Mặc dù là Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Hồ Cẩm Đào cũng không thể cứu người bạn học của mình thoát khỏi một cuộc bức hại tàn khốc.

Ông Hồ Cẩm Đào và ông Trương Mạnh Nghiệp là bạn học tại trường Đại học Thanh Hoa, một ngôi trường danh tiếng được ví như “Viện Công nghệ Massachusetts của Trung Quốc”.

Vợ của ông Trương, bà La Mộc Loan, hiện đang sống tại New York, Hoa Kỳ, đã chia sẻ với Đại Kỷ Nguyên câu chuyện ly kỳ mà vợ chồng bà đã trải qua.

Ba thập kỷ mới đi họp lớp

Vào tháng 4 năm 1995, ông Trương Mạnh Nghiệp và bà La Mộc Loan được các bạn đồng môn chào đón nồng nhiệt trong buổi họp mặt lớp tại Đại học Thanh Hoa.

“Cuối cùng cậu cũng đến được đây; cuối cùng chúng ta có thể gặp nhau rồi”, bà La hồi tưởng lại một người bạn đã nói với ông Trương. Đó là lần đầu tiên một người bạn cũ được gặp lại ông trong suốt ba thập kỷ.

%image_alt%
Bà La Mộc Loan và ông Trương Mạnh Nghiệp khi còn ở Trung Quốc. (Ảnh do bà La cung cấp)

Từ thời còn đi học, ông Trương bị bệnh gan mãn tính. Sau khi tốt nghiệp, ông ngày càng gầy yếu, có những lúc tưởng như không sống nổi. Vì vấn đề sức khỏe mà ông không thể rời Quảng Đông để tham gia các buổi họp mặt với lớp đại học cũ ở Bắc Kinh.

Năm 1994, ông tham dự một lớp học của Đại sư Lý Hồng Chí, nhà sáng lập Pháp Luân Công. Ông Trương bị cuốn hút bởi các bài tập nhẹ nhàng của Pháp Luân Công, và những bài giảng về Chân, Thiện, Nhẫn.

Sau tám tháng luyện Pháp Luân Công, ông cảm thấy sức khỏe chuyển biến nhiều, và có thể thực hiện một hành trình dài đến Đại học Thanh Hoa.

Khi đó, ông Hồ Cẩm Đào, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, cũng tham dự buổi họp lớp năm 1995 cùng với vợ ông, bà Lưu Vĩnh Thanh. Khi những người bạn cũ tụ tập trong khuôn viên trường, bà Lưu đã cổ vũ ông Trương Mạnh Nghiệp lên phát biểu.

Ông Trương lên sân khấu và kể rằng sức khỏe của ông đã cải thiện to lớn như thế nào từ khi ông bắt đầu luyện Pháp Luân Công. Theo lời kể của bà La, khi ông kết thúc bài phát biểu, mọi người vỗ tay nhiệt liệt, trong đó vợ ông Hồ Cẩm Đào hào hứng nhất. Thậm chí sau đó, bà còn đề nghị vợ chồng ông Trương chụp ảnh riêng cùng với vợ chồng bà. Bà La đã giữ các bức ảnh nhưng không thể đem chúng theo khi rời khỏi Trung Quốc.

%image_alt%
Cựu Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào và phu nhân, bà Lưu Vĩnh Thanh ở Paris 04/11/2010. (Ảnh: Charles Platiau/Getty)

Chỉ vài năm sau, câu chuyện giống như ông Trương đã trở nên phổ biến trên toàn Trung Quốc. Nhiều người trải nghiệm những biến chuyển bất ngờ về sức khỏe và tinh thần thông qua tu luyện Pháp Luân Công, một môn khí công được hướng dẫn miễn phí. Đến năm 1999, một cuộc khảo sát trên toàn quốc ước tính có khoảng 70 triệu học viên ở mọi lứa tuổi và ngành nghề, trong khi theo nguồn của Pháp Luân Công thì con số này ước tính là 100 triệu người.

Ông Trương Mạnh Nghiệp và ông Hồ Cẩm Đào gặp nhau lần cuối cùng tại một cuộc hội ngộ ở trường Thanh Hoa vào ngày 24/4/1999. Khi gia đình ông Trương trở về Quảng Đông, họ nhận được điện thoại từ một người bạn học ở Bắc Kinh hỏi rằng: “Có phải anh chị đã tham gia thỉnh nguyện cho Pháp Luân Công tại Trung Nam Hải vào ngày 25 phải không?”

