Một cô gái trẻ đã tìm được cuộc sống bình yên tại Hoa Kỳ sau nhiều năm sống trong sợ hãi trên chính quê hương của cô cách đó nửa vòng trái đất.

Cô Peiqi Gu, 30 tuổi, đã có trong tay tấm bằng thạc sĩ tại Mỹ về quản lý khách sạn. Điều đó giúp cô có được một công việc tốt tại một chuỗi khách sạn nhỏ ở nơi đất khách quê người.

Cô chia sẻ với Đại Kỷ Nguyên về khoảng thời gian 16 năm cô sống trong nỗi sợ hãi về Trung Quốc. Lý do chỉ vì cô tập Pháp Luân Công (còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp), một môn khí công phổ biến tại nhiều nước trên thế giới nhưng bị đàn áp đẫm máu tại Trung Quốc từ năm 1999.

Pháp Luân Công
Cô Peiqi Gu kể về cuộc đàn áp ở Trung Quốc với Đại Kỷ Nguyên tại San Francisco, Hoa Kỳ (Ảnh: Cat Rooney/Đại Kỷ Nguyên)

Một năm trước khi cuộc đàn áp bắt đầu, cô Gu, khi đó 11 tuổi, bắt đầu luyện Pháp Luân Công cùng mẹ cô.

Theo một nghiên cứu chính thức, những năm đó có khoảng 70 triệu người dân Trung Quốc tu luyện Pháp Luân Công. Nguồn tin từ Pháp Luân Công cho biết con số này là hơn 100 triệu người.

Là môn khí công thuộc trường phái Phật gia, Pháp Luân Công tôn vinh các giá trị đạo đức tốt đẹp gắn liền với Chân, Thiện và Nhẫn được nêu trong cuốn sách Chuyển Pháp Luân.

Cô Gu chia sẻ: “Tôi luôn tìm thấy ý nghĩa sâu sắc về cuộc sống, về vạn vật trong Đại Pháp” cũng như làm thế nào để trở thành một người tốt, và làm thế nào “để vượt qua những đau khổ và khó khăn trong cuộc sống”.

Tuy nhiên, ông Giang Trạch Dân, Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước khi đó, đã phát động một cuộc đàn áp tàn bạo chống lại Pháp Luân Công, chủ yếu vì lòng đố kỵ trước sự ưa chuộng của người dân đối với một môn tập tự nguyện, miễn phí.

Các kênh truyền thông liên tục reo rắc nỗi sợ hãi và lòng thù hận của công chúng đối với Pháp Luân Công nhằm biện minh cho cuộc đàn áp trên phạm vi toàn quốc.

“Tôi đã bị sốc bởi vì nó hoàn toàn trái ngược với những gì tôi được biết thông qua luyện công và đọc sách Đại Pháp, bởi vì Đại Pháp luôn luôn bảo bạn làm một người tốt, bằng cách làm theo các nguyên tắc của Chân, Thiện và Nhẫn”, cô Gu cho biết.

Cô Gu và mẹ đã cố gắng giải thích về những lời vu khống với những người xung quanh, kể về những cải biến sức khỏe mà họ có được nhờ Pháp Luân Công. Tuy nhiên, những hành động này đã khiến họ lâm vào tình cảnh bị bức hại.

Bắt giữ và đe dọa

Là người con duy nhất trong một gia đình có cha mẹ hết mực yêu chiều, nữ sinh Peiqui Gu bắt đầu biết đến tai họa vào tháng 2 năm 2006. “Đó là ngày tôi sẽ không bao giờ quên, … mẹ tôi và tôi đã bị bắt”, cô Gu kể lại.

Khi đó mẹ con cô đang ở một khách sạn với gia đình của người dì trong một chuyến du lịch. “6 người chúng tôi đã bị bắt giữ, bị công an thẩm vấn và tra khảo riêng biệt”, cô Gu cho biết.

“Sau đó, họ phát hiện rằng chỉ có mẹ con tôi tu luyện [Pháp Luân Công], và [vì thế] họ đã thả tự do cho cả gia đình dì tôi.”

Vụ bắt giữ xảy ra sau khi cô Gu và mẹ cô nói chuyện với một chủ cửa hàng rằng họ đã trở nên khỏe mạnh và tốt hơn nhờ tu luyện Pháp Luân Công. Cô Gu và mẹ cô đã tặng những người bán hàng tại khu nghỉ mát các đĩa DVD có chứa thông tin thật sự về cuộc đàn áp.

Mẹ cô đã bị đưa vào trại giam, còn cô được trả về với cha kèm một lời đe dọa rằng nếu ông không trông nom cẩn thận thì “họ sẽ ngăn cản việc học tập của tôi và làm hỏng tương lai của tôi”.

“Đó là lần đầu tiên tôi thấy cha tôi tuyệt vọng như vậy”, cô Gu cho biết.

Cha của cô Gu đã cam đoan với công an rằng mọi thứ sẽ ổn thỏa. Ông thậm chí còn xin ngồi tu thay con gái nếu cô bị bỏ tù, với hy vọng rằng việc học hành của cô không bị gián đoạn.

