Cần một ngày bình yên thong dong dạo phố. Cần một vỉa hè để đậu chiếc xe trong chốc lát trò chuyện với người quen. Cần đặt túi hàng trong lúc mỏi tay. Những ước muốn đơn sơ đó bây giờ mình không còn dám thực hiện, bởi nạn trộm cướp bủa vây, rình rập xung quanh suốt ngày đêm. Mình không hề bi quan hão. Cụ thể là mình đã rất tự tin khi đặt ba lô trên xe mà không chằng buộc. Kết quả là mình bị giật phăng giữa phố đông ban ngày ban mặt. Mình thành con chim trúng tên sợ cành cây cong!…

Một lần đi du lịch Đà Nẵng thấy đời thật thong dong. Sang Thái Lan cũng vậy. Ở Lào càng thấy bình an hơn. Ở những nơi đó, người ta có thể hãnh diện thưa với khách du lịch rằng nếu khách để quên đồ có thể quay lại lấy vẫn còn hoặc báo thông tin người ta sẽ hỗ trợ tìm và hoàn lại. Còn mình ở Sài Gòn, hoàn toàn có thể bị giật phăng thứ mình cầm trên tay hoặc để trên xe mà không chằng buộc kỹ, nói gì đến chuyện để quên đồ nơi công cộng. Điều gì đã xảy ra ở nơi này, nơi kia?

Qua tìm hiểu, được biết ở Thái Lan tất cả con trai trước lúc lập gia đình đều phải đi tu hai năm và đi nghĩa vụ quân sự hai năm. Chính thời gian này họ được đào tạo về đạo và đức, ý thức trách nhiệm đối với đất nước, cộng đồng, người thân và với chính bản thân mình. Ở Việt Nam ta, cũng là một quốc gia Phật giáo, nhưng đạo chưa nhập thế và thấm nhuần bằng. Nhà trường chỉ giáo dục kiến thức mà còn bỏ ngỏ ý thức xây dựng xã hội của công dân. Một số thanh niên nông thôn không có điều kiện được giáo dục tới nơi tới chốn trong khi xung quanh thì đầy rẫy trò chơi bạo lực, sách báo phim ảnh bạo lực, hoặc nội dung xấu.

Nói ví von con người với máy tính, nhiều cá nhân đang có vấn đề về phần mềm. Nếu chúng ta không đào tạo con người đến nơi đến chốn, sẽ không đẩy lùi được cái xấu mà tình hình còn ở diễn ra theo chiều ngược lại. Môi trường giáo dục, văn hóa cần một sự tác động mạnh và điều chỉnh hành vi con người theo hướng tốt hơn.

Một thời, người nhà quê bị ám ảnh bởi nạn cướp giật ở Sài Gòn. Đừng để điều đó tiếp tục trong mắt người nhà quê, mà thay vào đó là một Sài Gòn đẹp bằng sự hoa lệ, bằng văn minh lịch sự và nghĩa tình.

Những hành vi trộm cướp trở thành chuyện cơm bữa hàng ngày và xu hướng con người vô cảm trước cái xấu là điều quá đáng buồn. Người bản địa có thể quen với điều đó và xem là bình thường, nhưng người ở xa đến sẽ không thấy bình thường mà lại thấy bất mãn và đáng sợ, nói chi đến mối thiện cảm mà địa phương dốc lòng gầy dựng.

Có lúc, chúng ta không lên án cái ác và tìm cách tiêu diệt, mà quay sang trách người ngay mất cảnh giác. Thái độ đó dung túng cho cái ác tồn tại. Xu hướng khen tặng những người vụ lợi, tranh thủ, cơ hội vì họ tạo dựng được cuộc sống đầy đủ vô tình làm tổn thương những on người hành động âm thầm, vị tha, hy sinh và bao dung, sống vì cộng đồng. Số đông không tôn trọng những hành vi tích cực, chí công vô tư thì những hành vi đó sẽ dần mai một và không tồn tại nữa. Cuộc sống nơi này sẽ đi về đâu, giật lùi thế nào nếu chỉ còn lại sự tranh giành, bon chen và thực dụng?

Xã hội bao trùm hành tinh này luôn hướng đến chân thiện mỹ. Chúng ta đừng bao giờ quên điều đó. Đi ngược lại xu hướng đó là đi giật lùi, đi ngược lại sự tiến bộ. Cần đi từ giáo dục và văn hóa. Có hai điều đó, thái độ của toàn xã hội sẽ thay đổi, hành vi con người sẽ thay đổi, và tất nhiên sẽ làm giảm đi tệ nạn, sự mất an ninh, cụ thể là nạn trộm cướp, giật dọc và các hành vi thô bạo.

Người ta sẽ phải nghiêng mình trước những xã hội có thể chậm hơn về kinh tế nhưng văn hóa phát triển, an ninh thường nhật đảm bảo và mang tính thân thiện, cởi mở với khách phương xa. Nhu cầu an ninh không phải là chuyện xa xôi phù phiếm, mà là nhu cầu thiết thực mỗi ngày, như là thức ăn và hơi thở. Bởi tôi cần những ngày bình yên đi làm, đi dạo, đi chơi. Tôi cần những giấc ngủ không phải chập chờn hay giật mình lo lắng không biết mình đã khóa hết mấy lần cửa cổng hay chưa?

Lê Phú Cường

Theo Thesaigontimes.vn

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan