Bong bóng phập phồng suốt một chiều mưa
Tranh mái rạ nuớc nâu rồi nước trắng
Ruộng mùa đông nước đồng lạnh vắng
Thân cò nào lúi húi giữa xa xa…



Núi Yên Mã tắm mưa
Ướt lướt thướt những sim, mua
Dập dềnh nước leo từng bậc đá
Lũ đã về rồi mênh mông nước sông La

Ngóng đợi mãi
Nghe tiếng chân trơn trượt
Đội trời đội nước từ đồng xa
Dì Út mình bì bõm lội vào nhà…



Ngọn đèn dầu xanh vàng hạt đậu
Bóng trẻ thơ giấu dưới bóng người già
Ông bà ngoại ngồi bóp chân im lặng
Nồi cơm sôi, thơm thơm cứ la đà.

Sáng hôm sau mọi người trên chạn
Thõng chân khỏa nuớc lụt
Mưa tơi tả, nước làu nhàu hằn học
Ở ngoài kia lồng lộn xiết dòng La



Dì ôm cháu, mảnh chăn ẩm nước
Ông nhìn bà cời ngọn lửa bùng ra
Ngày mưa lũ thẩn thờ mơ ước
Ước mơ thờ thẫn, cánh đồng xa…

Dì lặng lẽ lấy cho mình lọ nước
Con cánh cam lượn xuôi ngược thật nhanh,
Chiều hôm qua, dì cất đấy cho mình
Con niềng niễng mà mình thầm ước

Ba ngày sau, nuớc lũ vừa mới rút,
Lau bàn thờ dọn bùn đất ra sân
Cầm lọ nước lóng lánh con niềng niễng
Nó lao lên,

Mặt Trời hóa rất gần…
Nó chúi xuống rồi liệng qua liệng lại
Mình say mê cuộc khiêu vũ âm thầm
Cả tuần rồi nó chẳng được ăn
Hay ta thả niềng niễng về sông nước?



Tuổi thơ dại chỉ vài điều mơ ước
Một củ khoai, manh áo, chút quà
Ngày mưa lũ, dì cho con niềng niễng
Cho ta bạn bè sống sáu ngày qua.

Một buổi sớm, mình vừa dụi mắt
Vừa đưa bạn mình niềng niễng ra sân
Nắng chói gắt, mắt ngơ ngác bần thần
Người bạn nhỏ nổi lều bều
Hồn đã lìa thân
Mình đã khóc
Âm thầm ôm mặt khóc
Leo lên chạn cao còn ngấn vết bùn



Chiều trở trời mưa rắc hạt trên sông
Bong bóng vỡ phập phồng
Lũy tre bến nước
Đàn cò nháo nhác đục trong…
Mình đưa niềng niễng thả theo dòng
Bao năm qua rồi
chưa về lại bến sông

Mình tin rằng
Có một con niềng niễng
Như một con cánh cam
Vẫn bay lượn giữa hai bờ nước

Tuổi ấu thơ dại khờ
Chưa biết luân hồi, chưa biết sát sinh
Tuổi năm mươi, chưa biết phận mình
Làm sao tri thiên mệnh?



Mình đã đi trong cuộc hành trình
Thiêng liêng gian dối chữ Tình
Mê mờ trong cõi tử sinh
Bay vù lên bầu trời xanh ánh cánh cam
Rớt tõm xuống niềng niễng mùa mưa lũ
Quẫy đạp vẫy vùng không miếng ăn
Đớp Mặt Trời mà nổi phình trên mặt nước
Cũng là thân phận à ơi
Đẻ ra trong nghiệt ngã luân hồi

Thôi quay trở lại làm gì
Mặt sông ấy vẫn trôi
Niềng niễng có quay trở lại?
Hai ta hớp bóng Mặt Trời…

La Vinh

Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa – Nghệ thuật Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...
Từ Khóa: Thể Loại: Nghệ thuật Văn thơ

Các Bài Viết Liên Quan