Ngày 13/11 vừa qua, một đợt xả súng làm chấn động Paris tại sáu địa điểm khác nhau xếp thành một đường thẳng như nhát cắt kinh đô Ánh sáng ra làm hai – một đòn chí mạng từ Đế Quốc Hồi Giáo ISIS. Hệ quả thương vong gần 500 người.

1. Pháp trước vấn đề bác ái và tôn nghiêm

Xứ sở vốn đang bị chia rẽ sâu sắc về mặt chính trị và kinh tế giữa sự đấu đá liên tục giữa hai phe tả hữu về rất nhiều vấn đề hiện nay của nước Pháp và Liên Âu, bây giờ bỗng nhiên bừng tỉnh, những chuyện khác về an sinh, kinh tế tự nhiên lui vào thinh lặng, thanh niên Pháp nhập ngũ – vẫn chưa đủ, Pháp còn mộ lính từ bên ngoài, bước vào một cuộc chiến tranh toàn diện quy mô trong lịch sử hiện đại, khi các quốc gia khác trong khối Liên Âu vẫn còn lúng túng. Dẫu sao, cũng đừng quên đây là xứ sở của Napoleon Bonaparte, và Charles de Gaulle.

Bất ngờ là khi Paris hoa lệ vẫn còn khét lẹt mùi thuốc súng và khói bụi từ những vụ đánh bom liều chết, Tổng Thống Hollande chỉ 5 ngày sau vụ tấn công vẫn cam kết cứu xét thêm 18,000 người tỵ nạn Âu châu trong 2 năm. Một cử chỉ của lòng bác ái trước sự hậm hực của phe cánh hữu đang khuếch trương thanh thế dưới lá cờ Mặt Trận Quốc Gia của Marine Le Pen. Bác ái tới đâu thì cũng cần có sự tôn nghiêm! Mà đây là vấn đề sống còn của nước Pháp, cũng là vấn đề của cả Liên Âu.

Bà đầm thép Marine Le Pen đòi thiết chặt an ninh, ngăn chặn dòng nhập cư. Nói như trên đài CBC, Le Pen chỉ muốn tống cổ đám nạn dân và đóng cửa nước Pháp, vì mối nguy hiểm rất thực tại là ISIS có thể giả hộ chiếu Syria trà trộn vào nước Pháp. Marine nhắc nhở cả xứ về con ngựa thành Troy và sự sụp đổ của Liên Âu. Hollande lúng túng, trong khi phóng viên Limousine của tờ CBC thì ngây người: “Nhưng mà đưa họ đi đâu bây giờ? Chúng ta vừa dội bom vùng đất của họ đấy!” Hàm ý rằng tương lai sẽ không chắc có tiếp tục dội bom hay không, chưa kể còn nhiều lữ đoàn chiến đấu của quân đội Pháp sẵn sàng đổ bộ.

Cảnh sát Phápchặn một chốt giao thông sau cuộc khủng bố tại Paris. (Ảnh: Youtube)
Cảnh sát Phápchặn một chốt giao thông sau cuộc khủng bố tại Paris. (Ảnh: Youtube)

2. Bài học từ Hoa Kỳ

Xin quý độc giả lật lại sách lịch sử của thời hiện đại, cách đây 14 năm, để xem một nền Cộng hòa khác, ở bên kia bờ Đại Tây Dương, khi gặp chuyện tương tự đã phản ứng như thế nào, và hệ quả lâu dài của chuyện này. Đúng vậy, ôn chuyện cũ, để biết chuyện thời nay.

Hoa Kỳ thực ra là một ốc đảo khổng lồ cực kỳ giàu có về tài nguyên. Địa dư hai mặt Đông Tây với đường bờ biển hàng ngàn cây số, phóng tầm mắt về phía tây là khối Đông Á với Trung Hoa, Nhật Bản và Đại Hàn; phía đông là lục địa già Âu châu. Nam Bắc là hai lân bang “yếu xìu” Canada và Mexico. Trong 250 năm, nền cộng hòa được dựng nên bởi những luật sư kết hợp tinh hoa của triết học Âu châu từ thời Plato, mà dựng lên một cường quốc kinh tế và quân sự. Thành công của Hoa Kỳ trong chừng ấy năm tạo ra cảm hứng cho rất nhiều dân tộc trên thế giới. Chính vì sức mạnh quân sự, nên xứ này có thể dễ dàng can thiệp chuyện thiên hạ. Trong ngần ấy năm, điều này tạo ra nhiều cảm hứng cho rất nhiều dân tộc khác trên thế giới.

Điều này gợi nhớ đến một chi tiết trong tác phẩm “Tiếu ngạo giang hồ” của Kim Dung về Đào cốc lục tiên – sáu vị tiên ở trong hang cây Đào. Các vị tiên này dung mạo cổ quái và tính tình khù khờ, đầu óc ngây thơ như trẻ con, lại hay cãi, lý luận thì thoạt tiên nghe rất lý trí, nhưng tranh cãi tới lui thì lại thành ra hồ đồ chẳng ăn nhập vào đâu. Hoa Kỳ thật ra cũng giống như Đào cốc lục tiên. Quốc gia này được dựng lên bởi các luật sư, và thành ra luôn luôn có sự xung đột bài xích lẫn nhau trên một ốc đảo rộng bát ngát gần chục triệu cây số vuông này. Nếu như Đào cốc lục tiên có võ công cao cường, hạ thủ thần tốc thì Hoa Kỳ cũng có lực lượng quân sự hùng hậu, vũ khí tối tân với công lực oanh tạc thuộc hàng “khủng”. Có lần Đào cốc lục tiên truyền công cho vị thiếu hiệp Lệnh Hồ Xung, nhưng 6 luồng chân khí lại đánh lẫn nhau khiến vị thiếu hiệp suýt mất mạng. Ba đầu sáu tay thật đấy, nhưng mà là đánh lẫn nhau. Nếu không, họ đã độc bá võ lâm cũng giống như Hoa Kỳ vậy.

Chính là khi Đào Cốc gặp nạn, hay nói đúng hơn, chính là biến cố 9/11 khi quân khủng bố đâm máy bay vào tòa tháp đôi ở Hoa Kỳ. Hai tòa tháp cao 110 tầng của nước Mỹ từ từ đổ sập sau đó 41 phút. Trong chừng ấy thời gian, nam phụ lão ấu xứ cờ hoa bàng hoàng nhìn qua cơn khói bụi, mà thấy thân người rơi rụng từ trên những tầng cao nhất. Thanh niên trong cơn say của thế giới phù hoa tỉnh mộng, nhớ ra bài học từ thuở lập quốc: Hòa bình của quốc gia, là khi người trẻ còn biết chiến đấu!

Khủng bố ngày 11/9/2001 (Ảnh: Internet)
Khủng bố ngày 11/9/2001 (Ảnh: Internet)
Tổng thống Mỹ khi đó George W. Bush được báo tin về vụ tấn công khủng bố khi ông đang tham dự sự kiện tại một trường học. (Ảnh: Internet)
Tổng thống Mỹ khi đó George W. Bush được báo tin về vụ tấn công khủng bố khi ông đang tham dự sự kiện tại một trường học. (Ảnh: Internet)

Ngay lập tức, vị tổng thống mới đắc cử, đi lên nhờ đường lối tranh cử ôn hòa, quay ngoắt 180 độ, quyết tâm chiến đấu tới cùng, bảo vệ hòa bình và sự tôn nghiêm của quốc gia. Thanh niên ồ ạt nhập ngũ, chính trị cánh tả đành phải ngậm miệng, tất cả các phe phái đánh nhau trước đó, đồng lòng hỗ trợ cho cuộc chiến. Có một chuyện thú vị, đó là trên một mặt trận khác, mặt trận Pháp Lý. Ở xứ tự do khi quyền riêng tư và tư hữu của người dân là bất khả xâm phạm, muốn nhân danh an ninh quốc gia mà lục soát thư từ, nghe lén điện đài, thâm nhập máy tính, hay theo dõi sinh hoạt là bất khả.

Tức là còn một đấu trường khác, không tiếng súng, ở Thượng Viện, cơ quan Lập Pháp của Hoa Kỳ. Chính quyền Bush muốn thắng lợi trong cuộc chiến này, thì nghĩa là trận đánh ở Thượng Viện mang tính quyết định. Điều thú vị, là vị tư lệnh của cuộc chiến Pháp Lý này là một giáo sư mang dòng máu Việt Nam – Giáo Sư Đinh Đồng Phụng Việt. Ông được mời là trợ lý tư pháp cho Tổng Thống Bush – là kiến trúc sư trưởng của Đạo Luật Người Yêu Nước – Patriot Act. Thông qua Đạo Luật này, Chính Quyền Bush hoàn toàn có thể phát triển công cụ để nghe lén điện thoại, đọc thư cá nhân, sục sạo đời tư cá nhân của công dân Mỹ nhằm truy tìm dấu vết khủng bố.

Cả nước Mỹ trước nguy cơ chiến tranh, dẹp sang một bên tất cả các bất đồng, thanh niên rời trường học nhập ngũ, quân đội đổ bộ sang vùng đất của khủng bố. Trong 8 năm nhiệm kỳ của vị Tổng Thống tới từ Texas, thế giới tự do không hề có một vụ tấn công nào dù nhỏ, và không một đồng minh hay đối tác nào của Mỹ phải hứng chịu khủng bố. Phe khủng bố tức tối tấn công Tây Ban Nha vào năm 2004 trong một vụ đánh bom xe lửa. Nhưng ngay từ đầu, Tây Ban Nha là quốc gia chống đối Hoa Kỳ mạnh mẽ nhất khi bắt đầu cuộc chiến.

Nhưng câu chuyện không đơn giản, đó là sức chịu đựng của người Mỹ có hạn. Sức mạnh của sợi dây xích luôn nằm ở điểm yếu nhất – thanh niên phản chiến. Cuộc chiến này tiêu tốn của người Mỹ rất nhiều, tính tới 2011 đã có hơn 1.283 tỉ USD (theo báo cáo tháng Ba 2011 của Quốc Hội Mỹ). Lứa thanh niên mới ra trường gặp phải áp lực việc làm, đời sống, ngay lập tức tạo nên áp lực chính trị đòi hỏi chính quyền phải rút quân về. Vì nhiều lý do, thứ nhất là sự tham gia của truyền thông làm cho hình ảnh cuộc chiến tới được từng hộ gia đình ở Mỹ – để người già, phụ nữ, trẻ em và những thanh niên yếu bóng vía chứng kiến sự khốc liệt của chiến tranh mỗi ngày. Vì vậy mà gia tăng áp lực rút quân, giảm ngân sách và trói tay lính ở chiến trường. Thứ hai, ngân sách được cắt giảm lại có thể chuyển sang đầu tư công, tạo việc làm, giảm lãi xuất, cho vay, … thành ra thanh niên mới có việc, hoặc vay để đi học. Năm cuối cùng của nhiệm kỳ sau phe thiên tả nhịn hết nổi mà đổ vấy hết tất cả tội lỗi lên Tổng Thống Bush.

Bắt được gió chính trị, những cá nhân không hề có thành tích gì từ cả hai cánh tả hữu cũng lật đật bước ra tranh cử, thế giới nhìn thấy một ứng cử viên phản chiến sáng giá là Barrack Obama, với tài hùng biện bậc thầy, cùng với những hứa hẹn rút quân và cải tạo nước Mỹ – rút về trỗi dậy trong hòa bình. Sau 8 năm ròng rã với những bài diễn văn về “hy vọng”, ông cho thấy sự vô vọng trong việc cải tạo nước Mỹ theo hướng thiên tả, mà chưa kể đồng minh và quân lính Mỹ đã tuyệt vọng khi việc rút quân khỏi Trung Đông lại tạo ra một thế lực khủng bố mới, còn nguy hiểm hơn cả Al Qaeda của Osama Bin Laden – ISIS.

Tổng thống Obama đặt hoa tại nhà hát Bataclan, Paris (Ảnh: Facebook của Nhà Trắng)
Tổng thống Obama đặt hoa tại nhà hát Bataclan, Paris (Ảnh: Facebook của Nhà Trắng)

Ông liên tiếp tẽn tò khi ngay lập tức coi thường ISIS và đăng đàn cho rằng đây là “Đội banh nghiệp dư”, không đáng quan tâm… Mãi cho tới khi công dân Mỹ bị chặt đầu, lãnh thổ ISIS bành trướng từ Iraq tới tận Syria, và mới gần đây là nã đạn tự do vào một đồng minh thân cận của Hoa Kỳ ở Liên Âu làm 189 người chết, hơn 300 người khác bị thương. Năm 2014 Obama phát biểu về Hòa Bình tại lễ tốt nghiệp của Học Viện Quân Sự West Point – cái nôi tập trung của tinh hoa quân sự Hoa Kỳ, rất nhiều quân lính không buồn đứng chào vị Tổng Tư Lệnh. Đoạn clip sau đó về Obama ở West Point trên youtube nhanh chóng bị gỡ xuống. Trái ngược với năm 2008, khi Tổng Thống Bush, giữa những lời chỉ trích ông hiếu chiến và khát máu, vẫn chiếm trọn được trái tim của những người nguyện hy sinh vì tổ quốc.

Làn gió mới lại đổi, người dân nhận ra “hy vọng” của Obama là hão huyền và tài năng hùng biện với tài thao lược của ông cách nhau trời vực. Cử tri Mỹ bây giờ chuyển sang những ứng viên khác, ngoài Washington, và hiếu chiến hơn. Sự xuất hiện của Trump, Ben Carson, hay sự chuyển hướng diều hâu của Hillary rõ ràng đã cho thấy dân Mỹ đang nhớ lại bài học mới đây 14 năm.

3. Phần kết

Bài viết đã dài, có thể tóm gọn lại bài học của nước Mỹ như sau, theo lời của Otto Van Bismarck – Quốc trưởng đầu tiên của Liên Bang Đức – “Thời bình thì nên đúc súng!” Nghĩa là càng hiểu giá trị của hòa bình, thì lại càng phải hiểu giá trị của quân đội thiện chiến. Sự an nguy của quốc gia trong thời đại thế giới phẳng không phải là mối đe dọa từ lân bang thôi, mà còn là những gì xảy ra cách đó nửa vòng trái đất. Quốc gia muốn có hòa bình thì phải có sự thịnh vượng, nhưng để bảo vệ được thành quả của thịnh vượng, thì cần có sự tôn nghiêm. Tôn nghiêm của một quốc gia là khi người dân được tôn trọng, lãnh thổ vẹn toàn – muốn như vậy, thì lãnh đạo phải sẵn sàng cầm lái con tàu quốc gia chiến đấu khi cần thiết.

Kịch bản có tái lập lại với nước Pháp hay không? Xin nhờ thời gian trả lời.

Hồng Ân

Bài viết thể hiện quan điểm của chính tác giả, không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đại Kỷ Nguyên Thời báo.

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan