Khi nói đến loại vé máy bay mua một lần nhưng sử dụng suốt đời này, chắc hẳn rất nhiều người nghĩ công ty hàng không sẽ nhanh chóng thu được rất nhiều lợi nhuận từ những vị khách giàu có và quyền quý. Nhưng khác hẳn với những gì mọi người tưởng tượng, hãng hàng không Mỹ (American Airlines) đã thua lỗ nặng sau khi bán tấm “Vé thần kỳ” này cho một vị khách đặc biệt.

Tuy giá của chiếc vé rất đắt đỏ nhưng so với số chuyến bay mà ông đã đi trong những năm qua thì quả thật là không đáng kể. Tổng số tiền vé của ông đã vượt hơn gấp 100 lần so với giá trị thật của chiếc vé. Hãng hàng không Mỹ đã thua lỗ đến mức phải tìm cách hủy giá trị sử dụng của “chiếc vé thần kỳ” ấy.

Hãng hàng không Mỹ từng cung cấp một loại vé đặc biệt dành cho những vị khách VIP gọi là AAirpass, không giới hạn số lần bay và ghế ngồi đều thuộc khoang hạng nhất. Chiếc vé được chào bán với giá 250.000 USD vào năm 1981 (tường đương 500.000 USD ngày nay, gần 11 tỷ VNĐ). Không dừng lại ở con số ấy, giá vé liên tục tăng, mãi cho đến năm 2004 thì “chiếc vé thần kỳ” bị ngừng bán.

Ông Steve Rothstein (Ảnh: Internet)

“Vị hành khách nổi tiếng” của hãng hàng không Mỹ

Năm 1987, nhà đầu tư ngân hàng ở Mỹ ông Rose (Steve Rothstein), không những mua ngay một “chiếc vé thần kỳ” khi nó được chào bán, mà ông còn sẵn sàng chi thêm 150 000 USD mua “Vé bay phụ”, để có thể dẫn theo nhiều người hơn cùng đi.

Có thể nói ngày có chiếc vé trong tay, cũng là lúc ông bắt đầu “điên cuồng” bay đến các nơi trên thế giới. Trong hơn 20 năm qua, ông đã ngồi trên 10.000 chuyến bay, đi hơn 16.093.440 km. Bất kể là việc quan trọng hay nhỏ nhặt Rose cũng đều chọn phương tiện chính là máy bay. Thậm chí, ông có thể bay từ nơi này đến một nơi nào đó chỉ để mua một cái sandwich, rồi lại bay tới thành phố khác để xem trận bóng rồi bay về nhà. Ông coi nó như một thú vui của mình.

Ví dụ như trong tháng 7-2004, ông đã có mặt trên 18 chuyến bay đi Canada, khu tự trị Maine, London, Los Angeles, Denver. Vào những ngày cuối tuần ông có thể ngồi máy bay sang Canada ăn sáng, rồi “phiêu du” đến một vùng nào đó của Mỹ để dùng bữa trưa, và bay trở về nhà ăn tối cùng gia đình.

Các máy bay của hãng hàng không Mỹ (Ảnh: Internet)

Không chỉ “điên cuồng bay” ông còn đưa người thân và bạn bè đi du lịch khắp nơi, đưa con gái đến Thụy Sĩ để tham quan kí túc xá bằng “Vé bay phụ”. Và ông cũng trở thành một nhà hảo tâm nổi tiếng nhờ việc giúp những vị lữ khách không may gặp nạn nơi xứ người, có thể trở về nhà mà không phải mất tiền; ngoài ra ông còn cho một vị sư “mượn vé” để đi đến La Mã gặp Giáo Hoàng.

Chính việc “bay điên cuồng” của ông đã khiến cho hãng hàng không Mỹ khổ không nói nên lời. Tuy phải chịu thua lỗ hơn 10 triệu USD, nhưng họ chỉ có thể “nhắm mắt làm ngơ“, vì đã hợp đồng vé “bay trọn đời” đã kí với ông trước đây.

Tháng 12-2008, cuối cùng hãng hàng không Mỹ đã có thể tước bỏ quyền sử dụng “Vé thần kỳ” và “Vé bay phụ” của của ông với lý do rằng: ông đã tùy tiện sử dụng tên giả để đăng kí chuyến bay cho “Vé bay phụ”. Trong lúc tiếc nuối, Rose thốt lên rằng “Họ đã cướp đi niềm vui của đời tôi!”.

Từ lúc ấy đến nay, ông một mực kiện hãng hàng không Mỹ, với lý do, họ không được phép tùy tiện hủy hợp đồng như thế. Tuy nhiên, hy vọng giành là được quyền sử dụng “Vé bay thần kỳ” của ông đã không thành hiện thực.

Kỳ thực Rose không phải là trường hợp “điên cuồng bay” duy nhất, theo thống kê của hãng này, đã có tổng cộng 66 trường hợp như thế; gây tổn thất trầm trọng. Trong những năm gần đây, hãng hàng không Mỹ còn thành lập “tổ điều tra nhỏ”, chuyên tìm ra lý do để vô hiệu hóa “Vé bay thần kỳ” của hành khách.

Dưới đây là “những con số kỉ lục” của Rose tính từ năm 1987 cho đến năm 2008:

  • 10,000 – số lần bay.
  • 10.000.000 dặm – lộ trình bay. (tương đương 16.093.440 km)
  • 500 lần – bay đến London.
  • 70 lần – bay đến Úc.
  • 120 lần – bay đến Tokyo.
  • 21.000.000 USD – chi phí hãng hàng không Mỹ phải trả cho các chuyến bay của Rose trong 21 năm.
  • 250.000 USD – giá của tấm vé Rose đã mua năm 1987

Theo NTDTV
Thanh Thanh biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan