phục nó, và rồi ngày càng đẹp hơn lên.

‘Người xấu’ thường sợ phải soi gương. Họ không muốn chấp nhận sự thật khó coi trước mắt, thậm chí còn giận dữ phá vỡ chiếc gương, từ đó phá mất cơ hội làm đẹp cho bản thân.

Vẻ đẹp chân chính là một tâm hồn trong sáng, một trái tim nhân hậu, và một lòng vị tha, bao dung trước mọi người; Trong khi cái xấu chính là tính ích kỷ, hẹp hòi, tham lam, giận dữ được biểu hiện ra bên ngoài.

Chân lý đâu chỉ như một mặt của tấm gương. Người xấu dẫu cố gắng thế nào cũng không bôi bẩn chân lý được, nhưng chân lý lại có thể tiêu diệt hết thảy những thứ dơ bẩn.

Đứng trước chân lý, không sợ một người xấu xí đến đâu, chỉ sợ người đó không dám nhìn thẳng vào thiếu sót của mình. Vậy thái độ đối với chân lý đâu phải quyết định ở chỗ bản thân xấu hay đẹp?

Bài viết được tuyển chọn từ Tự Minh Tâm Network.

Hiểu Phàm, Đại Kỷ Nguyên (Trung ngữ)
Biên tập: Hồng Liên

Clip hay:



Advertising:

loading...