Ông Trương trả lời: “Không, nếu chúng tôi mà biết, thì nhất định sẽ tham gia rồi.”

Thỉnh nguyện ôn hòa

Ngày 25/4, khoảng 10.000 học viên Pháp Luân Công đã đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện chính quyền thả tự do các học viên bị đánh đập và bắt giữ tại Thiên Tân vài ngày trước đó.

Ông Chu Dung Cơ, Thủ tướng Trung Quốc thời đó, đã gặp gỡ với đại diện của nhóm học viên Pháp Luân Công và đồng ý giữ thái độ trung lập đối với môn khí công. Các học viên đã lặng lẽ giải tán, không quên nhặt rác và dọn dẹp các đầu mẩu thuốc lá mà cảnh sát bỏ lại.

Nhưng đến tối hôm đó, Tổng Bí thư Giang Trạch Dân đã viết một lá thư gửi các lãnh đạo hàng đầu trong Đảng với nội dung: “Chẳng lẽ những Đảng viên Cộng sản chúng ta, được trang bị chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa vô thần lại không thể đánh bại nổi những thứ của Pháp Luân Công hay sao?”.

Vào ngày 20/7/1999, ông Giang đã ra lệnh đàn áp Pháp Luân Công.

Ông Trương Mạnh Nghiệp biết rằng cuộc bức hại này có quy mô lớn, bà La kể: “Ông Trương là cựu sinh viên đại học Thanh Hoa; họ nhạy cảm hơn với những thứ như thế này”. Từ đó, ông Trương trở nên bận rộn với việc giải thích những hiểu lầm của các nhà cầm quyền Trung Quốc về môn khí công đã giúp ông hồi phục sức khỏe.

%image_alt%
Ông Trương Mạnh Nghiệp thực hiện một bài tập đứng của Pháp Luân Công ở Bangkok, Thái Lan vào năm 2006. (Ảnh do bà La cung cấp)

‘Ông Hồ Cẩm Đào không thể giúp ông đâu’

Ông bà Trương đã hai lần đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện vào tháng 7 và tháng 10 năm 1999, nhưng cả hai lần đều bị lực lượng an ninh ngăn chặn và áp giải về Quảng Đông. Ông Trương sau đó đã dẫn đầu các học viên Pháp Luân Công ở Quảng Đông đi kiến nghị lên các cơ quan cấp tỉnh, nhưng họ đã không gửi được thư cho ông Hồ Cẩm Đào, khi đó là Phó Chủ tịch Trung Quốc.

Lực lượng an ninh ở Quảng Đông biết rằng ông Trương và ông Hồ là bạn học cũ tại Đại học Thanh Hoa.

Khi đến Bắc Kinh thỉnh nguyện vào tháng 7, ông và những người khác đã bị bắt giữ theo lệnh của ông Hao Hiểu Minh, giám đốc “phòng 610″ địa phương. Phòng 610 là một tổ chức giống như Gestapo – lực lượng cảnh sát bí mật của Đức quốc xã – do ông Giang Trạch Dân lập ra để thực hiện cuộc bức hại.

Bà La Mộc Loan kể lại, ông Hao Hiểu Minh đã nói với chồng bà rằng “Ông Trương này, ông đang đến Bắc Kinh để tìm ông Hồ Cẩm Đào phải không? Chỉ vô ích thôi; ông Hồ Cẩm Đào không thể giúp ông đâu”.

Chuyện may rủi

Đối với các học viên Pháp Luân Công, việc có mối quan hệ với các quan chức cấp cao trong Đảng có thể là điều tốt nhưng cũng có thể là vận rủi.

Ông Vương Hữu Quần, vốn là trợ lý của ông Úy Kiện Hành, Bí thư Ủy ban kỷ luật Đảng, là một trong những cán bộ Đảng đầu tiên bị cách chức và khai trừ khỏi Đảng vì luyện Pháp Luân Công. Nhưng trong nhiều năm, ông Vương đã may mắn tránh được những sự việc tồi tệ nhất của cuộc bức hại, và được phép sống trong căn hộ mà nhà nước cấp cho mình. Sau đó, ông đã chuyển tới sống tại New York, Hoa Kỳ.

%image_alt%
Ông Vương Hữu Quần, cựu quan chức Trung Quốc, luyện bài thiền định của Pháp Luân Công ở Bryant Park, New York, Hoa Kỳ vào ngày 06/5/2016. (Ảnh: Samira Bouaou – Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh)

Ông Vương cho rằng những đặc ân mà ông nhận được là nhờ lòng tốt của người sếp cũ của mình – ông Uý Kiện Hành, người có vị trí quyền lực trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị. Tất cả các thành viên của Ủy ban Thường vụ gồm bảy người (ngoại trừ ông Giang) đều phản đối cuộc đàn áp Pháp Luân Công, theo ông Tân Cơ Linh, một quan chức quốc phòng đã nghỉ hưu có mối liên hệ với giới lãnh đạo hàng đầu của Đảng.

Nhưng ông Hồ Cẩm Đào dường như đã không thể bảo vệ người bạn học cũ Trương Mạnh Nghiệp trước cuộc bức hại thảm khốc.

Video: Bộ phim ngắn về số phận của 70 triệu con người gói gọn trong 10 phút

Ông Trương là một trong những học viên đầu tiên ở Quảng Đông bị bắt sau chuyến thăm của ông Giang Trạch Dân đến tỉnh này và chỉ trích chính quyền địa phương đã “yếu đuối” trong việc đàn áp. Theo Minh Huệ, kênh thông tin cập nhật hàng đầu về cuộc bức hại, ông Trương đã bị tống vào trại cưỡng bức lao động suốt hơn 750 ngày, dù khi đó ông đã 60 tuổi. Lúc ra khỏi tù, ông gầy yếu hốc hác, và chỉ còn nặng 35 kg.

Vào tháng 5 năm 2002, ba tháng sau khi được thả tự do, ông Trương lại bị bắt. Ông bị tra tấn dã man trong một trung tâm tẩy não trong suốt bảy tháng sau đó. Trong một phiên tra tấn, lính gác đã buộc chặt ông Trương bằng dây thừng và nhiều lần nhúng ông đầu tiên vào một bồn cầu chứa đầy nước.

Vào một tháng gần cuối của cơn ác mộng, ông Hồ Cẩm Đào đã chính thức được bổ nhiệm làm Tổng Bí thư ĐCSTQ. Bà La Mộc Loan cho rằng ông Giang Trạch Dân đã trừng phạt ông Trương gần lễ nhậm chức của ông Hồ với hàm ý rằng dù ông Hồ Cẩm Đào có làm lãnh đạo Đảng đi nữa, cũng đừng mong có thể can thiệp đến việc riêng của ông Giang.

‘Hãy quay về và nói với ông Hồ Cẩm Đào như thế’

Theo bà La nhận định, không phải ông Hồ Cẩm Đào không cố gắng giúp ông Trương mà có thể là không có khả năng giúp.

Bà La nói: “Ông Hồ Cẩm Đào chắc chắn biết cuộc bức hại tồi tệ đến mức nào, nhưng ông ấy không có quyền lực hay khả năng để ngăn chặn nó. Vì vậy, ông đã cử một bạn học cũ ở Thanh Hoa đến để thuyết phục ông Trương hãy thuận theo và nên giữ yên lặng.”

Những người bạn cũ đã đến thăm ông Trương, nói rằng họ được ông Hồ Cẩm Đào cho phép tới thăm ông. Áp lực thời điểm đó quá điên cuồng, đến nỗi nếu bất cứ ai bị xác định là học viên Pháp Luân Công đều bị cô lập và đấu tố.

“Còn lý do nào khác khiến họ dám đến thăm chúng tôi?”, bà La nói.

Một người bạn học cũ từ Bắc Kinh đích thân đến thăm vợ chồng bà ở Quảng Đông vào năm 2002, và nhắc nhở ông Trương rằng cựu lãnh đạo tối cao của Đảng là ông Đặng Tiểu Bình đã ba lần bị thanh trừng rồi được phục hồi chức vị. Người bạn nói bóng gió rằng ông Trương nên hợp tác với chính quyền và dừng thỉnh nguyện về Pháp Luân Công đi.

%image_alt%
Ông Trương Mạnh Nghiệp phát biểu với Đài Truyền Hình Tân Đường Nhân ở Bangkok vào năm 2006. (Ảnh do bà La cung cấp)

“Tại sao ông phải kiên quyết chống lại như thế?”, các bạn học Bắc Kinh đều thắc mắc. Trong tương lai, biết đâu rồi “sẽ đến một thời điểm” ông Trương có thể được “phục hồi” như ông Đặng thì sao.

“Không thể có chuyện đó”, ông Trương mỉm cười nói. “Những gì chúng tôi đang làm không phải là chính trị, đó là tu luyện bản thân! Sức khỏe của tôi đã được hồi phục; có gì sai về điều đó? Hãy quay về và nói với ông Hồ Cẩm Đào như thế.”

Sau này, khi ông Trương bị giam giữ trong một trung tâm tẩy não, một người bạn cùng lớp từ Bắc Kinh gọi cho bà La Mộc Loan và khuyên rằng: “Nếu ông Trương còn sống, chị phải gặp tận mặt ông ấy; nếu ông ấy mất rồi, chị phải nhìn thấy thi thể ông ấy.” Đối với bà La, thông điệp này là một dấu hiệu cho thấy bạn bè của chồng bà cũng biết rõ mức độ nghiêm trọng của chiến dịch chống Pháp Luân Công.

Vào giữa năm 2003, ông Trương và bà La đã đến thăm một người bạn học là một quan chức cấp cao ở Quảng Đông. Ông Trương kể lại quá trình ông bị tra tấn cho người bạn này nghe, và đề nghị khi nào người bạn đi Bắc Kinh thì chuyển giúp ông lá thư mô tả chi tiết những gì đang diễn ra trong trung tâm tẩy não cho ông Hồ Cẩm Đào.

Nhưng người bạn này đã từ chối, và nói với ông Trương rằng đừng nghĩ đơn giản như thế. “Nếu ông Hồ ấy không xử lý tốt mọi việc thì ông ta cũng bị …”, người bạn nói nhỏ dần, ngón tay chỉ dọc theo cổ, ra ám hiệu bị thủ tiêu.

Cuộc bức hại mang tính cá nhân

Lực lượng an ninh Trung Quốc và các nhân viên phòng 610 đã giám sát ông Trương Mạnh Nghiệp và bà La Mộc Loan một cách chặt chẽ. Việc kiến nghị ông Hồ Cẩm Đào hay chính quyền về Pháp Luân Công ngày càng ít khả thi, nên họ đã lên kế hoạch trốn thoát, và đã cắt đuôi thành công khỏi những kẻ theo dõi và trốn sang Thái Lan vào tháng 11/2005.

%image_alt%
Bà La Mộc Loan và ông Trương Mạnh Nghiệp tại Băng Cốc vào năm 2006.

Tại Thái Lan, ông Trương đã viết nhiều thư ngỏ tới ông Hồ Cẩm Đào, và dẫn đầu các học viên Pháp Luân Công đã thoát khỏi Trung Quốc thiết lập một điểm biểu tình trường kỳ bên ngoài Đại sứ quán Trung Quốc. 

Pháp Luân Công ở Thái Lan
Ông Trương Mạnh Nghiệp luyện bài thiền định của Pháp Luân Công tại một bờ biển của Thái Lan năm 2006 (Ảnh: Bà La Mộc Loan cung cấp)

Tháng 9/2006, ông Trương bất ngờ bị xe đâm. Một chiếc xe hơi đột nhiên xuất hiện từ một ngõ cụt trên một con đường nhỏ đã lao thẳng vào ông. Lẽ ra ông phải được đưa đi cấp cứu ở một bệnh viện công, nhưng chiếc xe cứu thương lại chuyển ông đến một bệnh viện tư nhân.

Vết thương của ông không đến mức đe dọa tính mạng, tuy nhiên bác sĩ lại khăng khăng tiến hành phẫu thuật. Ba ngày sau, ông qua đời. Bà La nghi ngờ rằng chính tay chân của ông Giang đã làm chuyện này, mặc dù các học viên Pháp Luân Công khác cho rằng sự việc không đến mức phức tạp như thế.

%image_alt%
Bà La Mộc Loan tham dự diễu hành của Pháp Luân Công ở New York ngày 24/4/2014. Ảnh: Larry Dye, Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh

Dù sao những kỷ niệm về ông Trương vẫn là nguồn cảm hứng cho vợ ông. Bà La nói: “Tôi tự nhủ với bản thân rằng tôi cần phải tiếp tục những gì ông già Trương đã làm. Nhưng những gì tôi đã làm thật sự vẫn chưa hề đủ.”

Larry Ong, Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh

Thành Tâm tổng hợp

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Bài Liên Quan