Pháp Luân Công
Cô Peiqui Gu đã trải qua một hành trình dài mới thoát khỏi Trung Quốc và được tự do tập Pháp Luân Công, môn khí công mà cô đã cùng mẹ theo tập từ năm 11 tuổi. (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên)

Vì sợ các cơ quan chính quyền trả thù, người thân của cô Gu đã quay lưng lại với gia đình cô. “Họ đã bỏ rơi chúng tôi trong đêm tối. Tôi sẽ không bao giờ quên được. Họ đã bỏ đi và … không bao giờ đến thăm cha tôi”.

Thay vì đưa ra giải pháp, “họ tập hợp tất cả người thân của chúng tôi … nguyền rủa chúng tôi và đổ lỗi cho chúng tôi,” cô Gu giải thích.

“Không ai sẵn lòng giúp chúng tôi thoát khỏi tình cảnh đó. Vì vậy, tôi cảm thấy cả gia đình đã sụp đổ”.

Video: Bộ phim ngắn về số phận của 70 triệu con người gói gọn trong 10 phút

Cô cho biết kể từ ngày bị bắt cùng mẹ, “tôi đã sống trong nỗi lo sợ bị đàn áp”.

“Tôi không thể tưởng tượng được điều gì tồi tệ hơn xảy ra với mình. Vì vậy, điều duy nhất trong tâm trí tôi suốt 4 năm học đại học [ở Trung Quốc] là làm thế nào để trốn thoát khỏi nơi đó”, cô Gu cho biết.

Một vài cơ hội được sống ở nước ngoài đã đến với cô và điểm dừng chân cuối cùng là nước Mỹ. Với sự giúp đỡ của các học viên Pháp Luân Công tại Hoa Kỳ, “tôi đã bước ra khỏi nỗi sợ hãi, từng chút từng chút một”, cô Gu nói.

Ước mơ luyện Pháp Luân Công

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô Gu đã thử sống ở một số nơi bên ngoài Trung Quốc. “Tôi có một công việc và công ty đã cử tôi sang Lào, một nước đang phát triển. Tôi tự nhủ thà sống ở đó còn hơn trở lại Trung Quốc”, cô Gu nói. Ở đó cô sẽ không phải lo bị bắt cóc.

Tuy nhiên, cô Gu vẫn cảm thấy sợ hãi vì điện thoại của cha mẹ cô vẫn bị công an địa phương theo dõi.

Công việc của cô tại Lào là làm cho một khách sạn, và cô trở nên yêu thích lĩnh vực này. Vào năm 2014, cô được nhận vào một trường đại học của Mỹ, và sau đó hoàn tất khóa học thạc sĩ về quản lý khách sạn.

Ngôi trường này đã cho cô cơ hội được tham dự một hội nghị ở nước Cộng hòa Dominica, nơi cô có thể công khai luyện Pháp Luân Công, lần đầu tiên kể từ khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công bắt đầu.

“Khoảnh khắc đó thật là đẹp. Tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm khi được ngồi và luyện công với các học viên. Tôi đã nhận ra rằng … cả thế giới chào đón Pháp Luân Đại Pháp”, cô Gu cho biết.

Môn tu luyện này “có nguồn gốc từ Trung Quốc, nhưng đáng tiếc là hầu hết người dân Trung Quốc không biết được vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp”.

Ngay sau đó, cô Gu quyết định cô sẽ tiếp tục những điều cô từng làm ở Trung Quốc, cô “luôn nói với những người khác, đặc biệt là người Trung Quốc, rằng Pháp Luân Đại Pháp là gì, và sự kỳ diệu phi thường của Pháp Luân Đại Pháp”, cô Gu cho biết.

Pháp Luân Công
Khi sống trên đất Mỹ, cô Peiqi Gu được tự do tập Pháp Luân Công và chia sẻ với nhiều người về lợi ích của môn tu luyện này. (Ảnh: Cat Rooney / Đại Kỷ Nguyên)

Cuộc sống mới ở Mỹ

Gần đây, cô Gu đã có cuộc đoàn tụ với cha mình khi ông đến thăm cô tại Hoa Kỳ. Cô rất vui mừng vì sau 2 năm ở Mỹ, cuối cùng cô đã gặp lại ông.

“Tôi chưa bao giờ xa cách khỏi cha mẹ mình lâu như vậy,” cô Gu cho biết.

Pháp Luân Công
Cô Peiqui Gu cầm chiếc điện thoại có chụp hình cha khi ông tới thăm cô tại Mỹ. Là một nhân viên kế toán làm việc cho một chuỗi khách sạn nhỏ cao cấp, cô Gu mong chờ một cuộc đoàn tụ với cha mẹ mình. (Ảnh: Cat Rooney / Đại Kỷ Nguyên)

Cha cô không thể tin rằng cô con gái nhỏ của ông đã có được một cuộc sống mới, bạn bè mới và một công việc tốt đẹp trên đất Mỹ.

“Ông ấy biết tôi đã khó khăn như thế nào khi cố gắng tồn tại một mình, ở mãi bờ phía bên kia của trái đất”, cô Gu cho biết.

Gia đình của cô Gu hy vọng rằng họ sẽ sớm được đoàn tụ vĩnh viễn.

Cat Rooney, Đại Kỷ Nguyên Tiếng Anh

Phạm Duy tổng hợp

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...
Từ Khóa: Thể Loại: Góc nhìn Thế giới

Các Bài Viết Liên Quan