Khi ai đó cần nội tạng, một tù nhân sẽ bị hành quyết, và vị khách nước ngoài trả tiền để được cấy ghép tạng. Đó là một thị trường hoàn toàn bất công và đồi bại, bác sĩ Robert Hickey nhận định.

Bác sĩ Robert Hickey là một bác sĩ tâm lý học lâm sàng thuộc chuyên ngành về các loại thuốc gây nghiện đã nghỉ hưu. Ông đã từng chỉ đạo hai chương trình về điều trị rối loạn chất thuộc hai trường Y khoa và là chủ tịch, giám đốc điều hành của một công ty quản lý sức khỏe hành vi trước khi nghỉ hưu vì được chẩn đoán là bị ung thư thận.

Ông đã được tiến hành một cuộc cấy ghép thận gây nhiều tranh cãi vào tháng 10/2004. Với trình độ, học vấn và kinh nghiệm của mình, ông nhận ra rằng ngành công nghiệp cấy ghép tạng người là bất công, sai trái, và vô đạo đức.

Kể từ sau cuộc ghép tạng, ông đã cống hiến toàn bộ tâm sức cho việc giúp những người khác có thể dễ dàng tiếp cận với những ca phẫu thuật cải tử hoàn sinh. Trong 10 năm qua, bác sĩ Robert đã tạo điều kiện cho 137 ca cấy ghép tạng, đồng thời thực hiện các cuộc diễn thuyết trên khắp thế giới về chủ đề: “Đạo đức trong Y khoa Cấy ghép Tạng?”. Gần đây, ông đã nhận vai trò cố vấn cấp cao cho bộ phim tài liệu của HBO: “Ethics in Transplant Medicine?” (Tạm dịch: Những mẩu chuyện từ việc buôn bán nội tạng).

Ông Shelley B. Blank: Chào ông Bob, chúng tôi đang quan tâm đến việc tìm hiểu thêm về việc buôn bán nội tạng người cho mục đích cấy ghép trên phạm vi quốc tế. Nhiều nghiên cứu đã khám phá ra rằng đây là một ngành công nghiệp quốc tế lớn, và ông có liên quan tới nó với tư cách cá nhân và với tư cách là một nhà hoạt động.

Bác sĩ Robert Hickey: Vâng. Đây là một thảm họa nhân loại đã được công nghiệp hóa và quốc gia hóa. Có một thị trường đen nhộn nhịp buôn bán nội tạng người trên toàn cầu. Trong nhiều năm, các cơ quan y tế tại nhiều quốc gia khác nhau đã cố gắng ngăn chặn nó, nhưng những con người tuyệt vọng đang đối mặt với tử thần sẽ làm bất cứ điều gì họ có thể để tiếp tục sống. Vì vậy luôn có những người môi giới bất hợp pháp sẵn lòng nhảy vào.

SBB: Đâu là thị trường nhộn nhịp nhất?

RH: Thị trường đen nhộn nhịp nhất nằm ở Trung Quốc và những quốc gia vùng Ban-tích. Tất cả những nơi đó đều mờ ám và nguy hiểm. Đối mặt với cái chết định sẵn, những bệnh nhân sẵn sàng chấp nhận rủi ro. Gần đây tôi đã hoàn thành vai trò cố vấn cấp cao trong bộ phim tài liệu của HBO, “Những mẩu chuyện từ buôn bán nội tạng”, được ghi hình ở Mỹ, Canada, Thổ Nhĩ Kỳ, và Moldova. Chúng tôi đã gặp nhiều người từ khắp nơi trên thế giới đang cố gắng để được cấy ghép tạng. Vì những hoạt động như vậy ở Trung Quốc không chỉ được chính quyền đồng ý mà còn được bảo vệ, nên không khó để có được nội tạng ở đó và được cấy ghép.

Đáng tiếc là, nội tạng đến từ những tù nhân bị hành quyết. Rất nhiều những người này là tù nhân lương tâm, bị giam giữ vì niềm tin của họ hoặc vì bất đồng với chính phủ. Những quan chức cấp cao trong chính phủ và bản thân chính phủ kiếm lợi từ việc buôn bán tạng và ngành du lịch cấy ghép này.

Xem thêm:

SBB: Là người đã từng được cấy ghép thận, ông có thể kể cho chúng tôi về việc này được không?

RH: Cảm ơn vì câu hỏi! Vào tháng 12/1997, tôi được chẩn đoán là đã mắc ung thư thận, thận trái của tôi bị cắt và sau cuộc phẫu thuật đó tôi được thông báo rằng tôi sẽ bị suy thận hoàn toàn trong vòng một năm. Từ tháng 3/1999, tôi bắt đầu lọc thận để cứu lấy tính mạng. Mục đích là để duy trì mạng sống cho đến khi tôi có thể được cấy ghép thận. Vào tháng 11/2003, chất lượng cuộc sống của tôi đã xấu đi đến mức độ tôi đã quyết định dừng điều trị và kết thúc cuộc sống bằng cách ngừng lọc thận.

Đến tháng 10/2004, tôi nhận được một cuộc cấy ghép thận gây tranh cãi.

SBB: Điều gì khiến nó gây tranh cãi?

RH: Không lâu sau khi thông báo quyết định của mình tới gia đình, tôi biết đến một tổ chức phi lợi nhuận ở khu vực Boston, www.matchingdonors.com, do một bác sĩ sáng lập ra để giúp những người cần cấy ghép tạng tìm được người hiến tạng còn sống, có lòng vị tha và phù hợp . Tôi đã đăng ký và tìm thấy một người hiến tạng như vậy vào tháng 2/2004. Anh ấy tên là Rob Smitty, 32 tuổi, là một lái xe tải và là một nhiếp ảnh gia đến từ bang Tennessee. Sau khi bước qua quá trình kiểm tra phức tạp và bị trì hoãn trong thời gian dài, tôi đã được cấy ghép thận vào tháng 10/2004. Cuộc cấy ghép đó gây nên rất nhiều tranh luận và nhận được sự chú ý của các phương tiện truyền thông trên toàn thế giới.

Bác sĩ Robert Hickey (bên trái) với người hiến thận, anh Robert Smitty. Kể từ sau ca ghép thận của mình, ông Hickey bắt đầu tìm hiểu nhiều hơn về ngành công nghiệp ghép tạng, tích cực hoạt động để đưa ra ánh sáng những mặt tham nhũng và đen tối của việc buôn bán nội tạng quốc tế, trong khi cũng cố gắng giúp cho các ca ghép tạng đúng đạo đức trở nên dễ dàng hơn. (Ảnh do bác sĩ Robert Hickey cung cấp )
Bác sĩ Robert Hickey (bên trái) với người hiến thận, anh Robert Smitty. Kể từ sau ca ghép thận của mình, ông Hickey bắt đầu tìm hiểu nhiều hơn về ngành công nghiệp ghép tạng, tích cực hoạt động để đưa ra ánh sáng những mặt tham nhũng và đen tối của việc buôn bán nội tạng quốc tế, trong khi cũng cố gắng giúp cho các ca ghép tạng đúng đạo đức trở nên dễ dàng hơn. (Ảnh do bác sĩ Robert Hickey cung cấp )

Kết quả của việc các phương tiện truyền thông đưa tin, là hàng nghìn người trên khắp thế giới, những người đang tuyệt vọng tự tìm kiếm các cuộc cấy ghép tạng cho bản thân đã liên hệ với tôi. Mặc dù tôi đã trải qua quá trình cấy ghép, tôi cảm thấy mình không được trang bị để biết cách giúp đỡ như thế nào. Tôi lao vào quá trình học hỏi. Tôi bắt đầu tham gia vào nghiên cứu về các vấn đề liên quan đến cấy ghép tạng người. Tôi đọc các tạp chí y học. Tôi trò chuyện với một người bạn lâu năm, bác sĩ Victor Chan, một bác sỹ chuyên khoa thận tại Vancouver, British Columbia. Nhờ đó, tôi nhanh chóng biết được hệ thống cấy ghép tạng là bất công và đồi bại.

Xem thêm:

Nhiều người trong số những người liên lạc với tôi để tìm người hiến tạng, đang cân nhắc việc đi ra nước ngoài đến Philippine, Trung Quốc, Moldova hay Ấn Độ để trả cho một người hiến tạng. Trong các cuộc trò chuyện với người bạn Victor, tôi biết được sự khủng khiếp của những con người sẽ đến những nơi này. Những người môi giới nội tạng sẽ tìm người hiến tạng có triển vọng, mà hầu hết đều rất nghèo, và đề nghị trả tiền nếu họ có thể nhượng lại một quả thận hay một phần của lá gan cho một vị khách nước ngoài giàu có. Những người hiến tạng tội nghiệp hiếm khi nhận được khoản tiền như đã hứa. Họ sẽ phải trải qua các ca phẫu thuật tại những bệnh viện dơ dáy bởi các bác sĩ được đào tạo kém và không quan tâm đến tình trạng sức khỏe của họ.

SBB: Chúng tôi, một tạp chí quốc tế, đã nhận được những báo cáo rằng chính quyền Trung Quốc đang kiểm soát và trục lợi từ chương trình này. Chương trình này tiến hành như thế nào?

RH: Đến nay Trung Quốc thậm chí còn tồi tệ hơn. Những nội tạng chính quyền Trung Quốc bán về cơ bản là “nội tạng theo nhu cầu”. Khi ai đó cần nội tạng, một tù nhân sẽ bị hành quyết, và vị khách nước ngoài trả tiền để được cấy ghép tạng. Những nhân vật cấp cao trong chính quyền Trung Quốc và bản thân quốc gia kiếm lợi đáng kể từ thị trường đen quốc tế này. Điều thậm chí còn đi quá xa hơn nữa là trên thực tế hầu hết những tù nhân bị hành quyết là các tù nhân lương tâm. Họ bị bỏ tù vì họ có những niềm tin khác biệt với các niềm tin do chính quyền Trung Quốc tuyên truyền. Hàng nghìn những người như vậy đã bị bỏ tù và bị hành quyết.

Vì vậy, như ông có thể đoán, tôi luôn can ngăn những người cần cấy ghép tạng đi ra nước ngoài không chỉ vì lợi ích của chính họ, mà còn vì lợi ích những chủ nhân của nội tạng. Khả năng sống sót của người nhận nội tạng bị giảm đi rất nhiều. Họ khó mà tìm được một vị bác sĩ ở Bắc Mỹ để chăm sóc hậu phẫu và tiếp tục theo dõi sau đó.

SBB: Phải chăng không có sự phẫn nộ nào từ cộng đồng quốc tế?

RH: Có một hiệp định quốc tế sơ sài gọi là Tuyên bố Istanbul về Du lịch cấy ghép và Buôn bán nội tạng, được 47 quốc gia đã kí. Mặc dù Trung Quốc không kí vào bản hiệp định này, họ đã hứa với cộng đồng quốc tế vài lần rằng sẽ chấm dứt lấy nội tạng từ tù nhân chính trị bị hành hình. Hành động lố bịch này vẫn tiếp diễn cho đến nay. Thật vô lương tâm khi sáng kiến được chính phủ hậu thuẫn này vẫn còn tiếp diễn.

Có nhiều lý do giải thích tại sao một hiệp ước quốc tế là cần thiết nhưng Tuyên Bố Istanbul lại vừa vô hiệu vừa nguy hiểm. Vô hiệu bởi nó không làm gì để ngăn chặn được nạn lộng hành ở những quốc gia như Trung Quốc. Nguy hiểm bởi nó ngăn cấm mọi người du lịch chữa bệnh hợp pháp, vì mục đích cấy ghép tạng hợp pháp ở những nước thừa nội tạng từ người đã chết. Chúng ta nên có một hiệp ước với những quốc gia như Mexico, Tây Ban Nha và Iran nơi có nguồn hiến tạng từ người đã chết. Một hiệp định như vậy sẽ phá tan vai trò của Trung Quốc – điểm đến của thị trường đen bán nội tạng.

Xem thêm:

Ở phương Tây, ngành công nghiệp cấy ghép nội tạng được dẫn dắt bởi tiền bạc, không phải lòng vị tha. Những quy tắc, điều tiết, hạn chế được đưa ra ở những quốc gia này góp phần vào sự bành trướng của thị trường đen bất hợp pháp. Tại Canada thời gian đợi chờ một quả thận là 10-12 năm. Một người lọc thận trong khoảng thời gian lâu vậy sẽ dẫn đến bị suy tim mức độ khá nghiêm trọng. Thậm chí nếu có nội tạng từ người đã chết để tiến hành cấy ghép thì sau một khoảng thời gian chờ đợi lâu đến vậy, người đó sẽ không thể có đủ sức khỏe cho cuộc phẫu thuật cấy ghép. Nhưng, những nhà chức trách Canada, các viên chức về cấy ghép tạng của các tỉnh và nhiều vùng miền đã từ chối đổi mới để rút ngắn thời gian chờ đợi.

Vì Tuyên bố Istanbul, Anh không cho phép công dân nước này tìm kiếm cấy ghép nội tạng ở ngoài phạm vi quốc gia. Tuy nhiên, nếu bạn giàu có và sở hữu những ngôi nhà ở trên thế giới, bạn có thể được cấy ghép tạng ở bất cứ nơi nào có nhà của bạn. Trên toàn thế giới, người giàu có một lợi thế mà người nghèo và các tầng lớp người lao động ít có hoặc không có.

SBB: Ông Bob, truyền thông chủ lưu phần lớn không đưa tin về câu chuyện này. Nhưng gần đây ông đã làm một chương trình về chủ đề này trên một kênh truyền hình cáp, làm sao mà ông làm được?

RH: Gần đây tôi có làm cố vấn cho một bộ phim tài liệu của HBO có tên là “Những mẩu chuyện từ buôn bán nội tạng”. Bộ phim nghiên cứu sự tuyệt vọng của những người ở Mỹ và Canada đang tìm cách được cấy ghép thận.

Ông Walter Rassbach, một cư dân của Denver, đã tìm thấy một người tình nguyện hiến tạng còn sống, tốt bụng và không có quan hệ họ hàng thông qua Internet vào năm 2012. Tuy nhiên, ông ấy không thể tìm thấy một trung tâm ghép tạng sẵn lòng thậm chí kiểm tra người hiến tạng triển vọng.

Tôi đã gặp một bác sĩ cấy ghép tạng từ Mexico, người đã được chứng nhận chuyên khoa tại Mỹ. Ông ấy đang hành nghề tại Bệnh Viện Quốc tế Angeles Health ở Tijuana và thành phố Mexico City. Ông đã đồng ý tiến hành phẫu thuật. Tổng chi phí là 45.000 USD so với 200.000 USD ở Mỹ. Ca cấy ghép của ông đã bị dừng lại khi thành viên của Hiệp hội Cấy ghép tạng Hoa Kỳ liên lạc với các quan chức y tế Mexico và báo rằng họ đang vi phạm Tuyên Bố Istanbul. Điều tương tự cũng xảy ra đối với trường hợp của một người đàn ông ở San Diego tên là Lon Rosado.

Xem thêm:

Cả 2 người đàn ông đã bàn việc đi Moldova để tìm nội tạng. Dù họ đi đến đó, bộ phim đã theo dấu vết họ tới đất nước đó để nói chuyện với người môi giới nội tạng, người hiến tạng triển vọng, những bác sĩ phẫu thuật đến từ Israel và Thổ Nhĩ Kỳ, cũng như đến những bệnh viện mờ ám nơi diễn ra ca cấy ghép tạng. Đây là câu chuyện về sự bóc lột quốc tế, lừa đảo và liều lĩnh tuyệt vọng. Nó minh chứng thêm rằng tại sao mọi người trên khắp thế giới sẽ bị chìm đắm vào việc buôn bán nội tạng tăm tối tại những đất nước như Moldova hay Trung Quốc.

SBB: Năm 1984, Mỹ đã thông qua Đạo luật Buôn bán nội tạng Quốc gia, điều này có giúp cải thiện thảm họa này?

RH: Đúng vậy, Đạo luật Cấy ghép tạng Quốc gia của Mỹ (NOTA) đã được thông qua vào năm 1984. Luật yêu cầu hệ thống ghép tạng phải được điều hành bởi một tổ chức phi lợi nhuận, điều này đã dẫn tới sự hình thành Mạng lưới liên kết chia sẻ nội tạng, thường được gọi là UNOS.

NOTA có đoạn: “Nội tạng không thể được trao đổi lấy sự đền bù có giá trị bất kỳ”. Dĩ nhiên, điều này là nhằm ngăn chặn việc buôn bán nội tạng.

Tuy nhiên, có một thị trường hàng tỉ USD cho nội tạng của người chết tại quốc gia này. 58 Tổ chức Thu mua Nội tạng không bán nội tạng. Họ tính giá cho cái được gọi hoa mỹ là “phí thu mua nội tạng”.

Ngành kinh doanh hiến tạng ở Mỹ là một ngành kinh doanh hàng tỉ đô mỗi năm. Như một bác sĩ cấy ghép tạng nói với tôi trong một buổi tối thuyết trình tại Harvard: “Tất cả mọi người trong nghành kinh doanh hiến tạng và cấy ghép tạng ở đất nước này đều làm ra tiền, trừ những người hiến tặng”.

SBB: Làm thế nào chúng ta có thể thay đổi hiện trạng thảm khốc và bi thương này theo chiều hướng tốt lên?

RH: Tôi đã suy nghĩ nhiều về vấn đề chúng ta sẽ đi về đâu trong vấn đề kinh doanh cấy ghép tạng. Và đây là câu trả lời: Nhân loại phải loại bỏ khối tiền khổng lồ khỏi ngành kinh doanh thay thế nội tạng, và chúng ta phải chấm dứt việc trục lợi từ các bộ phận cơ thể người. Một khi chúng ta định giá cho bất kỳ một bộ phận nào của cơ thể người, chúng ta sẽ khiến cho sự sống bên trong cơ thể đó hoàn toàn vô giá trị.

SBB: Cám ơn ông Bob.

RH: Cảm ơn vì cuộc trao đổi.


Có một cuộc chiến nhẫn tâm và không báo trước đang diễn ra trên thân xác con người. Những tội phạm trong cuộc chiến này, trong một vài trường hợp, bao gồm cả chính phủ, được sự hỗ trợ của cảnh sát và quân đội, và giới thương mại – các tập đoàn công nghiệp và đoàn thể trên toàn thế giới, đang biến quá trình chữa bệnh thành việc “buôn bán ô tô cũ” trong ngành y mà không được điều tiết, với những giấy tờ rất đáng ngờ về chủ sở hữu đầu tiên và quá trình thu mua.

Đây là một cuộc chiến tranh chỉ được tiến hành trên những dân thường, những tù nhân lương tâm, và người nghèo hay người ốm yếu tuyệt vọng đang gánh trên vai nhu cầu quá lớn và bị buộc phải mặc cả cho quyền được sống. Đây là cuộc chiến giữa thương mại và lương tâm.

“Hãy chỉ cho tôi ai thu lợi từ cuộc chiến, tôi sẽ chỉ cho anh cách chấm dứt nó”

– Henry Ford (1863–1947 ), nhà công nghiệp người Mỹ, người trục lợi từ chiến tranh

Shelley B. Blank

Ông Shelley B. Blank đã từng làm việc với các tờ báo lớn quốc tế và quốc gia trong vai trò một phóng viên, một giám đốc. Ông sản xuất các chương trình cho Đài Phát thanh Công chúng (Public Radio) và diễn thuyết về truyền thông và công nghệ đa phương tiện hiện đại. Bài phỏng vấn được đăng tải trên Thời báo Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh.

Trần Huy biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Bài Liên Quan