To cao và gọn chắc như một bà Tây, cô bước lên khán đài rất nhanh nhẹn tự nhiên. Không ai nghĩ rằng đó là một “lão bà bà” đã trên 70 tuổi. Càng không ai nghĩ rằng đây là một vị Tiến Sỹ chuyên gia hàng đầu về ngành Tim mạch của Việt Nam. Cô nguyên là Trưởng khoa Tim mạch của một bệnh viện lớn nhất nước: Bệnh Viện Chợ Rẫy, là thành viên sáng lập Hội tim mạch Việt Nam, là thành viên Hiệp hội tim mạch Châu Á Thái Bình Dương, hiện đang công tác tại khoa tim mạch bệnh viện An Sinh, thành phố Hồ Chí Minh. 

Cứu được người có cứu được chính mình?

Cô kể rằng, mình xuất thân từ một gia đình gia giáo có truyền thống “quý tộc” lâu đời ở cố đô với núi Ngự, sông Hương. Cô được cho ăn học tử tế và tự biết rằng mình bị bệnh Tim từ lúc 13 tuổi. Cô có ý chí là sẽ theo đuổi ngành Y, chuyên sâu vào khoa Tim mạch để nắm mọi kiến thức khoa học chữa trị cho chính mình.

Khi thi đậu Đại Học Y Hà Nội những khóa đầu tiên, cô bị từ chối vì không đủ điều kiện sức khỏe. May mà nhờ giáo sư Chung viết giấy tay cho nhà trường, cô mới được vào học.

Vẻ đẹp sông Hương núi Ngự nơi quê hương bác sĩ Thanh Thái
Vẻ đẹp sông Hương núi Ngự nơi quê hương bác sĩ Thanh Thái

Cô học xuất sắc và tham gia chiến trường để cứu các thương binh. Cô được cử đi học và đào tạo bài bản ở các nước tiên tiến trong đó có nước Đức. Gần 50 năm gắn bó với nghề nghiệp, BS Thanh Thái đã tham gia đào tạo rất nhiều các tiến sỹ, thạc sỹ ngành tim. Cô cũng viết nhiều bài báo khoa học về chuyên môn…

Cách đây 12 năm, đồng nghiệp cùng làm chung bệnh viện Chợ Rẫy với cô là bác sỹ Thời Thị Tại có đến để nói với cô về một môn tu luyện theo trường phái Phật đem lại những hiệu quả kỳ diệu. Người bình thường cũng đã khó tin được điều cô Tại kể, vì nó huyền diệu quá nên cũng không có gì là lạ khi một Tiến Sỹ y khoa đầy thành tích với biết bao công trình khoa học, vốn chỉ tin khoa học thực chứng là tuyệt đối đúng… không thể tin những gì bạn mình nói? Thế là cô Thái đã để lỡ mất cơ duyên lớn với Đại Pháp vào lần thứ nhất ấy…

Bệnh viện Chợ Rẫy luôn tấp nập bệnh nhân – nơi bác sĩ Thái từng cống hiến hết mình vì sự nghiệp khoa học và cứu người
Bệnh viện Chợ Rẫy luôn tấp nập bệnh nhân – nơi bác sĩ Thái từng cống hiến hết mình vì sự nghiệp khoa học và cứu người

Nghịch cảnh cuộc đời: Chuyên gia về tim lên bàn mổ vì bệnh tim.

Mãi tới lúc xét nghiệm ngay tại Khoa của mình với những triệu chứng không lành, bác sĩ Thanh Thái, người dạn dày kinh nghiệm chuyên môn đã quyết định chọn một bệnh viện nước ngoài để mổ tim.

Dù là người vốn lạc quan và cứng rắn, nhưng “Sinh, Lão, Bệnh, Tử” vốn là quy luật bất biến khi ta nặng bước dần trên hành lang 3 vạn 6 ngàn ngày nhìn mặt trời mỗi sớm, chờ trăng lên mỗi khuya.

Theo lời cô miêu tả, người ta mổ và đan lát cả lồng ngực của cô với đủ thứ dây nhợ chuyên dụng, làm cô chợt nghĩ tới cây kèn Saxophone của mình định tháo ra để tra dầu mỡ. Nhìn thấy cái khớp này làm chuyển động khớp khác, chằng chịt, lằng nhằng thật rối mắt… cô biết những bộ phận nhân tạo trong cuộc mổ tim sẽ thật khó tương thích với một cơ thể tự nhiên.

Quả thế, cô về nhà dường như nằm đợi cái chết…

Tận cùng đau khổ được gặp “phúc” thực sự…

Hoạ vô đơn chí, cú sốc thử thách cô hơn nữa chính là người chồng, một cán bộ cao cấp, rất yêu thương vợ con đã đột ngột ra đi. Cô nằm một chỗ để cắn răng chịu cái đau thể xác và giày vò cái đau tinh thần trong cô đơn tuyệt vọng.

Nhưng, khi tận cùng khổ đau và tuyệt vọng, phúc lành lại đến…

Lần này lại là người bạn thân học cùng lớp đến để giúp đỡ với đề tài ngày trước: Vẫn là Pháp Luân Đại Pháp, môn tu luyện Phật gia, thường hay được nhắc đến với tên Pháp Luân Công, nghe nói chứa đựng những điều nhiệm màu của Phật pháp. Đây là bác sỹ Thu, cũng là một chuyên gia cao cấp ngành y, đến nay vẫn rất uy tín trong việc chăm sóc sức khỏe cho Hoàng Gia và các quan chức Campuchia. Vị bác sỹ kỳ lạ này đã thuyết phục cô Thái bằng tình bạn và những chia sẻ chân thành.

Bởi vì bản thân bác sĩ Thu cũng có bệnh về hệ thần kinh và phải uống thuốc 22 năm, từ lúc ở bên Campu-chia cho đến khi về Việt Nam, nhưng chỉ sau 2 tháng tập luyện Pháp Luân Công và đọc sách Chuyển Pháp Luân thì bác sĩ Thu cũng đã hết luôn các chứng bệnh.

Không còn uống thuốc về thần kinh, rồi bệnh đau 2 khớp gối, trước đây thì đi đâu ngồi cũng phải ngồi ghế, thậm chí ngồi xổm cũng không được, vậy mà bây giờ đứng lên ngồi xuống tập bài thứ 4 của Pháp Luân Công rất là nhẹ nhàng.

Cô Thái chia sẻ: “Chị ấy vui sướng quá nên chạy sang mang cho tôi bao nhiêu là tài liệu, sách, cả băng ghi âm, rồi cả cuốn sách Chuyển Pháp Luân. Chị nói: ‘Thái ơi, tao thấy lạ lắm, nhờ Pháp này mà bây giờ tao hết luôn bệnh thần kinh, hết luôn cả đau khớp gối, mày thấy bây giờ tao biểu diễn cho mày coi, khỏe lắm, thôi bây giờ mày đọc đi’”.

Khi tôi giở sách ra nhìn thấy ba chữ “Chuyển Pháp Luân”, và xem qua các bài hướng dẫn, thì lại chợt nhớ lại những lời của bác sĩ đồng nghiệp thân thiết Thời Thị Tại đã từng nói với tôi cách đây đã 12 năm “Thái ơi, bây giờ tao không phải uống thuốc gì cả, tao hết cái bệnh ưa chảy máu răng rồi, tao đánh răng không phải chảy máu nữa, tao hết cả cái bệnh viêm xoang, hết cả bệnh đau khớp. Mày xem tao khỏe lắm, bây giờ mày đọc cái này đi”.

Đúng là mối duyên với Phật Pháp của cô Thái không hề nhỏ, nhưng ngày đó cô Thái đã để lỡ mối duyên, mà theo lời cô là, có lẽ khi ấy duyên chưa tới, mà phải chờ đợi tới hôm nay đây.

Rồi cô Thái được mọi người đến tận tình giúp đỡ. Cô hồi phục rất nhanh và thường xuyên đón taxi đi đến nhà các bạn đồng môn để cùng nhau đọc Pháp và luyện các bài công Pháp của Pháp Luân Đại Pháp… Lần này, cô dường như đã quyết không để vuột mất cơ duyên lớn với Phật Pháp mà cách đây 12 năm đã từng để lỡ…

Nhớ lại lần đầu tiên gặp cô, quả là hình ảnh trong bức tranh “người đàn bà xa lạ” ở thành Xanh Petecbua xa xôi. Cô ngồi ở trung tâm của căn phòng. Mặc bộ quần áo trắng phau như tuyết. Tất cả những gì cô dùng đều quý phái thượng lưu. Ngay cả cái khăn quàng cổ, cái điện thoại như được đúc bằng vàng, mùi nước hoa thoang thoảng…

Ngày đầu xuất hiện, cô Thái mang dáng vẻ kiêu kỳ như người phụ nữ trong bức tranh “Người đàn bà xa lạ” (Ảnh: internet)
Ngày đầu xuất hiện, cô Thái mang dáng vẻ kiêu kỳ như người phụ nữ trong bức tranh “Người đàn bà xa lạ” (Ảnh: internet)

Ở cô, còn lưu dấu vết đài trang của một nàng tiểu thư khuê các; sự quyền uy của một người có uy tín khoa học đầu ngành. Và rõ nhất là dấu vết của một người rất nghiêm khắc trong việc quản lý các nhân viên dưới cấp của mình…

Vào ngày cô Thái lên chia sẻ về trải nghiệm của mình với các học viên Pháp Luân Công, nhiều người dùng điện thoại di động quay lại khi cô đang nói. Cô lên bục, quay nghiêng người về phía bên phải chắp tay trước ảnh Sư Phụ rất lâu. Không biết cô lẩm nhẩm những gì mà khán phòng lặng ngắt, những ngọn gió hiếm hoi từ quạt trần thổi tới cũng thành rười rượi.

Cô quay xuống kể về cuộc đời của mình. Bắt đầu là nói về gia đình ở Huế. Cô bất ngờ nói về những trải nghiệm không thể tin được khi bước chân vào con đường tu luyện. Khán phòng im phăng phắc, có tiếng thút thít. Cô kết thúc: “Con cảm tạ lòng từ bi vô lượng của Sư Phụ vĩ đại đã cho con cuộc đời thứ hai”.

Rất nhiều người đến với Đại Pháp khi đã đứng bên bờ vực thẳm của Sinh Tử, nên ai cũng nói thầm cái điều mà cô Thái nói giùm mình. Thay cho tiếng vỗ tay là sự im lặng thành kính…

Hồi sinh thực sự nhờ Phật Pháp nhiệm màu…

Thực ra, con đường của cô Thái đến với Phật Pháp gặp nhiều trắc trở vì định kiến của một nhà khoa học, một người lãnh đạo. Ngay khi đã bớt bệnh nhờ tu luyện, cô chia sẻ với mọi người là, mặc dù phận gái nhưng cô phải gánh mọi trách nhiệm về tâm linh với ông bà, cha mẹ, tổ tiên.

Điều âu lo của cô là nếu chẳng may ra đi, chưa xong phần mồ mả cúng đơm, nhà thờ thì hối hận không nguôi. Cô đã định dừng tu luyện, chấp nhận cái chết vì gia tộc. Mình hiểu, cô vẫn chưa tin cô đã thoát miệng tử thần. Trước lúc cái chết tự nhiên như một logic đến thì phải lo bổn phận.

Sự việc gây chấn động trong cô, thật sự bất ngờ, khiến cô củng cố niềm tin vững chắc vào Phật Pháp lại đến từ một bác sỹ đồng nghiệp, người coi cô như ruột thịt…

Số là, bác sỹ Minh Thu cùng làm việc ở bệnh viện Chợ Rẫy đêm nằm ngủ với cháu ngoại, nghe nói vợ chồng con gái cũng hiếm muộn, trầy trật mãi mới có “cục vàng” cho cả nhà hạnh phúc. Ngặt nỗi, đứa bé này gặp chứng bệnh mà dân gian gọi nôm na là bệnh “ưa chảy máu”. Đêm hôm ấy đứa bé bị chảy máu não. Khi bà ngoại phát hiện, vạch mắt thì đồng tử đã ngừng. Cấp cứu bệnh viện Nhi đồng khẳng định là phải mổ não. Cháu được chuyển ngay sang bệnh viện Chợ Rẫy để mổ. Đã 11 ngày hôn mê và hôn mê sâu hơn nữa. Đội ngũ các bác sỹ chuyên môn đã bất lực.

Bác sỹ Minh Thu báo tin cho cô Thái, sếp mình như là một thông báo đau đớn cần sẻ chia.

Là tiến sĩ y khoa nhiều năm kinh nghiệm, cô Thái biết rằng mọi giải cứu của khoa học đã chấm dứt.

Không biết lý do gì, cô yêu cầu bác sỹ Minh Thu lấy điện thoại ghi âm lời của cô.

Đó là 3 câu niệm mà các học viên Pháp Luân Đại Pháp thường đọc với tất cả sự thành kính.

Bác sỹ Minh Thu ngồi niệm suốt đêm với cháu mình. Đến 2 giờ sáng thì điều kỳ diệu đã xảy ra, cháu bé đã hồi sinh.

Mọi nhà chuyên môn không thể không tin điều kỳ diệu của câu chuyện… họ tất nhiên cũng không thể tìm được bất cứ cách lý giải khoa học nào…

Bác sỹ Thái kể cho mọi người mà khuôn mặt lóng lánh những giọt nước mắt hạnh phúc.

Đứa bé được cứu sống lan tỏa ánh sáng từ bi của Phật Pháp đến với mọi người, nó làm cho rất nhiều liên kết trở nên hòa ái thiêng liêng. Người nhà coi cô Thái như vị cứu tinh, còn cô thì lại nói với mọi người hãy cảm tạ Đại Pháp và Sư Phụ.

Trở thành con người tràn trề sức sống…

Bác sỹ Thái thời xuân sắc (Ảnh : Tinh Hoa)
Bác sỹ Thái thời xuân sắc (Ảnh : Tinh Hoa)

Giờ đây, cô Thái đã buông bỏ rất nhiều những dính mắc làm tâm cô không tĩnh khi tu luyện. Mọi chuyện trước đây cô tưởng chừng không thể thiếu vắng mình được thì nay không có cô vẫn diễn ra bình thường. Cô đặt hết tâm sức cho tu luyện.

Từ một người nằm một chỗ chỉ đợi ngày ra đi… Giờ cô đã trở thành một sinh mệnh tràn trề sức sống. Trước, cô hay đi taxi để đến nhà bạn đồng môn cùng học Pháp, luyện các bài công pháp. Giờ cô xả bỏ sự kiêu kỳ, đi xe ôm bình dân.

Cô có thể đi lại lên lầu ba, lầu bốn rất dễ dàng mà không mệt, đây là điều không tưởng đối với chứng bệnh tim trước kia của cô.

Mỗi lúc đi ngang phòng mạch chữa bệnh tim có tên cô rất trang trọng ở đầu đường Lý Thái Tổ gần vòng xoay Hùng Vương, tôi cứ tủm tỉm cười.

Một sinh mệnh tái sinh không phải từ bệnh viện, mà bởi Phật pháp nhiệm màu

Cô có ý định viết một số sách từ phổ thông tới chuyên sâu về bệnh Tim cho mọi người, cho sinh viên và các bác sỹ… Không biết cô có đang tiến hành chưa?

Còn tôi thì biết chắc rằng, bệnh nhân nào, độc giả nào gặp cô, nhất định sẽ được cô chia sẻ về một khoa học siêu thường hơn, tạo ra những chuyện kỳ diệu hơn mà chúng ta vẫn trông chờ ở khoa học.

Nấn ná hoài, định gặp cô lấy thêm một số tư liệu nữa để viết về cô cho kỹ lưỡng hơn. Nhưng nhận được điện thoại của cô học trò ruột, trước dạy ở Đại Học Y Cần Thơ. Cô trò nói là lên Sài Gòn để tập huấn hay hội thảo gì đó về bệnh tim mạch. Hỏi trò là gặp cô Thái trong hội thảo không? Cô trò nói cô Thái không dự nhưng mọi người lại có những tài liệu từ những công trình khoa học của cô.

Nhiều chân trời mới thực sự đang mở ra… Ai có thể hiểu thấu hết nguyên do một kiếp người?

Tỉnh mộng

Tác giả: Minh Tịnh

Luân hồi chuyển thế mấy nghìn năm

Đến đến đi đi tại cớ gì?

Công danh lợi lộc nào giữ mãi

Thế đạo hưng suy định bởi Trời

 

Sinh mệnh vốn là Tiên thiên thượng

Thành bại trong đời mây khói bay

Thị phi vốn là ân oán trước

Đắc Pháp tỉnh mộng về cố hương

Vinh Chính – Hà Phương Linh

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan