Dạo này dư luận hết ngỡ ngàng với dự án chặt cây hàng loạt ở Hà Nội lại bàng hoàng khi nghe tới chuyện lấp sông Đồng Nai để làm đô thị. Nhiều facebooker còn kêu gào rằng “Sắp tới còn chuyện gì nữa không biết hở trời?” 

Nhiều độc giả cũng đặt câu hỏi “Đồng Nai còn bao nhiêu đất sao không làm đô thị mà lại đi lấp sông?”, “Cây đang còn xanh tốt thế sao nói thay là liền đốn hạ hàng hoạt?” Trong đầu tôi mấy hôm nay cũng cứ lởn vởn mãi những câu hỏi đó. Lẽ dĩ nhiên với những cái đầu ngồi được ở các chức vị đó thì không thể nói là thiếu kiến thức được.

Vậy vì sao mà những chuyện vô lý ấy vẫn cứ xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật?

Tình cờ chiều đi làm về, nghe con gái vô tư hát “ Ra vườn hoa em chơi. Em muốn hái một bông hoa hồng. Nhưng cô dạy em đừng hái. Bông hoa này là của chung…” Đứa con gái 3 tuổi ngây ngô cứ hát lặp đi lặp lại câu “Bông hoa này là của chung…” khiến tôi không khỏi phì cười. Và cũng chính trong giây phút đó, tôi nghĩ là mình đã hiểu…

Đất Đồng Nai dẫu còn nhiều, nhưng cảnh quang dọc con sông mới thật là hấp dẫn. Nếu họ có thể chiếm hữu thứ đó cho riêng mình thì dự án sẽ sáng giá hơn, giá trị kinh tế cũng sẽ tăng hơn gấp nhiều lần so với một dự án không có cảnh sông.

Cây Hà Nội dẫu còn xanh tốt, nhưng xanh tốt thế bán mới có giá trị, chứ mục ruỗng hết rồi thì đâu còn giá trị gì, chỉ có đem đi làm củi. Thành ra mặc kệ “cây xanh này là của chung”, không cần hỏi ý dân, mặc định dân hoàn toàn ủng hộ, chặt trước thay thế cây gì thì hạ hồi phân giải.

Cả hai dự án này đều không lường trước được phản ứng gay gắt của cộng đồng đối với việc họ làm. Hay họ cho rằng có thể một tay che trời muốn làm gì cũng được? Cùng lắm dân có kêu ca quá thì tạm ngưng, xin ý kiến, chờ khảo sát, vân vân… Đợi êm dịu bớt rồi lại làm tiếp hoặc hợp thức hóa việc làm ích kỷ của mình bằng một sơ hở gì đó trong luật pháp.

Đối với họ mà nói, đốn hạ hơn 1.000 cây xanh có nghĩa lý gì, vẫn còn nhiều cây, lấp một khúc sông có ảnh hưởng gì, sông vẫn còn rộng. Tại dân mình có thói quen bầy đàn hay kêu ca, than thở cùng nhau rồi cũng phải chịu đựng. Nên cứ mặt dày mày dạn lùi một bước để tiến ba bước. Làm xong rồi thì ai cũng phải chịu, báo chí cũng còn nói gì nữa, nói phỏng được ích gì nữa đâu. Câu chuyện tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng ở Quảng Nam chẳng phải cũng là một trong số những trường hợp như vậy?

Cá nhân tôi cũng thật chẳng biết làm thế nào, chẳng biết làm thế nào nữa…

Khi mà đạo đức con người trượt dốc như xe mất phanh thế này, ai ai cũng vì cái lợi trước mắt, cái lợi của cá nhân, của nhóm lợi ích mà không thèm đếm xỉa gì tới người khác, không nghĩ gì đến hậu hoạn, bất chấp tất cả…, cái lòng tham không đáy đó quả là đáng sợ. Nó mang sức tàn phá, huỷ hoại thật khủng khiếp!

Không hiểu những ai đó có con không? Họ sẽ để lại gì cho con mình đây? Một Hà Nội bê tông rực nắng và những mùa lũ tràn về sao? Họ sẽ dạy chúng điều gì nhỉ?

Nghĩ vẩn vơ trong khi lời đứa con gái vẫn cứ văng vẳng bên tai đáng yêu quá “Nghe lời cô em ngoan. Em không hái một bông hoa nào. Khoe sắc thắm nhìn em hoa cười.”

Hồng Hoa

Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả, không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đại Kỷ Nguyên.

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan