(Biển vốn là giọt nước mắt của Thần
Ngọt mặn đại dương có hai giọt nước)

Biển uống sông ngọt dịu mãi không thôi
Sông uống mặn suốt một đời vẫn khát
Gió lang thang trên sa mạc cát
Uống một đời chưa hết dấu chân ai.

Nuớc sông biển xa trông xanh như ngọc bích
Trong xanh trong xanh đến dị kỳ
Tưởng là Một hóa ra Hai loài nuớc
Mặn ở lại với mênh mông
Ngọt theo mây gió trôi đi.

Giã từ nhé
Biển trống trơ và buồm đơn lẻ
Dỗi hờn chi mà giông bão trở về
Ngọt xuống mặn
Vẫn là hai loại nước
Âm Dương nào mà chẳng phải chia ly
tương sinh rồi tương khắc
Sông êm đềm
Biển vật vã cùng sông.

Ta nghẹn lòng,
Nhìn hợp tan tạm bợ kiếp người
Tạm bợ tình yêu mãi mơ đầu cuối
Chưa xuôi hết một chuyến đò
Chưa qua hết một chiều gió chướng
Nụ trắng vườn chanh
Bum búp rụng rơi.

Là giả tạm mà ai ai cũng muốn muôn đời
Khổ đau ơi
Sông bể đầy vơì
Cô đặc lại,
Sông ơi,
Biển ơi…
Cho hết sóng Luân Hồi…

La Vinh

Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa – Nghệ thuật Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan