Từ 01/01/2015, Nghị định CP về lương tối thiểu vùng sẽ chính thức có hiệu lực. Nghị định này có một số điểm mới nổi bật là mức lương tối thiểu vùng được tăng từ 250.000 đến 400.000 đồng/tháng. Thay đổi đáng kể là về phạm vi điều chỉnh áp dụng đối với người lao động làm việc ở doanh nghiệp, hợp tác xã, tổ hợp tác, trang trại, hộ gia đình, cá nhân và các cơ quan, tổ chức có thuê mướn lao động theo hợp đồng lao động. Theo đó kể cả doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài tại Việt Nam không đăng ký lại hoặc chưa chuyển đổi theo quy định tại Điều 170 của Luật Doanh nghiệp cũng thuộc đối tượng điều chỉnh tại Nghị định này.

Đồng thời, khi thực hiện mức lương tối thiểu vùng, doanh nghiệp không được xóa bỏ hoặc cắt giảm các chế độ tiền lương khi người lao động làm thêm giờ, làm việc vào ban đêm, làm việc trong điều kiện lao động nặng nhọc, độc hại, chế độ bồi dưỡng bằng hiện vật đối với các chức danh nghề nặng nhọc, độc hại và các chế độ khác theo quy định của pháp luật lao động. Bên cạnh đó, các khoản phụ cấp, trợ cấp, tiền thưởng do doanh nghiệp quy định thì thực hiện theo thỏa thuận trong hợp đồng lao động, thỏa ước lao động tập thể hoặc trong quy chế tài chính của doanh nghiệp.

Việc tăng tiền lương này thoạt nghe đều tưởng rằng đây là một tin rất vui đối với nền kinh tế. Tuy nhiên, chi tiền lương là một khoản chi lớn nhưng việc tăng lương như thế nào thì không chỉ căn cứ vào nhu cầu cuộc sống của người lao động mà còn cần căn cứ vào năng suất lao động, khả năng của nền kinh tế, kết quả lao động làm ra. Rõ ràng có thể thấy, nếu việc tăng lương tối thiểu hoàn toàn mang tính mệnh lệnh hành chính, không nhìn vào diễn biến thực tế thì có thể, việc tăng lương chỉ mang lại lợi ích cho một bộ phận công chức nhà nước và những người hưởng lương từ ngân sách nhà nước.

Còn đa số người lao động, nhất là những lao động trực tiếp trong các doanh nghiệp thì có thể sẽ chịu một số những tác động tiêu cực. Thực tế là phần lớn các doanh nghiệp hiện nay đều chi trả cho người lao động cao hơn mức lương quy định. Bởi ngoài lương, lao động còn được hưởng thêm các quyền lợi khác như thưởng, phụ cấp, tháng lương thứ 13. Tăng lương tối thiểu đồng nghĩa với việc mức trích lương để đóng bảo hiểm, và các khoản trích theo lương để nộp vào ngân sách nhà nước sẽ tăng và khó khăn dồn lên vai doanh nghiệp. Trong điều kiện hoạt động sản xuất kinh doanh khó khăn hiện nay, nếu không tìm được giải pháp tối ưu, rất có thể doanh nghiệp phải lựa chọn cách sa thải với nhân công, tăng giờ làm để bù chi phí.

Hiện nay các doanh nghiệp tính lương cho người lao động thường căn cứ vào đơn giá sản xuất. Nói cách khác là lương người lao động trực tiếp bị quy định bởi giá gia công. Bởi thế, khi áp đặt mức tăng lương tối thiểu thì về bản chất có thể bóp méo cơ cấu giá thành của doanh nghiệp, chứ không hẳn là trợ giúp người lao động.

Bên cạnh đó doanh thu tính trên đầu người của người lao động tăng rất thấp, năng suất lao động xã hội chỉ tăng hàng năm khoảng 3%, nên đơn giá tiền công cũng tăng thêm với tốc độ nhanh. Ngoài ra, các chi phí nhà xưởng, điện nước, khấu hao máy móc thiết bị, bảo hành cũng tăng do ảnh hưởng kép của việc thay đổi mức lương tối thiểu… Như vậy, chất lượng lao động cải thiện chậm, tăng lương làm đội chi phí của doanh nghiệp. Trong điều kiện hoạt động sản xuất kinh doanh khó khăn hiện nay, nếu không tìm được giải pháp tối ưu, rất có thể doanh nghiệp phải lựa chọn cách sa thải với nhân công, tăng giờ làm để bù chi phí.

Như vậy, chỉ trừ khi kinh tế phục hồi, lương tăng mới kéo theo cầu tăng lên, chi trả trên thị trường mua bán hàng tiêu dùng, dịch vụ gia tăng, thì lúc đó người lao động phi chính thức mới được hưởng lợi một cách trực tiếp hoặc gián tiếp.

Nhật Hạ

Clip hay:



Advertising:

loading...
Từ Khóa: Thể Loại: Kinh tế

Các Bài Viết Liên Quan