“30 năm chữa bệnh cứu người, tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ dành 10 năm cuộc đời để điều tra các bác sỹ giết người vô tội”, bác sỹ Uông Chí Viễn cho biết trong bộ phim tài liệu mới được trao giải gần đây.

Cuộc đời của ông là một câu chuyện phi thường: Từ một bác sỹ trong ngành hàng không Trung Quốc, ông tới Mỹ để làm việc tại một trong những ngôi trường danh tiếng nhất thế giới, và nhiều năm sau đó lại trở thành nhà điều tra về một tội ác đang diễn ra tại chính quê hương ông.

Xem nhanh: 

Khỏi bệnh teo cơ nhờ tu luyện

Năm 1983, bác sỹ Uông Chí Viễn được chẩn đoán mắc bệnh xơ cứng teo cơ một bên (ALS), một chứng bệnh nan y đã khiến nhà vật lý Stephen Hawking phải ngồi xe lăn.

bệnh teo cơ
Nhà vật lý Stephen Hawking (Ảnh: Getty)

Để tìm cách cứu sống ông Viễn, vợ ông, một nhà thần kinh học, đã cố gắng được nhận vào làm việc tại trường Y khoa của Đại học Harvard (Mỹ), với hy vọng ông sẽ có cơ hội tiếp cận các phương pháp điều trị tiên tiến nhất trên thế giới.

Ba năm sau, ông Viễn cũng đến Harvard để nghiên cứu về bệnh tim mạch tại Trường Y tế Công cộng.

Tuy nhiên, các triệu chứng của ông Viễn tiếp tục trầm trọng, hai vợ chồng ông đã không còn hy vọng. Đến cuối năm 1997, ông Viễn không còn đủ khả năng làm việc sau khi trải qua hai đợt xuất huyết tiêu hóa. Ông thậm chí còn không thể nhớ được địa chỉ nhà mình, chưa nói gì đến công việc trong phòng thí nghiệm. Ông đã nghĩ đến việc trở về Trung Quốc vì không muốn chết ở nước ngoài.

Cuộc đời ông thay đổi sau khi một người bạn từ Trung Quốc gửi thư cho ông vào đầu năm 1998.

Người bạn này viết trong bức thư rằng: “Pháp Luân Đại Pháp là môn tu luyện chân chính. Nó có thể nâng cao đạo đức cũng như sức khỏe của con người.’

Tại thời điểm đó, ông sẵn sàng thử bất cứ điều gì để có thể kéo dài sự sống của mình. Ông bắt đầu học Pháp Luân Công vào tháng 2 năm 1998 tại Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) ở Boston.

Chỉ sau vài tháng tu luyện, ông Viễn nhanh chóng lấy lại sức khỏe, cơ bắp phục hồi trở lại. Ông chứng kiến sự kỳ diệu của Pháp Luân Công và thấy nhiều người, nhiều người hơn nữa ở Mỹ và các nước phương Tây bước vào tu luyện môn khí công này.

Nhưng tại quê hương ông, các học viên Pháp Luân Công bắt đầu bị đàn áp từ năm 1999 theo lệnh của Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Giang Trạch Dân.

Đến năm 2006, một sự kiện đã tạo nên bước ngoặt nữa trong cuộc đời ông. 

Cô Annie, vợ cũ của một bác sỹ Trung Quốc, cho biết chồng cũ của cô đã mổ lấy nội tạng của các học viên Pháp Luân Công còn sống.

Cô phát biểu trong một sự kiện tại Mỹ vào ngày 9/3/2006 được Đại Kỷ Nguyên và Đài Truyền hình NTD đưa tin: “Chồng cũ của tôi là một bác sỹ phẫu thuật thần kinh, anh ấy đã thu hoạch nội tạng của các học viên Pháp Luân Công. Tôi muốn xin lỗi thay mặt anh ấy. Tôi nghe anh ấy kể phần lớn họ đều có thân thể khỏe mạnh. Khi họ bị mổ lấy nội tạng, họ vẫn còn đang thở. Sau khi lấy nội tạng xong, thi thể của họ bị ném thẳng vào lò hỏa thiêu, không để lại vết tích gì.”

Ông đã sốc khi biết tin và quyết định điều tra sự việc này.

Thu hoạch sống

Hành trình điều tra của ông Viễn đã được ghi lại trong bộ phim tài liệu “Thu hoạch sống: Mười năm điều tra”. Tháng trước, bộ phim này đã được trao giải Hollywood International Independent Documentary Awards cho thể loại phim tài liệu nước ngoài hay nhất.

Ông và một số người khác quyết định thành lập Tổ chức thế giới điều tra về cuộc đàn áp Pháp Luân Công (WOIPFG), một tổ chức phi chính phủ có trụ sở tại Mỹ.

Suốt 10 năm sau đó, ông Viễn và các thành viên khác của WOIPFG tìm kiếm thông tin từ các website chính phủ, các bệnh viện và các báo cáo y tế, và phát hiện những tình tiết cho thấy nạn mổ cướp nội tạng thật sự đang diễn ra. Họ cũng thực hiện vô số các cuộc gọi được ghi âm bí mật tới các bệnh viện, các bác sỹ, quan tòa, và thậm chí các lãnh đạo cấp cao trong chính phủ và quân đội ở Trung Quốc.

Một số bác sỹ Trung Quốc thậm chí còn công khai nói rằng các học viên Pháp Luân Công là nguồn cung cấp nội tạng. Một cựu sĩ quan quân y cấp cao, Bá Thúc Trung, tiết lộ trong một đoạn ghi âm rằng chính ông Giang Trach Dân là người đã ra lệnh thu hoạch nội tạng của các học viên Pháp Luân Công.

“Vào thời điểm đó, chính Chủ tịch Giang đã ra chỉ thị để bắt đầu việc này – cấy ghép nội tạng,” lời nói này đã được WOIPFG xác nhận là của ông Trung. Trong các video trực tuyến, ông Bá Thúc Trung cũng có giọng nói giống như trong bản ghi âm.

Các cuộc điều tra độc lập

Những tiết lộ đầu tiên vào năm 2006 cũng khiến một số các chuyên gia quốc tế vào cuộc. Họ không tu luyện Pháp Luân Công, nhưng sau quá trình điều tra, họ phát hiện các học viên Pháp Luân Công là những người vô tội bị giết hại để lấy nội tạng.

Báo cáo đầu tiên của ông David Kilgour, cựu Ngoại trưởng Canada phụ trách vấn đề Châu Á – Thái Bình Dương, và luật sư nhân quyền David Matas đã phát hiện hàng chục bằng chứng cho thấy nạn mổ cướp nội tạng đang diễn ra tại Trung Quốc.

Ông Kilgour khẳng định trong bộ phim tài liệu Thu hoạch Nhân thể (Human Harvest): “Nhiều, rất nhiều, 52, tôi nghĩ là có tới 52 loại bằng chứng khác nhau. Chúng tôi thường nói rằng mình có đủ loại bằng chứng”.

mổ cướp nội tạng
Các chuyên gia quốc tế liên tục điều tra và cập nhật về nạn mổ cướp nội tạng của chính quyền Trung Quốc trong suốt 10 năm qua (Infographic: Đại Kỷ Nguyên)

Nhà báo điều tra Ethan Gutmann gọi nạn mổ cướp nội tạng của chính quyền Trung Quốc là ‘Đại Thảm Sát’. Đây cũng là tên cuốn sách công bố các kết quả điều tra của ông.

Ông giải thích: “Nó được gọi là Đại Thảm Sát bởi vì những người này là những người Duy Ngô Nhĩ, những học viên Pháp Luân Công, những phụ nữ tập Pháp Luân Công đang mang thai… thậm chí không được đưa mẫu đơn nào, một biên bản thoả thuận nào ký xác nhận rằng ‘tôi muốn hiến nội tạng cho Nhà nước’.

Các nhà điều tra cho biết nạn nhân chủ yếu của tội ác này là các học viên Pháp Luân Công, ngoài ra là những người theo đạo Cơ Đốc, người Duy Ngô Nhĩ và người Tây Tạng.

Các học viên Pháp Luân Công trở thành nhóm nạn nhân lớn nhất khi bộ máy đàn áp liên tục bắt giữ hàng loạt các học viên trên toàn quốc kể từ năm 1999. Luật sư nhân quyền David Matas nhận định trong bộ phim Thu hoạch Nhân thể: “Đó là một nhóm dân số khổng lồ, cực kỳ dễ bị xâm hại. Gia đình không biết họ ở đâu. Các cai ngục không biết họ là ai, họ trở thành một lượng lớn những người có thể bị loại bỏ.”

Báo cáo gần đây nhất được công bố hồi tháng 6 năm 2016 là kết quả của sự phối hợp giữa các nhà điều tra Kilgour, Matas và Gutmann. Báo cáo này đã gây chấn động đến giới truyền thông toàn cầu, Hạ viện Mỹ sau đó ra Nghị quyết 343 yêu cầu Đảng Cộng sản Trung Quốc chấm dứt ngay lập tức cuộc đàn áp Pháp Luân Công và mổ cướp nội tạng các tù nhân lương tâm.

Nghị viện Châu Âu cũng ra thông cáo lên án hoạt động mổ cướp nội tạng tại Trung Quốc và kêu gọi các chính trị gia Châu Âu hành động để chấm dứt tội ác này.

Larry Ong, Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh & Hạo Hà, Đại Kỷ Nguyên tiếng Việt

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...
Thể Loại: Góc nhìn

Các Bài Viết Liên Quan